Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Beta từ chối tôi, vì vậy tôi tuyên bố anh ấy là vua.

Beta từ chối tôi, vì vậy tôi tuyên bố anh ấy là vua.

Ngay tại lễ đường, vị hôn phu nhẫn tâm bỏ rơi tôi để chạy theo người yêu cũ với lý do cô ta lên cơn đau tim. Sự vắng mặt của anh ta biến tôi thành trò cười, khiến cha mẹ tôi nhục nhã còn mẹ chồng tương lai lại buông lời cay nghiệt. Khi tôi đến bệnh viện, anh ta chẳng những không hối lỗi mà còn trách tôi ích kỷ, khẳng định mạng sống của bạch nguyệt quang quan trọng hơn đám cưới. Quá thất vọng, tôi quyết định rẽ hướng cuộc đời mình. Trong cơn say tại quán bar, tôi chủ động tiếp cận và buông lời quyến rũ Bùi Vĩ Tín - người chú ruột của kẻ vừa phản bội mình. Tôi muốn anh cùng tôi trải qua một đêm nồng cháy để trả đũa tất cả.
Chương
Chia sẻ

Chương 1

Vào ngày cưới, hôn phu của tôi đã bỏ rơi tôi để chạy đến với bạch nguyệt quang của anh ta.

Ngay tại lễ đường, dưới ánh mắt của toàn bộ khách mời, anh ta bỏ lại tôi một mình, chỉ với một tin nhắn giải thích rằng người yêu cũ của anh ta đột nhiên lên cơn đau tim.

Mẹ chồng tương lai thì chì chiết tôi không biết giữ chồng. Cha mẹ tôi thì muối mặt trước quan khách. Còn tôi, trong bộ váy cưới lộng lẫy, lại trở thành trò cười cho cả thành phố.

Tôi tìm đến bệnh viện, chỉ để thấy anh ta đang dịu dàng chăm sóc cho "bạch nguyệt quang" đang giả vờ yếu đuối. Anh ta còn trách tôi vô lý, nói rằng hôn lễ có thể tổ chức lại, nhưng mạng người thì không.

Đêm đó, trong quán bar, tôi chặn đường chú ruột của anh ta, Bùi Vĩ Tín. Tôi vòng tay qua cổ anh, ghé sát vào tai và thì thầm:

"Chú Bùi, chú có muốn cùng tôi trải qua một đêm không?"

Chương 1

Lộc Thanh Chi POV:

Vào ngày cưới, hôn phu của tôi, Bùi Vĩ Đại, đã bỏ rơi tôi để đến với bạch nguyệt quang của anh ta.

Ngay tại lễ đường, dưới ánh mắt của toàn bộ khách mời.

Đồng hồ trên tường nhà thờ điểm đúng mười giờ sáng, giờ cử hành hôn lễ. Mười phút đã trôi qua, rồi hai mươi phút. Chú rể vẫn chưa xuất hiện.

Tôi đứng trong phòng chờ cô dâu, bộ váy cưới lộng lẫy do chính tay tôi thiết kế giờ đây như một bộ áo giáp nặng nề, ép tôi đến không thở nổi. Tiếng xì xào bàn tán của khách khứa bên ngoài vọng vào, mỗi một âm thanh như một mũi kim châm vào lòng tự trọng vốn đã mỏng manh của tôi.

Bùi Vĩ Đại, anh ta đang ở đâu?

Cả buổi sáng, anh ta cứ liên tục cúi đầu nhìn điện thoại, vẻ mặt ngày càng lo lắng. Tôi còn tưởng anh ta hồi hộp vì sắp làm chú rể, nên còn kiên nhẫn vỗ về lưng anh ta.

"Sắp đến giờ rồi, Vĩ Đại. Anh sao thế?"

Anh ta ngẩng đầu, ánh mắt có chút né tránh, nở một nụ cười gượng gạo. "Không sao, Thanh Chi. Anh chỉ có chút việc gấp cần xử lý. Anh đi một lát rồi về ngay."

"Việc gì mà gấp vậy? Chúng ta sắp làm lễ rồi."

"Thật sự rất gấp. Anh hứa sẽ về nhanh thôi."

Nói rồi, anh ta không đợi tôi trả lời, vội vã quay người rời đi, bóng lưng kiên quyết không một chút do dự.

Anh ta nói sẽ về nhanh thôi.

Nhưng tôi đã đợi nửa tiếng đồng hồ.

Khách mời bắt đầu trở nên mất kiên nhẫn. Cha mẹ tôi mặt mày tái mét, cố gắng giải thích với những vị khách quan trọng. Mẹ của Bùi Vĩ Đại, bà Lan, thì đi tới đi lui trước mặt tôi, vẻ mặt đầy vẻ khinh miệt.

"Thanh Chi, con đã làm gì để Vĩ Đại tức giận à? Ngày trọng đại như thế này mà nó còn bỏ đi, thật là mất mặt quá!"

Tôi không trả lời. Tôi chỉ mải miết bấm điện thoại, gọi hết cuộc này đến cuộc khác cho Bùi Vĩ Đại.

"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được..."

"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được..."

Lặp đi lặp lại.

Trái tim tôi chìm dần xuống đáy vực. Tôi không ngu ngốc, tôi biết chuyện gì đang xảy ra.

Cuối cùng, tôi từ bỏ việc gọi điện. Màn hình điện thoại hiện lên thông báo cuộc gọi gần nhất, tôi không do dự mà bấm nút "chặn".

Đúng vậy, tôi đã chặn số của anh ta.

Tôi biết anh ta sẽ không quay lại.

Ngay lúc này, điện thoại tôi rung lên. Là một tin nhắn từ số lạ.

"Thanh Chi, xin lỗi em. Bảo Huệ đột nhiên lên cơn đau tim, cô ấy cần anh. Hôn lễ của chúng ta... có thể dời lại sau được không?"

Hoàng Bảo Huệ.

Cái tên này, giống như một lời nguyền rủa, đã ám ảnh tôi suốt ba năm qua. Cô ta là người yêu cũ của Bùi Vĩ Đại, là "bạch nguyệt quang" không thể thay thế trong lòng anh ta.

Tôi vẫn nhớ như in đêm hôm trước, khi chúng tôi đang chuẩn bị cho hôn lễ, Hoàng Bảo Huệ đã đột ngột xuất hiện trước cửa nhà tôi, khóc lóc thảm thiết.

"Vĩ Đại, anh không thể cưới cô ta! Em không thể sống thiếu anh!" Cô ta níu lấy tay Bùi Vĩ Đại, đôi mắt đẫm lệ, dáng vẻ yếu đuối như thể gió thổi là bay.

Bùi Vĩ Đại khi đó đã rất kiên quyết. Anh ta gỡ tay cô ta ra, giọng nói lạnh lùng.

"Bảo Huệ, chúng ta đã kết thúc rồi. Ngày mai là đám cưới của anh và Thanh Chi. Xin em hãy tự trọng."

Hoàng Bảo Huệ nhìn tôi bằng ánh mắt căm hận, sau đó loạng choạng bỏ đi như một kẻ thua cuộc.

Lúc đó, tôi đã ngây thơ tin rằng mình đã chiến thắng. Tôi đã tin rằng Bùi Vĩ Đại thực sự yêu tôi, rằng cuối cùng tôi cũng có được hạnh phúc.

Ha.

Hóa ra, tôi chỉ là một con ngốc. Một con ngốc đáng thương hại.

Tiếng bà Lan lại vang lên bên tai, đầy vẻ chì chiết. "Sao nó vẫn chưa về? Con gọi cho nó chưa? Có phải con lại giở thói tiểu thư, làm mình làm mẩy gì không?"

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén cơn sóng dữ đang cuộn trào trong lồng ngực.

Tôi ngẩng đầu, nhìn vào gương. Cô gái trong gương xinh đẹp tuyệt trần, nhưng đôi mắt đã trống rỗng, vô hồn.

Tôi không thể để bản thân mình thảm hại như vậy.

Tôi chỉnh lại váy cưới, vuốt phẳng những nếp nhăn không hề tồn tại. Sau đó, tôi quay người, bước ra khỏi phòng chờ.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Cha mẹ tôi lo lắng gọi tên tôi. Bà Lan thì trừng mắt nhìn tôi.

Tôi không quan tâm.

Tôi bình tĩnh bước lên lễ đài, nơi đáng lẽ ra tôi và Bùi Vĩ Đại sẽ cùng nhau trao nhẫn cưới.

Tôi hít một hơi thật sâu, cầm lấy micro từ tay MC đang ngơ ngác.

"Xin lỗi vì đã để mọi người phải chờ lâu." Giọng nói của tôi vang lên khắp lễ đường, rõ ràng và ổn định một cách đáng ngạc nhiên.

"Hôm nay, tôi muốn thông báo một chuyện."

Tôi dừng lại một chút, đảo mắt nhìn khắp khán phòng, nhìn những gương mặt quen thuộc và xa lạ, những ánh mắt tò mò, thương hại và cả chế giễu.

Cuối cùng, tôi mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhưng lạnh lẽo đến tận xương tủy.

"Hôn lễ hôm nay được hủy bỏ. Tôi và anh Bùi Vĩ Đại, từ giờ phút này, chính thức không còn bất kỳ quan hệ gì nữa."

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Điên rồi sao! Đừng chọc cô, bố cô là tỷ phú đấy
9.7
Ngay trước lễ đính hôn, tôi bàng hoàng nhận ra vị hôn phu vẫn luôn tơ tưởng đến tình cũ. Suốt ba năm, tôi âm thầm hỗ trợ để kẻ nghèo khó như anh ta trở thành thiếu gia giàu có, nhưng đổi lại chỉ là sự phản bội cay đắng. Anh ta mặc kệ người tình vu khống tôi, thậm chí còn thuê kẻ xấu làm nhục tôi. Quá thất vọng, tôi quyết định rũ bỏ lớp vỏ bọc nghèo nàn để lộ thân phận thật là ái nữ của tỷ phú. Tôi khiến dự án bị đình trệ và bắt kẻ phụ bạc phải trả giá. Khi bố tôi xuất hiện cùng những nhân vật quyền lực nhất thế giới đứng ra bảo vệ tôi, vị hôn phu cũ mới hối hận muộn màng, quỳ gối cầu xin sự tha thứ trong tuyệt vọng.
Bìa tiểu thuyết Sau khi bị lừa, tôi quay lưng gả cho tỷ phú
9.2
Suốt ba năm chung sống, Thời Ninh Hi không ngờ mình chỉ là công cụ để Lục Cảnh Thâm nghiên cứu y học. Cay đắng hơn, cuộc hôn nhân của họ hoàn toàn là giả dối khi anh ta đã bí mật kết hôn cùng người khác. Sau khi dứt khoát rời bỏ kẻ bội bạc, Ninh Hi ngỡ ngàng tìm lại thân phận thật là con gái của tỷ phú Hoắc Viêm, đồng thời vô tình nên duyên với Lệ Mặc Uyên - người đàn ông quyền lực nhất châu Á. Lúc này, Lục Cảnh Thâm hối hận muộn màng, quỳ gối cầu xin sự tha thứ. Thế nhưng, đứng trước kẻ hèn mọn đó, Lệ Mặc Uyên lạnh lùng ôm lấy eo cô và khẳng định chủ quyền, khiến hắn chỉ còn biết tuyệt vọng nhìn người cũ tỏa sáng bên bến đỗ mới đẳng cấp hơn.
Bìa tiểu thuyết Tôi đề xuất ly hôn, chồng tôi tưởng tôi sẽ bao nuôi anh
9.1
Vì thực hiện di nguyện của mẹ, cô kết hôn cùng người đàn ông giàu nhất thành phố nhưng bị anh ghét bỏ suốt ba năm. Khi nhận được đơn ly hôn, cô vô tình nhầm lẫn chồng mình với một trai bao tại câu lạc bộ. Sự tự tin của cô khiến anh thấy thú vị và dần nảy sinh tình cảm sâu đậm mà không biết đó chính là vợ mình. Tại công ty, tài năng của cô càng khiến anh say đắm và ra sức bảo vệ. Đến lúc phát hiện sự thật, người chồng vốn lạnh lùng nay hối hận khôn nguôi. Anh xé nát đơn ly hôn, quỳ gối cầu xin vợ mình đừng rời xa.
Bìa tiểu thuyết Bí mật của gia đình: Một tình yêu bị thiêu đốt
8.3
Suốt tám năm ròng rã, tôi sống kiệt quệ như một nô lệ để trả món nợ khổng lồ sau vụ tai nạn thảm khốc đã cướp đi người thân. Thế nhưng, vào ngày trả dứt nợ, tôi bàng hoàng nhận ra cha mẹ và em gái nuôi của mình vẫn còn sống khỏe mạnh. Họ dàn dựng màn kịch tàn độc này để trừng phạt tôi chỉ vì năm xưa tôi từng muốn đuổi cô con gái nuôi ra khỏi nhà. Đổi lại tám năm thanh xuân đầy tội lỗi và đau khổ là bản án ung thư dạ dày giai đoạn cuối. Khi sự thật phơi bày, cả gia đình hối hận quỳ gối cầu xin sự dung thứ, nhưng trái tim tôi đã hoàn toàn nguội lạnh. Tôi khinh miệt sự chuộc tội muộn màng của họ, bởi mọi thứ giờ đây đã chẳng còn ý nghĩa gì.
Bìa tiểu thuyết Cố tổng đừng khóc nữa, phu nhân không cần anh lâu rồi
7.8
Sau hai năm chung sống, Khương Niệm An ngỡ ngàng nhận tin mang thai cũng là lúc người chồng quyền lực ép cô ký đơn ly hôn. Một âm mưu tàn độc khiến cô ngã gục trong vũng máu, dù đau đớn cầu xin anh cứu lấy đứa trẻ nhưng đổi lại chỉ là sự im lặng tuyệt vọng khi không thể liên lạc được với anh. Quá đau khổ, cô chọn cách rời bỏ đất nước để bắt đầu lại. Nhiều năm sau tại Hải Thị, tên của cô trở thành điều cấm kỵ mà không ai dám nhắc trước mặt Cố thiếu. Thế nhưng, ngay trong một hôn lễ trọng đại, vị tổng tài cao ngạo ấy lại mất kiểm soát, quỳ rạp dưới chân người phụ nữ cũ với đôi mắt đỏ hoe: 'Em mang theo con của tôi rồi định gả cho ai?'
Bìa tiểu thuyết Hoắc tiên sinh ngoan ngoãn sủng tôi
8.3
Sau đêm say lỡ lầm, Ôn Mạn bước vào mối quan hệ đầy toan tính với một nhân vật quyền lực. Cô cần sự giúp đỡ, còn anh say mê cơ thể thanh xuân của cô. Thế nhưng, tình cảm ấy dần rạn nứt khi người trong mộng của anh quay về. Đối diện với sự lạnh nhạt và tờ chi phiếu chia tay, cô không hề bi lụy mà dứt khoát rời bỏ. Ngày gặp lại, bên cạnh cô đã có bóng hình mới khiến anh hối hận khôn nguôi. Dẫu anh đỏ mắt cầu xin sự ưu tiên, Ôn Mạn vẫn thản nhiên yêu cầu anh phải xếp hàng chờ đợi. Để chuộc lỗi và giành lại trái tim người đẹp, vị luật sư cao ngạo chẳng ngần ngại chi ra trăm tỷ cùng nhẫn kim cương để được chen hàng cầu hôn cô.