
Điên rồi sao! Đừng chọc cô, bố cô là tỷ phú đấy
Chương 3
"... Cái gì?"
Cả người Nguyên Tinh Huy sững lại ngay tại chỗ, đồng tử co rút, dáng vẻ kiêu ngạo trên khuôn mặt cũng trở nên hoảng loạn.
Xung quanh lập tức ồn ào.
Đám bạn học vốn quen nâng trên đạp dưới lập tức cất tiếng chói tai xen vào:
"Vân Vi Vi, chẳng phải hôm nay cô ăn mặc như thế này là để thu hút sự chú ý của Nguyên thiếu sao? Diễn kịch cũng phải có chừng mực thôi chứ!"
"Đúng đấy, cô tưởng mình là cái thá gì mà cũng xứng nói chia tay à?"
"Nguyên thiếu chịu để mắt đến cô là cô đã nên quỳ xuống tạ ơn rồi!"
Vân Vi Vi lại xem như không nghe thấy.
Cô quay sang cầm thực đơn lên, bắt đầu gọi món.
Gọi món xong, cô ngẩng đầu lên, nhìn sắc mặt đã xanh mét từ lâu của Nguyên Tinh Huy.
"Còn đứng ở đây làm gì? Anh làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến khẩu vị của tôi đấy."
Cô thừa nhận rằng đúng là Nguyên Tinh Huy rất ưa nhìn.
Mặt mày sắc sảo, dáng người cao ráo, chính vẻ ngoài đó đã khiến cô rung động ngay từ cái nhìn đầu tiên, thậm chí còn vì cái vỏ bọc "gia cảnh bần hàn nhưng luôn nỗ lực vươn lên" của anh ta mà sinh lòng thương xót.
Nhưng giờ nhìn lại xem.
Anh ta đứng đó, vừa lúng túng vừa khó coi, làm gì còn chút dáng vẻ mà cô từng mê đắm?
Anh ta vốn không xứng với chút chân tình nào mà cô từng bỏ ra.
Nguyên Tinh Huy nghiến chặt răng, anh ta cố kìm lại ngọn lửa giận gần như muốn bùng nổ nơi lồng ngực: "Vân Vi Vi, được lắm... Cô cứ nhất quyết phải thế này đúng không? Được, tôi sao cũng được. Nhưng cô nhớ cho kỹ, đừng có hối hận."
Các bạn học xung quanh lập tức nhao nhao hùa theo:
"Đúng đấy! Nguyên thiếu là con trai của tỷ phú đó, nữ sinh thích cậu ấy xếp hàng từ đây ra tận cổng trường đấy!"
"E là ngày mai ngăn bàn của cậu ấy sẽ bị nhét đầy thư tình luôn~"
"Đến lúc đó dù có người quỳ xuống van xin thì Nguyên thiếu cũng chẳng quay đầu lại đâu!"
Cố Tiểu Ngọc bước lên trước đúng lúc, "Vi Vi, đừng bướng nữa... Mau xin lỗi Tinh Huy đi?"
Cô ta vươn tay định khoác lấy cánh tay của Vân Vi Vi.
Vân Vi Vi ghét bỏ né tránh.
Cố Tiểu Ngọc thấy vậy thì liền nhũn chân, ngã bịch xuống sàn.
Đầu gối trầy da rách thịt, máu tươi từ từ rỉ ra theo vết thương.
Nguyên Tinh Huy lập tức hoảng hốt, gần như lảo đảo lao lên phía trước, ôm chặt lấy Cố Tiểu Ngọc che chở trong lòng.
Bạn học xung quanh càng tức anh ách, nhao nhao chỉ thẳng vào mặt Vân Vi Vi, hết người này tới người kia quát mắng: "Sao cô lại vô lương tâm như thế hả!"
"Mau xin lỗi Tiểu Ngọc đi!"
"Lại dám làm hại chính bạn học của mình! Chắc chắn là cô ghen tị cái gì Cố Tiểu Ngọc cũng xuất sắc hơn cô, giỏi giang hơn cô!"
Vân Vi Vi lại đột nhiên cười phì ra tiếng: "Cố Tiểu Ngọc, tôi còn chưa chạm vào cô, sao cô đã ngã rồi? Kỹ năng diễn xuất này của cô mà không đi nhận giải Oscar thì tiếc thật đấy!"
Nguyên Tinh Huy ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy tàn ác: "Vừa nãy tất cả mọi người đều nhìn thấy rất rõ ràng! Nếu không phải do cô cố ý né tránh thì sao Tiểu Ngọc có thể ngã được? Cô còn dám ngụy biện!"
Cố Tiểu Ngọc nép bên người Nguyên Tinh Huy, yếu ớt thấp giọng nói: "Vi Vi... chắc là vẫn đang giận vì chuyện lần trước em nói cô ta ăn cắp thành quả nghiên cứu khoa học của em. Tinh Huy, hay là anh... dỗ cô ta xem?"
Nguyên Tinh Huy cười khẩy một tiếng, giọng điệu đầy vẻ khinh thường: "Dỗ? Tôi dám bảo đảm, chắc chắn đến lúc tan học cô ta sẽ tới xin làm hòa thôi!! Lần nào chẳng thế?"
Anh ta đã quá quen rồi.
Quen với sự lấy lòng đầy cẩn trọng của cô, quen với sự nhượng bộ vô điều kiện của cô.
Anh ta hoàn toàn không tin cô thực sự có thể rời bỏ anh ta.
Vì thế anh ta vốn chẳng để tâm đến lần giận dỗi này của Vân Vi Vi!
"Vân Vi Vi, cô mau đi mua thuốc cho Cố Tiểu Ngọc ngay đi!"
Nhân viên phục vụ vừa bưng thức ăn lên bàn, giữa làn hơi nóng lượn lờ, Vân Vi Vi cũng không thèm nhấc mí mắt, chỉ thong thả cầm đũa lên, cười nhạt:
"Ngại quá, tôi phải dùng bữa rồi, ai làm cô ta bị thương thì người đó tự đi mua."
"Cô... cô đúng là máu lạnh! Không thể nói lý lẽ được!"
Bạn học xung quanh lập tức như pháo nổ, nhao nhao chỉ vào cô mắng mỏ: "Vân Vi Vi, cô có còn là người không thế? Tiểu Ngọc đã đau vậy rồi!"
"Ra vẻ thanh cao cái gì chứ! Trước kia cứ như một con chó bám theo Nguyên thiếu, bây giờ trở mặt không nhận người à?"
"Đúng là cái thứ hạ tiện, chút lòng thương cảm cũng không có!"
Thấy Vân Vi Vi vẫn định tiếp tục hờn dỗi, Nguyên Tinh Huy chỉ đành cắn răng bế Cố Tiểu Ngọc lên định bỏ đi, lại bị ông chủ dẫn theo hai bảo vệ cản lại: "Mấy cô cậu này, chưa thanh toán mà đã muốn đi rồi sao?"
Anh ta quay ngoắt lại, trừng mắt nhìn chòng chọc vào Vân Vi Vi, gần như rít lên tên cô qua kẽ răng: "Vân, Vi, Vi...!"
Vân Vi Vi lại làm như không nghe thấy, tiếp tục tao nhã ăn cơm: "Cho dù cảnh sát có đến đây thì hóa đơn này cũng chẳng liên quan gì đến tôi."
Một bạn học đứng bên cạnh nhìn không nổi nữa, nhỏ giọng khuyên: "Thôi bỏ đi, chắc là Vân Vi Vi không trả nổi nên mới chần chừ mãi, bây giờ... Tiểu Ngọc bị thương không nhẹ đâu, đưa đến bệnh viện trước đi..."
Một người khác vội vàng tiếp lời: "Nguyên thiếu, cậu là con trai của tỷ phú cơ mà, chút tiền này có là gì với cậu chứ?"
Vẻ mặt Nguyên Tinh Huy lập tức trở nên lúng túng, chột dạ đến mức mồ hôi hột rịn ra đầy trên trán.
Cố Tiểu Ngọc ở trong lòng cũng nức nở đúng lúc, rưng rưng nước mắt: "Tinh Huy... em đau quá..."
Dưới ánh mắt soi mói của bao người, anh ta sững người tại chỗ mất mấy giây.
Vân Vi Vi ung dung đặt dụng cụ ăn xuống, cười trào phúng: "Nguyên Tinh Huy, không phải là anh không trả nổi đấy chứ?"
Có thể bạn cũng thích





