
Bị Alpha của tôi phản bội, thức tỉnh như Luna
Chương 3
Mạc Trúc Ly's POV:
Hồ Ngọc Thảo nép vào lòng Đường Bảo Long, run rẩy như một chiếc lá trong gió, giọng nói yếu ớt nhưng đủ để mọi người nghe thấy. "Em không sao... Chị Trúc Ly chắc cũng không cố ý đâu. Chị ấy chỉ là quá đau khổ thôi anh."
Lời nói của cô ta như một lưỡi dao hai lưỡi, vừa thể hiện sự độ lượng giả tạo, vừa ngầm khẳng định tôi chính là kẻ đã đẩy ngã cô ta.
"Cô ta ghen tuông đến phát điên rồi."
"Nhìn cô ta xem, đúng là không biết xấu hổ."
"Giám đốc Đường thật đáng thương, lại vướng phải một người như vậy."
Những lời xì xào bàn tán của đồng nghiệp xung quanh như những mũi kim vô hình đâm vào trái tim tôi. Tôi cảm thấy nhục nhã, bị cô lập và không có ai tin tưởng.
Long nhìn tôi, ánh mắt đầy thất vọng và giận dữ. "Trúc Ly, anh không ngờ em lại trở thành người như thế này. Em đã mất hết lý trí rồi."
Mất hết lý trí? Tôi cười một cách cay đắng. Kẻ mất hết lý trí là anh ta, kẻ bị lừa dối và phản bội là tôi, nhưng giờ đây, tôi lại trở thành tội đồ trong mắt mọi người. Người đàn ông tôi từng yêu bằng cả trái tim giờ đây lại đứng về phía kẻ thù, trở thành đồng phạm trong việc sỉ nhục tôi một cách công khai.
Hồ Ngọc Thảo ngước khuôn mặt đẫm nước mắt lên, nhìn Long một cách ngây thơ. "Anh Long, rốt cuộc chị ấy là ai vậy? Sao chị ấy lại nói những lời khó nghe như vậy?"
Câu hỏi của cô ta là một đòn chí mạng. Cô ta muốn Long, chính miệng Long, phải phủ nhận mối quan hệ của chúng tôi trước mặt tất cả mọi người.
Long hít một hơi thật sâu, ánh mắt anh ta lướt qua tôi, lạnh lùng và xa lạ.
"Cô ấy từng là đồng nghiệp của anh. Chỉ vậy thôi."
Chỉ vậy thôi.
Hai từ đó như một nhát búa tạ giáng mạnh vào đầu tôi. Ba năm vợ chồng, ba năm hy sinh, ba năm yêu thương, tất cả chỉ gói gọn trong hai từ "đồng nghiệp".
Anh ta không dừng lại ở đó. Anh ta ôm chặt Thảo vào lòng, giọng nói dõng dạc, tuyên bố cho cả thế giới biết.
"Xin thông báo với mọi người, Hồ Ngọc Thảo là vợ hợp pháp của tôi. Cuối tháng này, chúng tôi sẽ tổ chức tiệc cưới. Mong mọi người đến chung vui."
Tiếng vỗ tay lại vang lên, nhưng lần này, nó giống như những tiếng roi quất vào tâm hồn tôi. Tôi không còn cảm thấy đau đớn nữa. Trái tim tôi đã chết lặng. Mọi hy vọng, mọi ảo tưởng về người đàn ông này đã hoàn toàn tan biến.
Những ánh mắt nhìn tôi giờ đây không chỉ là sự thương hại, mà còn là sự khinh bỉ và chế nhạo. Trong mắt họ, tôi chỉ là một kẻ đeo bám dai dẳng, một kẻ thất bại thảm hại.
Long dìu Thảo đi, nhưng trước khi rời khỏi đám đông, anh ta quay lại, ghé vào tai tôi và nói nhỏ, giọng đầy đe dọa.
"Tôi không biết cô đang âm mưu gì, nhưng tốt nhất là hãy an phận đi. Đừng để tôi phải ra tay."
Nói rồi, anh ta bỏ đi, để lại tôi một mình giữa những ánh mắt soi mói. Tôi cảm thấy mình như một con thú bị thương, bị lột trần và trưng bày cho mọi người xem.
Tôi không biết mình đã trở về nhà như thế nào. Căn nhà mà tôi và Long đã cùng nhau xây dựng, từng góc nhỏ đều chứa đầy kỷ niệm. Nhưng giờ đây, nó trở nên xa lạ và lạnh lẽo.
Buổi tối, Long trở về. Anh ta không hề tỏ ra giận dữ hay khó chịu. Ngược lại, anh ta còn vào bếp, nấu một bữa tối thịnh soạn, những món mà tôi thích nhất.
Anh ta đặt đĩa thức ăn trước mặt tôi, giọng nói nhẹ nhàng như chưa từng có chuyện gì xảy ra. "Hôm nay em đã vất vả rồi. Chuyện ở công ty... là do anh không tốt, đã để em phải chịu ấm ức."
Tôi ngồi im, không động đũa, cũng không nhìn anh ta. Trái tim tôi đã nguội lạnh. Mọi hành động của anh ta bây giờ chỉ khiến tôi cảm thấy ghê tởm.
"Trúc Ly, anh biết em giận anh," anh ta tiếp tục, giọng đầy vẻ hối lỗi. "Nhưng em phải hiểu cho anh. Anh kết hôn với Thảo là vì công việc. Bố cô ấy là một đối tác lớn, có thể giúp anh tiến xa hơn trong sự nghiệp."
Anh ta lại bắt đầu bài ca quen thuộc, cố gắng dùng sự nghiệp để biện minh cho hành động đê hèn của mình.
"Đợi khi mọi chuyện ổn định, anh sẽ ly hôn với cô ta và chúng ta sẽ quay lại với nhau. Chúng ta sẽ đến Đà Lạt, sống cuộc sống mà em hằng mong ước. Chịu khó một thời gian nữa thôi, em nhé?"
Anh ta vẫn nghĩ rằng tôi là con ngốc của ngày xưa, dễ dàng bị những lời hứa hão huyền của anh ta làm cho mủi lòng. Tôi nhìn anh ta, ánh mắt trống rỗng.
"Em không nói gì à?" Anh ta có vẻ mất kiên nhẫn. "Anh biết là em không vui, nhưng Thảo... cô ấy đang mang thai. Cô ấy cần anh lúc này."
Mang thai.
Lại một nhát dao nữa cắm vào tim tôi. Họ không chỉ lừa dối tôi, họ còn có con với nhau.
"Cô ấy rất yếu đuối, không giống như em, mạnh mẽ và độc lập."
Long tiếp tục nói, không hề nhận ra sự im lặng chết chóc của tôi. Anh ta chỉ quan tâm đến cảm xúc của Hồ Ngọc Thảo, đến đứa con trong bụng cô ta. Còn tôi, sự đau khổ của tôi, sự hy sinh của tôi, trong mắt anh ta chẳng là gì cả.
Tôi đã hoàn toàn nhìn thấu bộ mặt thật của người đàn ông này. Ích kỷ, giả dối và tàn nhẫn.
---
Có thể bạn cũng thích





