
Beta từ chối tôi, vì vậy tôi tuyên bố anh ấy là vua.
Chương 2
Lộc Thanh Chi POV:
Lời nói của tôi như một quả bom ném vào giữa đám đông đang im lặng.
Tiếng xì xào, bàn tán lập tức nổi lên như ong vỡ tổ.
Tôi không quan tâm đến những ánh mắt kinh ngạc, thương hại hay hả hê đang dán chặt vào mình. Tôi đặt micro xuống, xoay người bước xuống khỏi lễ đài, chiếc váy cưới lộng lẫy quét trên sàn nhà tạo ra những tiếng sột soạt đơn độc.
"Thanh Chi! Con đứng lại đó!" Giọng cha tôi vang lên phía sau, đầy lo lắng và bất lực.
"Con điên rồi à, Thanh Chi!" Mẹ tôi cũng đuổi theo, cố gắng níu tay tôi lại.
Tôi không dừng lại, cũng không ngoảnh đầu lại. Tôi đi thẳng ra khỏi nhà thờ, mặc kệ những lời gọi hốt hoảng phía sau.
Tôi bắt một chiếc taxi, nói với tài xế một địa chỉ ngẫu nhiên. Chiếc xe lăn bánh, bỏ lại sau lưng tòa nhà thờ trang nghiêm và cả giấc mộng hôn nhân tan vỡ của tôi.
Ngồi trên xe, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh vật lướt qua nhanh như một cuốn phim vô nghĩa. Trái tim tôi trống rỗng.
Đi được nửa đường, tôi đột nhiên lên tiếng. "Bác tài, phiền bác quay xe đến bệnh viện trung tâm thành phố."
Tài xế có chút ngạc nhiên nhưng vẫn làm theo.
Tôi đến bệnh viện để làm gì? Để xem Hoàng Bảo Huệ có thực sự "lên cơn đau tim" hay không? Hay để cho Bùi Vĩ Đại một bạt tai?
Tôi không biết. Tôi chỉ biết rằng tôi không thể cứ thế mà bỏ đi như một kẻ thua cuộc.
Tôi tìm được phòng bệnh của Hoàng Bảo Huệ rất nhanh. Cửa phòng không đóng, tôi có thể nhìn thấy cảnh tượng bên trong.
Bùi Vĩ Đại vẫn mặc bộ vest chú rể, ngồi bên cạnh giường bệnh, nắm chặt tay Hoàng Bảo Huệ.
Và Hoàng Bảo Huệ, cô ta đang nằm trên giường, cổ tay băng một lớp băng gạc trắng toát, nổi bật một cách đầy kịch tính. Gương mặt cô ta tái nhợt, nhưng không hề có vẻ gì là của một người vừa trải qua cơn đau tim nguy kịch.
Thấy tôi xuất hiện ở cửa, cả hai đều giật mình.
Hoàng Bảo Huệ hoảng hốt rụt tay lại, theo bản năng nép vào người Bùi Vĩ Đại như một con chim non sợ hãi.
"Huệ, em sao rồi? Có khó chịu ở đâu không?" Bùi Vĩ Đại lập tức quay sang, giọng nói đầy vẻ lo lắng và dịu dàng.
Nực cười. Thật sự quá nực cười.
Anh ta thậm chí còn chưa nhận ra tôi. Mối quan tâm duy nhất của anh ta là người phụ nữ đang diễn kịch trên giường bệnh kia.
Sau một lúc, Bùi Vĩ Đại mới dường như nhận ra sự tồn tại của tôi. Anh ta quay lại, nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp, rồi theo bản năng đứng dậy, chắn trước người Hoàng Bảo Huệ.
Hành động đó, giống như một nhát dao nữa, đâm sâu vào trái tim vốn đã đầy sẹo của tôi.
"Thanh Chi, sao em lại đến đây?" Giọng anh ta có chút gắt gỏng, như thể tôi là kẻ phá đám.
Câu hỏi của anh ta thật sự làm tôi muốn bật cười.
Đúng ra, người nên hỏi câu đó phải là tôi mới phải. Chú rể của tôi, tại sao anh lại ở đây với người phụ nữ khác vào ngày cưới của chúng ta?
Tôi không thèm nhìn anh ta, ánh mắt sắc như dao của tôi ghim chặt vào Hoàng Bảo Huệ đang giả vờ yếu đuối sau lưng anh ta.
"Hoàng Bảo Huệ, sao cô vẫn chưa chết đi?" Tôi gằn từng chữ, giọng nói lạnh lẽo đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên.
Đối với đôi gian phu dâm phụ này, tôi không cần phải giữ chút lịch sự nào nữa. Việc tôi không lao vào xé nát gương mặt giả tạo của cô ta đã là sự kiềm chế lớn nhất của tôi rồi.
Gương mặt Hoàng Bảo Huệ lập tức trắng bệch. Cô ta co rúm lại, giọng nói run rẩy.
"Chị Thanh Chi... em xin lỗi... Em không cố ý... Em chỉ..."
Lời xin lỗi của cô ta nghe sao mà giả tạo và đầy vẻ kiêu ngạo. Như thể cô ta đang ban ơn cho tôi vậy.
Tôi siết chặt nắm tay, móng tay đâm vào lòng bàn tay đau nhói, nhưng không thể nào so được với cơn đau trong lòng tôi.
"Câm miệng!"
Tôi không thể chịu đựng được nữa. Tôi lao về phía trước, giơ tay lên.
Bốp!
Một cái tát giáng thẳng xuống gương mặt xinh đẹp nhưng đáng ghét của Hoàng Bảo Huệ.
Tất cả mọi người đều sững sờ.
"Lộc Thanh Chi! Em điên rồi à!" Bùi Vĩ Đại hét lên, phản ứng lại đầu tiên. Anh ta xô mạnh tôi ra.
Lưng tôi đập mạnh vào cạnh tủ đầu giường, cơn đau buốt lan tỏa khắp cơ thể. Nhưng tôi không quan tâm.
Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Bùi Vĩ Đại, gào lên. "Tôi điên ư? Rốt cuộc ai mới là kẻ điên? Bùi Vĩ Đại, anh nhìn lại mình xem!"
Có thể bạn cũng thích





