Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Thuốc Omega không mong muốn của Alpha

Thuốc Omega không mong muốn của Alpha

Suốt mười lăm năm yêu thầm, tôi chấp nhận làm người tình thầm lặng và liều thuốc chữa bệnh cho Mạc Hải Sơn. Vậy mà, anh ta nhẫn tâm vứt bỏ tôi để chạy theo một cô gái khác. Không dừng lại ở đó, anh ta còn tước đoạt giải thưởng, bôi nhọ danh dự và khiến bạn thân tôi gặp nạn giữa biển khơi. Sự tuyệt tình ấy khiến trái tim tôi nguội lạnh. Chỉ khi lâm vào cảnh tàn phế sau tai nạn, anh ta mới hối hận nhưng lại dùng sự ích kỷ để trói buộc tôi. Cuối cùng, linh hồn anh ta tan biến trong sự muộn màng. Khi tỉnh lại, tôi thấy mình đã quay về đúng ngày anh ta đòi chia tay.
Chương
Chia sẻ

Chương 2

Phan Cẩm Liên POV:

Tiếng "choang" chói tai vang lên, sắc nhọn như một nhát dao cứa vào màng nhĩ tôi.

Mọi thứ như ngưng đọng.

Tôi chết lặng nhìn xuống sàn nhà. Bức tượng "Búp Sen Vàng" nằm đó, cô độc và đáng thương. Phần đài sen được chế tác tinh xảo, biểu tượng cho sự thanh cao và thuần khiết, giờ chỉ còn là một mảnh kim loại méo mó, gãy lìa.

Đó không chỉ là một giải thưởng. Đó là ước mơ, là đam mê, là bốn năm miệt mài trên giảng đường đại học, là vô số đêm thức trắng bên bản vẽ của tôi.

Đó là linh hồn tôi.

"Ôi, trời ơi! Em xin lỗi, chị Liên! Em thật sự xin lỗi!" Tống Ánh Tâm hoảng hốt kêu lên, đôi mắt to tròn ngấn nước, vẻ mặt đầy hối lỗi. Cô ta vội vàng ngồi xuống, định nhặt những mảnh vỡ lên. "Để em... để em nhặt lại cho chị..."

"Đừng động vào!" Tôi hét lên, giọng nói sắc lẻm vì đau đớn.

Hành động của tôi khiến Ánh Tâm giật mình, cô ta sợ hãi rụt tay lại, trông càng thêm đáng thương.

Ngay lập tức, Mạc Hải Sơn lao đến, kéo Ánh Tâm đứng dậy, che chắn cho cô ta sau lưng mình. Anh ta lo lắng kiểm tra tay cô ta. "Có sao không? Có bị mảnh vỡ cứa vào tay không?"

Trái tim tôi như bị bóp nát. Anh ta thậm chí không thèm liếc nhìn giải thưởng vỡ nát của tôi, thứ mà anh ta biết rõ nó có ý nghĩa với tôi đến nhường nào. Toàn bộ sự quan tâm của anh ta đều dành cho người con gái đã phá hỏng nó.

"Em không sao, anh Sơn. Nhưng giải thưởng của chị Liên..." Ánh Tâm nức nở, chỉ tay vào bức tượng vỡ. "Nó là giải 'Búp Sen Vàng' phải không ạ? Em xin lỗi, em thật sự không cố ý..."

Cô ta biết tên giải thưởng. Cô ta cố tình nhắc đến nó.

Tôi ngước lên, nhìn thẳng vào Hải Sơn, hy vọng tìm thấy một chút áy náy trong mắt anh ta.

Nhưng không.

Anh ta chỉ liếc nhìn đống mảnh vỡ trên sàn với vẻ mặt xem thường. "Chỉ là một miếng kim loại thôi mà. Vỡ rồi thì thôi. Anh sẽ đền cho em cái khác, to hơn, đẹp hơn."

Một miếng kim loại.

Câu nói đó còn tàn nhẫn hơn cả một cái tát. Nó phủ nhận toàn bộ nỗ lực và tài năng của tôi. Trong mắt anh ta, mọi thứ đều có thể quy ra tiền, kể cả niềm tự hào và danh dự của tôi.

Toàn thân tôi run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì tức giận và thất vọng đến tột cùng.

"Anh không hiểu gì cả," tôi thì thầm, giọng lạc đi.

Hải Sơn nhíu mày, tỏ vẻ khó chịu. "Cẩm Liên, anh đã nói sẽ đền cho em rồi. Ánh Tâm cũng không cố ý, em đừng có được đằng chân lân đằng đầu, làm ra vẻ đáng thương như vậy."

"Làm ra vẻ đáng thương?" Tôi bật cười, một tiếng cười chua chát và điên dại. "Mạc Hải Sơn, anh nói tôi làm ra vẻ đáng thương?"

Tôi bước tới, gạt phắt Hải Sơn sang một bên, đối mặt trực tiếp với Tống Ánh Tâm. "Cô!"

Ánh Tâm giật lùi, đôi mắt ngấn nước nhìn tôi đầy sợ hãi. Nhưng tôi đã kịp nhìn thấy, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, một tia đắc thắng và khiêu khích lóe lên trong mắt cô ta.

Cô ta đã cố tình.

Không một chút do dự, tôi giơ tay lên.

Bốp!

Một cái tát giáng thẳng vào khuôn mặt xinh đẹp, giả tạo của Tống Ánh Tâm. Lực tát mạnh đến nỗi khiến cô ta loạng choạng ngã xuống sàn.

"A!" Ánh Tâm hét lên kinh hãi, ôm lấy một bên má đã đỏ ửng, sưng tấy. "Anh Sơn..."

Hải Sơn sững sờ trong giây lát, rồi cơn giận dữ bùng lên trong mắt anh ta. "Phan Cẩm Liên! Em điên rồi à?"

Anh ta vung tay lên, định tát tôi.

Tôi nhắm mắt lại, chờ đợi cơn đau ập xuống. Nhưng bàn tay ấy đã dừng lại giữa không trung, chỉ cách má tôi vài centimet.

Hơi thở của Hải Sơn nặng nề, phả vào mặt tôi. Anh ta nghiến răng, gằn từng chữ: "Cút ngay. Cút khỏi đây ngay lập tức. Đừng bao giờ để tôi nhìn thấy mặt em nữa."

Từng lời, từng chữ, như những nhát dao đâm thẳng vào tim tôi.

Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ quay người, cúi xuống nhặt từng mảnh vỡ của "Búp Sen Vàng". Những cạnh sắc nhọn cứa vào ngón tay tôi, máu rỉ ra, hòa cùng màu vàng của kim loại. Nhưng tôi không cảm thấy đau. Nỗi đau thể xác lúc này chẳng là gì so với nỗi đau trong lòng.

Tôi ôm những mảnh vỡ vào lòng, lê bước chân nặng trĩu ra khỏi căn hộ nơi chứa đựng ba năm thanh xuân và tình yêu tan vỡ của tôi.

Ngoài trời, cơn mưa rào bất chợt đổ xuống, xối xả. Tôi không có ô, cứ thế đi bộ trong màn mưa trắng xóa. Từng giọt mưa lạnh buốt quất vào da thịt, nhưng không thể nào dập tắt được ngọn lửa phẫn uất và đau đớn đang thiêu đốt cõi lòng tôi.

Nước mưa hòa cùng nước mắt, mặn chát.

Tôi nhớ lại ngày xưa, cũng trong một cơn mưa như thế này, tôi bị mấy đứa con trai lớp trên bắt nạt. Chính Hải Sơn đã lao vào, một mình đánh lại cả đám đông để bảo vệ tôi. Sau đó, anh ta còn cõng tôi về nhà, tấm lưng rộng lớn của anh ta thật ấm áp và an toàn.

Tôi cũng nhớ lại, khi tôi mang bản thiết kế "Búp Sen Vàng" về khoe với anh ta, anh ta đã mỉm cười, một nụ cười chân thành hiếm hoi. "Đẹp lắm. Em rất có tài, Cẩm Liên."

Mạc Hải Sơn của ngày xưa đâu rồi? Người con trai từng bảo vệ tôi, từng công nhận tài năng của tôi, tại sao bây giờ lại trở nên tàn nhẫn và xa lạ đến vậy?

Phải chăng tình yêu đã làm anh ta mù quáng? Hay vốn dĩ, trong tim anh ta chưa bao giờ có chỗ cho tôi?

Tôi về đến căn hộ mới mà Hải Sơn "bồi thường" cho tôi, cả người ướt sũng, lạnh cóng. Tôi ngã quỵ xuống giường, cơn sốt ập đến. Tôi cứ thế nằm li bì suốt hai ngày liền, không ăn không uống, chìm trong những cơn ác mộng chập chờn.

Đến ngày thứ ba, khi tôi đang mơ màng, tiếng chuông cửa đột ngột vang lên, dồn dập và dữ dội.

Tôi cố gắng gượng dậy, cả người đau nhức, đầu óc quay cuồng. Tôi nhìn qua mắt mèo.

Là Mạc Hải Sơn.

Tôi không mở cửa. Tôi không muốn nhìn thấy anh ta nữa.

Nhưng anh ta không bỏ cuộc. Anh ta điên cuồng đập cửa, tiếng động vang dội khắp hành lang. Cuối cùng, một tiếng "rầm" vang lên, khóa cửa điện tử bị phá hỏng.

Hải Sơn xông vào, cả người anh ta toát ra một luồng khí tức giận đáng sợ. Anh ta nhìn thấy tôi co ro trên giường, ánh mắt lạnh như băng.

"Phan Cẩm Liên!"

Anh ta lao tới, một tay bóp chặt lấy cổ tôi, nhấc bổng tôi lên khỏi giường.

Không khí bị chặn lại, tôi ho sặc sụa, mặt mũi tím tái.

"Khụ... khụ... buông... ra..."

"Nói! Cô đã làm gì Ánh Tâm?" Anh ta gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu như một con thú bị thương. "Cô đã bắt cóc cô ấy đi đâu rồi?"

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Sau khi bị Alpha bỏ rơi, tôi quay sang kết hôn với kẻ thù của anh ta
8.1
Bị bộ tộc đối địch bắt cóc, tôi tuyệt vọng mong chờ sự cứu giúp từ vị Alpha của mình. Thế nhưng, anh ta lại đang mải mê ngắm bình minh cùng người bạn đời định mệnh, thậm chí còn lạnh lùng bảo kẻ thù cứ trói tôi lại để dạy cho một bài học. Đứng trước lằn ranh sinh tử, tôi buộc phải cầu xin sự che chở từ gã Alpha tàn bạo của phe đối phương. Đến khi người cũ nhớ ra và tìm đến, tôi đã nằm gọn trong vòng tay kẻ thù. Anh ta mỉm cười đầy khiêu khích, tuyên bố rằng tôi giờ đây không còn sức để rời đi nữa.
Bìa tiểu thuyết Sau khi chia tay, người yêu cũ của tôi luôn cố gắng chặn tôi.
8.8
Ngày tái ngộ, Chu Tư Niên đã là một ngôi sao danh tiếng rực rỡ, trong khi tôi vẫn chỉ là một cô gái nông thôn bình thường. Khi được hỏi về mối quan hệ giữa cả hai, anh thản nhiên phủ nhận sự quen biết, như thể chưa từng có quá khứ chung đôi. Ba năm trước, chính anh đã rời bỏ tôi với lý do tôi quá phiền phức và đeo bám. Đáp lại sự phũ phàng đó, tôi đã dứt khoát xóa sạch dấu vết về anh khỏi cuộc đời mình. Tôi cứ ngỡ anh vẫn luôn lạnh lùng như vậy, nhưng sự thật lại hoàn toàn trái ngược khi chúng tôi cùng tham gia một chương trình thực tế về hẹn hò. Hóa ra, mục đích duy nhất khiến anh xuất hiện tại đó chính là vì tôi.
Bìa tiểu thuyết Lời nói dối của Alpha, sự nổi loạn của Omega
8.2
Kiến trúc sư Hà Gia Anh tưởng mình có tất cả khi trở về gia đình tài phiệt và đính hôn cùng Cao Tuấn Ngọc. Tuy nhiên, cô bàng hoàng nhận ra vị hôn phu vốn đã có tổ ấm riêng bên Khang Vân Ly và đứa con trai bí mật. Đau đớn hơn, cha mẹ ruột cô chính là kẻ chủ mưu, dùng tiền gia tộc nuôi dưỡng nhân tình của con rể và coi cô như vật thế thân. Họ thậm chí định tống cô vào viện tâm thần để chiếm đoạt vị trí. Bị phản bội bởi những người thân yêu nhất, Gia Anh quyết định không cam chịu. Tại bữa tiệc tập đoàn, cô công khai toàn bộ bằng chứng ngoại tình và sự tàn độc của gia đình, chính thức bắt đầu hành trình trả thù.
Bìa tiểu thuyết Từ Đuối Nước đến Yêu Thương: Cơ Hội Thứ Hai
9.8
Từng là quân nhân đặc nhiệm, tôi chấp nhận từ bỏ sự nghiệp và đỡ dao thay vị hôn phu Dương Hoàng Sa. Thế nhưng, mười năm tình nghĩa không bằng sự giả tạo của Công Nhã Trang. Khi tôi bị đẩy xuống hồ, Hoàng Sa bỏ mặc tôi để cứu cậu ta, còn quay lại chỉ trích tôi ác độc. Anh ta ép tôi nhường phòng, cướp đi món quà của dì tôi để bồi bổ cho Nhã Trang, thậm chí bỏ mặc tôi bị giam giữ sau khi bị hãm hại. Sự hy sinh của tôi hóa ra chỉ là trò cười. Khi được sếp cũ bảo lãnh, tôi quyết định xé bỏ giấy kết hôn, âm thầm thi đỗ đại học để rời đi. Tôi sẽ bỏ lại quá khứ cay đắng này để bắt đầu một cuộc đời mới tự do hơn.
Bìa tiểu thuyết Từ Omega bị từ chối đến Nữ hoàng của Vua Alpha
9.2
Ngay trước thềm hôn lễ, tôi bàng hoàng nhận được đoạn video ghi lại cảnh vị hôn phu đang cuồng nhiệt bên cô em gái nuôi, cũng chính là đồng nghiệp của mình. Đắng cay hơn khi mẹ anh ta và bạn bè đều ủng hộ mối quan hệ sai trái này, coi tôi như kẻ ngoài lề trong chính cuộc tình của mình. Suốt năm năm qua, tôi đã từ bỏ quyền thừa kế quý giá để chạy theo tình yêu, nhưng thứ nhận lại chỉ là sự phản bội và sỉ nhục cay đắng. Không còn nhẫn nhịn, tôi quyết định liên lạc với người cha quyền lực sau nhiều năm cắt đứt. Một kế hoạch phát trực tiếp ngay trong ngày cưới được vạch ra để phơi bày sự thật và đòi lại công bằng cho bản thân.
Bìa tiểu thuyết Bị Alpha của tôi từ chối, được vương miện của tôi tuyên bố
9.4
Trong buổi tiệc đầy tháng xa hoa mà CEO Trịnh Đức Thắng dành cho con riêng của nhân tình, Giản Hồng Anh – người vợ hợp pháp đang mang thai bốn tháng – lại bị hắt hủi phũ phàng. Khi cô đến đối chất, Thắng không chỉ bảo vệ kẻ thứ ba mà còn lạnh lùng xua đuổi vợ mình. Đau đớn hơn, lúc Hồng Anh bị xô ngã đến mức ra máu, anh ta vẫn nhẫn tâm bỏ mặc cô để lo lắng cho đứa trẻ kia. Ba năm tình nghĩa tan vỡ, Hồng Anh nhận ra mình chỉ là kẻ mồ côi bị xem thường. Tuy nhiên, Thắng không hề biết thân phận thật sự của cô. Một khi công chúa trở lại với vương miện, anh ta sẽ phải trả giá đắt cho sự phản bội này.