
Bị Alpha của tôi phản bội, thức tỉnh như Luna
Chương 2
Mạc Trúc Ly's POV:
Đầu dây bên kia im lặng một vài giây, sau đó giọng nói của ông Thiệu Nhật Nam vang lên, vẫn trầm ấm nhưng có thêm một chút ngạc nhiên. "Tất nhiên là còn hiệu lực. Tài năng của cô là thứ mà tôi luôn trân trọng. Chỉ là tôi không hiểu, tại sao cô lại từ chối nhiều lần như vậy để rồi làm nền cho một kẻ chỉ biết lợi dụng như Đường Bảo Long?"
Lời nói của ông như một mũi dao xoáy sâu vào vết thương còn đang rỉ máu của tôi. Nhưng nó cũng khiến tôi tỉnh táo hơn. Đúng vậy, tôi đã quá ngu ngốc.
"Chuyện cũ không cần nhắc lại nữa ạ," giọng tôi kiên định lạ thường. "Bây giờ, kế hoạch của cháu đã thay đổi. Cháu chấp nhận lời mời của ông. Cháu sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách."
Ông Nam dường như cảm nhận được sự quyết tâm trong giọng nói của tôi. Ông cười khẽ. "Tốt lắm. Tôi tin vào cô. Dự án lần này rất quan trọng, là một bộ sưu tập đột phá kết hợp lụa truyền thống và công nghệ trình chiếu 3D, sẽ ra mắt tại Tuần lễ Thời trang Việt Nam. Tôi cần một người có thể dồn toàn bộ tâm huyết vào nó. Xưởng thiết kế ở Đà Lạt hoàn toàn biệt lập, cô có thể toàn tâm toàn ý sáng tạo mà không bị ai làm phiền."
"Cháu cảm ơn ông đã tin tưởng."
"Không cần cảm ơn. Đây là cơ hội của cô. À, về thủ tục điều chuyển công tác, tôi có cần thông báo cho giám đốc Đường Bảo Long để anh ta phê duyệt không?"
Câu hỏi của ông khiến lồng ngực tôi thắt lại. Đường Bảo Long. Ngay cả cái tên đó cũng khiến tôi cảm thấy buồn nôn.
"Không cần đâu ạ," tôi nói, giọng lạnh như băng. "Xin ông hãy giữ bí mật chuyện này. Cứ trực tiếp làm thủ tục điều chuyển cho cháu. Cháu không muốn anh ta biết bất cứ điều gì."
"Tôi hiểu rồi." Ông Nam đáp, không hỏi thêm. "Vậy cô chuẩn bị đi. Xe sẽ đến đón cô trong vòng hai tiếng nữa."
"Vâng. Cháu cảm ơn ông."
Cúp điện thoại, tôi cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ. Giống như vừa trút bỏ được một gánh nặng ngàn cân. Quá khứ đã ở lại sau lưng. Bây giờ là lúc để bắt đầu một cuộc sống mới.
Tôi quay trở lại bàn làm việc của mình, bắt đầu thu dọn những vật dụng cá nhân ít ỏi. Khi đi ngang qua phòng làm việc của Long, tôi thấy một đám đông đang tụ tập ở đó, tiếng cười nói rộn rã.
Và rồi, tôi thấy cô ta. Hồ Ngọc Thảo đang đứng đó, e lệ nép vào người Long, lắng nghe anh ta giới thiệu với mọi người.
"Từ hôm nay, Thảo sẽ là trợ lý hành chính của bộ phận chúng ta. Mọi người giúp đỡ cô ấy nhé."
Trợ lý hành chính. Cái chức danh đó như một cái tát giáng thẳng vào mặt tôi. Tôi nhớ lại những ngày đầu khi tôi và Long mới đến thành phố này. Anh ta đã từng nói với tôi: "Em yêu, em là một nhà thiết kế tài năng, không nên để chuyện hôn nhân ảnh hưởng đến sự nghiệp. Chúng ta cứ giữ bí mật mối quan hệ này nhé. Anh không muốn người khác nói em dựa vào anh để tiến thân."
Lúc đó, tôi đã ngây thơ tin vào lời nói của anh ta. Tôi đã chấp nhận làm một người vợ bí mật, một cái bóng lặng lẽ đứng sau thành công của anh ta. Tôi đã làm việc ngày đêm, sáng tạo ra những mẫu thiết kế độc đáo để anh ta mang đi ký hết hợp đồng này đến hợp đồng khác.
Hóa ra, tất cả chỉ là một âm mưu. Anh ta giữ bí mật về tôi là để dọn đường cho cô ta. Anh ta sợ rằng nếu mọi người biết tôi là vợ anh ta, anh ta sẽ không thể nào danh chính ngôn thuận ở bên cạnh Hồ Ngọc Thảo.
Những ký ức ngọt ngào ngày xưa giờ đây trở nên cay đắng và nực cười. Tôi nhớ những đêm anh ta ôm tôi, thì thầm vào tai tôi những lời yêu thương, những lời hứa hẹn về một tương lai hạnh phúc. Tất cả đều là giả dối. Trong khi anh ta ở bên tôi, trong đầu anh ta có lẽ đang toan tính làm thế nào để loại bỏ tôi một cách sạch sẽ nhất.
Cơn phẫn uất dâng lên nghẹn cổ họng. Tôi không thể chịu đựng được nữa.
Ánh mắt của Hồ Ngọc Thảo lướt qua đám đông và dừng lại ở tôi. Cô ta nhếch mép, nở một nụ cười của kẻ chiến thắng. Nụ cười đó như một ngọn lửa châm vào thùng thuốc súng trong lòng tôi.
Tôi quyết định không trốn tránh nữa. Tôi sẽ đối mặt với họ.
Tôi bước về phía đám đông. Mọi người tự động dạt ra, tạo thành một lối đi. Tiếng cười nói im bặt. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.
"Đường Bảo Long." Tôi gọi tên anh ta, giọng bình tĩnh đến đáng sợ.
Nụ cười trên môi Long cứng lại. Anh ta quay sang, vẻ mặt có chút bối rối. "Trúc Ly? Em... em làm gì ở đây?"
Tôi không thèm nhìn anh ta. Ánh mắt tôi dán chặt vào người phụ nữ đang nép trong vòng tay anh ta. "Tôi hỏi cô, cô là ai mà dám đứng ở đây?"
Mọi người xung quanh bắt đầu xì xào. Hồ Ngọc Thảo giả vờ ngơ ngác, đôi mắt to tròn ngấn nước. "Chị... chị nói gì vậy? Em là Hồ Ngọc Thảo, là..."
"Là vợ của anh Long," cô ta ngập ngừng rồi nói tiếp, giọng đầy tự tin giả tạo.
"Vợ?" Tôi cười khẩy, tiếng cười vang lên đầy chua chát. "Cô lấy tư cách gì để nói mình là vợ anh ta? Kẻ thứ ba xen vào gia đình người khác mà cũng dám tự nhận mình là vợ sao?"
Cả văn phòng như nổ tung. Mọi người bắt đầu bàn tán sôi nổi, những ánh mắt tò mò, soi mói quét qua lại giữa ba chúng tôi.
Hồ Ngọc Thảo bắt đầu khóc nấc lên, bộ dạng đáng thương như một con thỏ trắng bị bắt nạt. "Chị... chị đừng vu khống cho em... Em và anh Long yêu nhau thật lòng. Chúng em đã đăng ký kết hôn rồi."
"Đăng ký kết hôn?" Tôi gằn giọng. "Cô lừa dối người khác ký vào đơn ly hôn rồi cướp chồng của họ, giờ còn dám nói đến hai từ đăng ký?"
Long lúc này mới lên tiếng, giọng anh ta đầy giận dữ. "Mạc Trúc Ly! Em im đi! Đừng ở đây làm loạn nữa!"
"Làm loạn?" Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng đầy mỉa mai. "Tôi chỉ đang nói sự thật. Anh và người đàn bà này đã thông đồng với nhau để lừa gối tôi. Các người là một đôi gian phu dâm phụ!"
Một vị quản lý cấp cao đứng gần đó lên tiếng, giọng nghiêm nghị: "Cô Mạc, nếu cô nói họ thông đồng lừa dối, cô có bằng chứng không?"
Bằng chứng? Lời nói của ông ta khiến tôi sững sờ. Đúng vậy, tôi có bằng chứng gì chứ? Tờ đơn ly hôn đã có chữ ký của tôi. Hợp đồng đầu tư giả mạo đó có lẽ đã bị tiêu hủy từ lâu. Tôi chỉ có lời nói của mình, nhưng trong tình huống này, lời nói của tôi chẳng có trọng lượng gì.
Tôi tuyệt vọng nhìn xung quanh, bắt gặp những ánh mắt hoài nghi, thậm chí là khinh bỉ. Họ không tin tôi. Trong mắt họ, tôi chỉ là một người đàn bà ghen tuông, đang cố gắng phá hoại hạnh phúc của người khác.
"Tôi... tôi bị anh ta lừa ký vào giấy ly hôn..." Tôi khóc nấc lên, cảm thấy bất lực và tủi nhục. "Anh ta nói đó là hợp đồng đầu tư..."
Hồ Ngọc Thảo càng được thể, cô ta khóc lóc thảm thiết hơn. "Chị Trúc Ly, em biết chị đau khổ, nhưng chị không thể vì thế mà bịa đặt chuyện để hại chúng em được. Nếu chị không vui, em... em có thể rời đi..."
Cô ta nói rồi quay sang Long, vẻ mặt đầy ủy khuất. "Anh Long, hay là em đi nhé? Em không muốn làm anh khó xử."
Nói rồi, cô ta giả vờ quay người bước đi, nhưng lại cố tình "vô ý" va vào người tôi. Ngay lập tức, cô ta ngã lăn ra đất, kêu lên một tiếng đau đớn.
"Á!"
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh. Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì Long đã lao đến. Anh ta không đỡ Thảo dậy, mà quay sang tôi, ánh mắt đỏ ngầu vì giận dữ.
"Mạc Trúc Ly! Cô điên rồi sao?"
Anh ta hét vào mặt tôi, sau đó vội vàng chạy đến bên Thảo, đỡ cô ta dậy một cách đầy lo lắng. "Em có sao không? Có đau ở đâu không?"
Tôi đứng chết trân, nhìn cảnh tượng trước mắt. Mọi người xung quanh đều nhìn tôi bằng ánh mắt lên án. Trong mắt họ, tôi vừa mới đẩy ngã một người phụ nữ yếu đuối. Tôi đã trở thành kẻ ác.
---
Có thể bạn cũng thích





