
Điên rồi sao! Đừng chọc cô, bố cô là tỷ phú đấy
Chương 2
Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu, rồi truyền đến giọng nói quan tâm của bố: "Vi Vi, bố đã nói từ sớm rồi. Nguyên Tinh Huy là kẻ ăn cháo đá bát, con không thể cảm hóa được đâu."
Vân Vi Vi nở nụ cười cay đắng: "Vâng, do con không tự lượng sức mình."
"Quay về đi." Giọng nói của bố đầy xót xa, "Đối tượng liên hôn mà gia đình sắp xếp cho con, dù là về gia thế hay phẩm hạnh đều vượt xa Nguyên Tinh Huy gấp trăm lần. Con là đứa con gái quý giá nhất của nhà họ Vân chúng ta, không việc gì phải phí sức vì một người không yêu con."
"Vâng." Cô khẽ đáp, "Đợi con tự kết thúc tất cả rồi sẽ quay về liên hôn."
Sáng sớm ngày hôm sau, Vân Vi Vi ngồi trước gương, phân phó người làm tháo bỏ những bím tóc rối bù giúp cô.
Cô thay một chiếc váy dài trắng ngọc trai mẫu mới nhất của Chanel, đi giày cao gót xuống lầu.
Đám người làm xì xào bàn tán:
"Hôm nay tiểu thư bị làm sao vậy? Chẳng phải cô ấy luôn muốn giả xấu sao..."
"Nói là làm như vậy thì Nguyên thiếu mới có cảm giác an toàn?"
Quản gia bưng chiếc khay bạc tiến lên, cẩn thận nói: "Tiểu thư, hôm nay cô muốn đi gặp lão gia sao?"
Chỉ khi đi gặp người nhà, Vân Vi Vi mới trút bỏ lớp ngụy trang và ăn mặc trang điểm tỉ mỉ.
Đôi môi đỏ của Vân Vi Vi khẽ nhếch lên, nhưng trong mắt lại đầy sương giá:
"Không."
"Đến trường."
...
Đại học Đệ Nhất Vân Thành.
Trong lớp học, mấy nam nữ thường ngày ăn mặc lòe loẹt, tiếng cười chói tai đang tụ tập lại một chỗ, âm lượng chẳng thèm nhỏ tiếng lại.
"Nghe nói gì chưa? Hôm qua Vân Vi Vi bị bắt cóc đấy!"
"Nào chỉ có thế, tôi nghe nói bị lột sạch cả quần áo, còn quay rất nhiều video nữa!"
"Trời, ghê gớm vậy sao? Bảo sao hôm nay không thấy bám đuôi Nguyên Tinh Huy như một con chó đi học."
Chưa dứt lời, ngoài cửa bỗng vang đến tiếng xôn xao.
Có người huýt sáo, có nam sinh kích động hét lớn: "Nữ thần! Nhìn bên này đi!".
Tiếng ồn ào mỗi lúc một lớn.
Mấy người kia theo bản năng quay đầu nhìn lại.
Một dáng người thanh mảnh, lạnh lùng đang bước tới từ nơi ánh sáng và bóng tối giao thoa.
Chiếc váy dài trắng ngọc trai của Chanel phác họa ra vòng eo thon gọn, bước đi thướt tha uyển chuyển, khiến người ta không thể phớt lờ sự hiện diện của cô.
Họ sững sờ mất vài giây mới nhận ra: Đây lại là một Vân Vi Vi quanh năm xấu xí, quê mùa và khúm núm kia sao?!
Mấy người nhanh chóng trao đổi ánh mắt, tiến lên vây chặn, giọng điệu châm chọc:
"Ồ, không phải cô bị bắt cóc sao, không biết xấu hổ à mà còn đến trường vậy?"
"Mặc đẹp thế này? Tiền đâu ra mà mua váy Chanel? Chẳng lẽ..."
Có người cười đểu giả, "Tôi hiểu rồi! Chẳng lẽ là chính cô tự quay mấy cái video không đứng đắn để đổi lấy tiền, kết quả là sợ người khác biết nên mới nói dối là bị bắt cóc phải không?"
"Đúng thế, cô có giả vờ thế nào cũng không xứng với Nguyên Tinh Huy đâu!"
"Nguyên thiếu là con trai tỷ phú, cô là cái thá gì?"
Vân Vi Vi cười khẩy một tiếng.
Con trai của tỷ phú?
Nguyên Tinh Huy, cái người bò ra từ khu ổ chuột, ngay cả học phí cũng là cô đóng hộ kia sao?
Anh ta cũng xứng sao?
Chẳng qua là Nguyên Tinh Huy dựa vào việc cô mua đồ hiệu để đánh bóng vẻ ngoài, ké quan hệ của cô để trà trộn vào các bữa tiệc thượng lưu.
Thậm chí còn cầm ảnh chụp chung với bố cô đi khắp nơi mạo danh là "con trai của tỷ phú"!
Cô đã từng lấp liếm giúp anh ta, bảo vệ cái lòng tự tôn đáng thương lại đáng buồn của anh ta.
Bây giờ nghĩ lại chỉ thấy buồn nôn.
"Chó khôn không cản đường, cút!"
Đám người lập tức nổ tung: "Cô hống hách cái gì chứ?! Đồ khốn không biết xấu hổ!"
Đúng lúc này Nguyên Tinh Huy bước tới.
Anh ta nhíu mày, ra vẻ dạy dỗ Vân Vi Vi:
"Vi Vi, tôi biết gia cảnh của cô không tốt, nhưng cô có hư vinh đến đâu cũng không thể đi quay loại video đó để đổi lấy tiền chứ? Cô không nên mặc... chiếc váy này."
Vân Vi Vi ngước mắt nhìn anh ta, bỗng nhiên bật cười.
"Gia cảnh ai không tốt? Anh đang nói bản thân sao?"
Xung quanh chợt lặng đi.
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Một Vân Vi Vi vốn không dám thở mạnh trước mặt Nguyên Tinh Huy mà lại dám nói chuyện với anh ta bằng giọng điệu này?!
Nguyên Tinh Huy là con trai của tỷ phú, nếu gia cảnh của anh ta mà không tốt thì còn ai hơn được nữa?
"Vân Vi Vi, cô điên rồi sao!"
"Phì! Buồn nôn!"
"Cô chỉ là con gái của tài xế nghèo, nếu không phải Nguyên Tinh Huy thương hại cô thì cả nhà cô cạp đất mà ăn cả rồi! Sao cô dám nói gia cảnh Nguyên Tinh Huy không tốt?"
Nghe vậy, Vân Vi Vi lạnh lùng cười, nhìn về phía Nguyên Tinh Huy: "Anh nói tôi là con gái tài xế nhà anh sao?"
Nguyên Tinh Huy sa sầm mặt, giọng điệu lạnh băng: "Đừng đánh trống lảng, cô mau cởi váy ra đi, đừng có làm mất mặt nữa!"
Vân Vi Vi đảo mắt, "Nếu tôi nói không thì sao?"
Mấy người bạn học luôn nịnh bợ Nguyên Tinh Huy đứng bên cạnh lập tức bước ra, đưa tay định xé váy của cô: "Con khốn này, nếu cô không tự nguyện thì bọn tôi sẽ cởi ra thay cô!"
Nhiều bàn tay cùng lúc chộp tới.
Nhưng những người này, Vân Vi Vi vốn chẳng để vào mắt.
Người lao tới đầu tiên là tên lớp trưởng hống hách, Vân Vi Vi không lùi mà tiến, tay trái như chớp gạt đi cánh tay thô tráng của đối phương, nắm đấm bên phải nện mạnh vào cằm anh ta!
"Bộp!"
Tên lớp trưởng còn chưa kịp kêu một tiếng đã ngã ngửa ra sau, hoàn toàn không còn tiếng động gì nữa.
Mấy người phía sau thấy vậy thì sững lại, ngay sau đó gầm lên cùng nhào tới!
Nhưng thân hình Vân Vi Vi quỷ mị lách qua, tung một cú đá ngang đầy uy lực trúng vào mạng sườn người thứ hai!
Bọn họ co quắp dưới đất, cả sức lực để bò dậy cũng không có, chỉ có thể ôm chỗ đau mà kinh hãi nhìn cô.
Sao chuyện này có thể chứ?!
Sao Vân Vi Vi này lại... giỏi đánh nhau đến thế?!
Vân Vi Vi đứng tại chỗ, chỉ có gấu váy hơi rối đã được cô nhẹ nhàng vuốt phẳng.
Ánh mắt cô quét qua từng người một, cuối cùng dừng lại ở khuôn mặt khó coi của Nguyên Tinh Huy, khẽ cười mỉa một tiếng.
Sắc mặt Nguyên Tinh Huy cực kỳ khó coi, anh ta hoàn toàn không biết thân thủ của Vân Vi Vi lại mạnh đến vậy.
Anh ta giả vờ bình tĩnh, hắng giọng nói: "Vi Vi, nếu... nếu cô đã có lòng hư vinh mạnh như thế thì đã muốn phải mặc chiếc váy này thì cứ mặc đi, nhưng sau này cô muốn cái gì thì cứ nói với tôi là được, việc gì phải dùng cách đó để đổi tiền? ... Không có lần sau đâu."
Nhìn những người bạn học ngã dưới đất, Nguyên Tinh Huy không khỏi lau mồ hôi lạnh trên trán.
Đã có bạn học vừa khóc vừa bò đến dưới chân anh ta, "Bạn học Nguyên, cậu nhất định phải đòi lại công bằng cho bọn tôi!"
"Đúng thế, mau dạy dỗ Vân Vi Vi đi!"
"Trước đây cô ta nghe lời cậu nhất mà, cậu chỉ cần lớn tiếng một chút là cô ta đã không dám lên tiếng nữa!"
Nguyên Tinh Huy nghe thấy câu này thì lập tức không còn hoảng loạn nữa.
Đúng vậy, Vân Vi Vi chỉ là một con chó bên cạnh anh ta mà thôi.
"Vi Vi, những bạn học này cũng vì có ý tốt. Cô đánh họ ra nông nỗi này, dù thế nào cô cũng phải xin lỗi cho tử tế!
Đúng lúc đã đến giờ cơm trưa rồi! Mọi người đều chưa ăn trưa, hôm nay cô mời khách để xin lỗi mọi người đi."
Nói xong, Nguyên Tinh Huy quay người bước đi, chẳng thèm nhìn Vân Vi Vi lấy một lần.
Bởi vì anh ta biết, chắc chắn Vân Vi Vi sẽ chạy lạch bạch theo sau.
Vân Vi Vi lại khẽ bật cười thành tiếng.
Từ trước đến nay, Nguyên Tinh Huy luôn coi thường căng tin trường học, chỉ thích ăn ở những nhà hàng cao cấp bên ngoài trường.
Nhưng giá cả ở nhà hàng bên ngoài rất đắt đỏ.
Cho nên lần nào cũng là cô trả tiền.
Rời khỏi cô, ngay cả một bữa trưa ra hồn mà Nguyên Tinh Huy cũng không ăn nổi.
Vân Vi Vi không biện bạch gì cả, cũng bước ra khỏi cổng trường.
Không ít bạn học nhìn thấy thì không khỏi mỉa mai, "Đúng là đồ chó liếm, Nguyên Tinh Huy nói cái gì là cô ta ngoan ngoãn làm theo liền!"
"Cô ta làm nhiều như vậy, chẳng qua là để thu hút sự chú ý của Nguyên Tinh Huy mà thôi."
Đến nhà hàng, Vân Vi Vi tìm một chỗ ngồi xuống.
Nguyên Tinh Huy dẫn theo Cố Tiểu Ngọc cùng đám bạn học đi tới rất tự nhiên, chỉ là không muốn ngồi gần cô.
Nhưng lại cầm lấy menu trên bàn của Vân Vi Vi, chỉ trỏ nói: "Tôi muốn ăn gan ngỗng áp chảo kèm trứng cá tầm, ốc sên nướng, giò heo đen nấm truffle, mỳ Ý tôm hùm."
"Những người khác muốn ăn gì thì cứ gọi thoải mái."
Đám bạn học lại càng cố tình chọn gọi những món đắt tiền, đồng thời còn châm chọc, "Chúng ta gọi nhiều như thế, có khi nào lát nữa cô ta không trả nổi tiền không?"
"Nếu mà phá sản thì phải làm sao đây?"
Nguyên Tinh Huy cũng cười đầy đắc ý.
Một lúc sau, những món ăn cực kỳ đẹp mắt được bưng lên bàn.
Đám bạn học thèm đến mức sắp chảy nước miếng, lập tức bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Vân Vi Vi thản nhiên nhìn bọn họ ăn xong.
Chờ đến khi mọi người đều buông đũa, vỗ bụng chuẩn bị rời đi thì cô mới chậm rãi lau tay.
Nguyên Tinh Huy ra vẻ đương nhiên, tiện tay chỉ vào cô nói với phục vụ đang đi tới:
"Thanh toán thì tìm cô ta."
Nhân viên phục vụ đưa hóa đơn lên, Vân Vi Vi cũng không thèm nhìn, chỉ khẽ cười một tiếng: "Cả bàn thức ăn này là của bọn họ, tôi cũng không ăn một miếng nào, sao lại tìm tôi thanh toán?"
Nguyên Tinh Huy sững lại, sắc mặt lập tức trở nên khó coi: "Vân Vi Vi! Không phải cô nói là muốn mời khách để xin lỗi sao? Bây giờ lại giở trò gì nữa đây?"
"Tôi chỉ tình cờ đến đây ăn cơm, ai nói là sẽ mời các người?"
Mặt Nguyên Tinh Huy thoắt cái đỏ bừng, lời nói nghẹn lại nơi cổ họng.
Nhân viên phục vụ nhìn trái nhìn phải, giọng điệu ngập ngừng: "Vậy... ai trong số mọi người thanh toán đây?"
Nguyên Tinh Huy chết trân tại chỗ, sờ vào cái túi áo trống rỗng.
Anh ta hoàn toàn không trả nổi.
Những bạn học khác ghé mắt nhìn qua hóa đơn cũng đồng loạt hít một ngụm khí lạnh: Con số này còn cao hơn cả tiền sinh hoạt phí một tháng của họ!
Cố Tiểu Ngọc lập tức dịu dàng tiến lên, "Vi Vi, cô cứ trả đi mà~ Bình thường Tinh Huy đã tiêu bao nhiêu tiền cho cô rồi, chắc cô không thiếu một chút này đâu nhỉ?"
Những người khác cũng nhao nhao nói giúp: "Đúng thế! Thứ Vân Vi Vi ăn mặc dùng đều là tiền của Nguyên thiếu bỏ ra, lúc này còn giả nghèo cái gì?"
"Vơ vét được bao nhiêu lợi lộc rồi, mời một bữa cơm mà còn keo kiệt thế sao? Đúng là đồ nghèo kiết xác!"
"Nguyên thiếu gặp phải cô đúng là xui xẻo!"
Cuối cùng Vân Vi Vi cũng bật cười thành tiếng.
Đúng là chuyện nực cười nhất thế gian.
Nguyên Tinh Huy, cái người đàn ông mà đến tiền học phí cũng là cô đóng hộ, đồ xa xỉ trên người đều do cô trả.
Vậy mà lại dám đi rêu rao với người ngoài rằng là anh ta "nuôi" cô sao?
"Ồ? Cô nói anh ta tiêu tiền cho tôi? Được thôi."
"Bảo anh ta đưa lịch sử chuyển khoản ra đi. Đưa ra hóa đơn mua sắm đi. Đưa ra bất cứ một bằng chứng nào chứng minh anh ta đã từng tiêu cho tôi dù chỉ là một đồng."
"Nếu như không đưa ra được, tôi có thể kiện các người tội phỉ báng!"
Nguyên Tinh Huy tức đến mức cả người run rẩy, hai tay chống mạnh lên bàn của cô, tiến sát lại gần cô gầm gừ hạ thấp giọng:
"Vân Vi Vi, rốt cuộc cô đang phát điên cái gì thế?! Tôi cho cô một cơ hội cuối cùng! Bây giờ thanh toán hóa đơn ngay lập tức!!
Nếu không thì sau này tôi tuyệt đối sẽ không để ý đến cô nữa! Đến lúc đó cô đừng có mà khóc lóc cầu xin tôi!"
"Thế thì tốt quá."
Vân Vi Vi lạnh lùng ngẩng đầu lên, nói từng chữ một:
"Chúng ta chia tay đi. Từ bây giờ trở đi, tôi không còn bất cứ quan hệ nào với anh nữa."
Có thể bạn cũng thích





