
Thuốc Omega không mong muốn của Alpha
Chương 2
Phan Cẩm Liên POV:
Tiếng "choang" chói tai vang lên, sắc nhọn như một nhát dao cứa vào màng nhĩ tôi.
Mọi thứ như ngưng đọng.
Tôi chết lặng nhìn xuống sàn nhà. Bức tượng "Búp Sen Vàng" nằm đó, cô độc và đáng thương. Phần đài sen được chế tác tinh xảo, biểu tượng cho sự thanh cao và thuần khiết, giờ chỉ còn là một mảnh kim loại méo mó, gãy lìa.
Đó không chỉ là một giải thưởng. Đó là ước mơ, là đam mê, là bốn năm miệt mài trên giảng đường đại học, là vô số đêm thức trắng bên bản vẽ của tôi.
Đó là linh hồn tôi.
"Ôi, trời ơi! Em xin lỗi, chị Liên! Em thật sự xin lỗi!" Tống Ánh Tâm hoảng hốt kêu lên, đôi mắt to tròn ngấn nước, vẻ mặt đầy hối lỗi. Cô ta vội vàng ngồi xuống, định nhặt những mảnh vỡ lên. "Để em... để em nhặt lại cho chị..."
"Đừng động vào!" Tôi hét lên, giọng nói sắc lẻm vì đau đớn.
Hành động của tôi khiến Ánh Tâm giật mình, cô ta sợ hãi rụt tay lại, trông càng thêm đáng thương.
Ngay lập tức, Mạc Hải Sơn lao đến, kéo Ánh Tâm đứng dậy, che chắn cho cô ta sau lưng mình. Anh ta lo lắng kiểm tra tay cô ta. "Có sao không? Có bị mảnh vỡ cứa vào tay không?"
Trái tim tôi như bị bóp nát. Anh ta thậm chí không thèm liếc nhìn giải thưởng vỡ nát của tôi, thứ mà anh ta biết rõ nó có ý nghĩa với tôi đến nhường nào. Toàn bộ sự quan tâm của anh ta đều dành cho người con gái đã phá hỏng nó.
"Em không sao, anh Sơn. Nhưng giải thưởng của chị Liên..." Ánh Tâm nức nở, chỉ tay vào bức tượng vỡ. "Nó là giải 'Búp Sen Vàng' phải không ạ? Em xin lỗi, em thật sự không cố ý..."
Cô ta biết tên giải thưởng. Cô ta cố tình nhắc đến nó.
Tôi ngước lên, nhìn thẳng vào Hải Sơn, hy vọng tìm thấy một chút áy náy trong mắt anh ta.
Nhưng không.
Anh ta chỉ liếc nhìn đống mảnh vỡ trên sàn với vẻ mặt xem thường. "Chỉ là một miếng kim loại thôi mà. Vỡ rồi thì thôi. Anh sẽ đền cho em cái khác, to hơn, đẹp hơn."
Một miếng kim loại.
Câu nói đó còn tàn nhẫn hơn cả một cái tát. Nó phủ nhận toàn bộ nỗ lực và tài năng của tôi. Trong mắt anh ta, mọi thứ đều có thể quy ra tiền, kể cả niềm tự hào và danh dự của tôi.
Toàn thân tôi run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì tức giận và thất vọng đến tột cùng.
"Anh không hiểu gì cả," tôi thì thầm, giọng lạc đi.
Hải Sơn nhíu mày, tỏ vẻ khó chịu. "Cẩm Liên, anh đã nói sẽ đền cho em rồi. Ánh Tâm cũng không cố ý, em đừng có được đằng chân lân đằng đầu, làm ra vẻ đáng thương như vậy."
"Làm ra vẻ đáng thương?" Tôi bật cười, một tiếng cười chua chát và điên dại. "Mạc Hải Sơn, anh nói tôi làm ra vẻ đáng thương?"
Tôi bước tới, gạt phắt Hải Sơn sang một bên, đối mặt trực tiếp với Tống Ánh Tâm. "Cô!"
Ánh Tâm giật lùi, đôi mắt ngấn nước nhìn tôi đầy sợ hãi. Nhưng tôi đã kịp nhìn thấy, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, một tia đắc thắng và khiêu khích lóe lên trong mắt cô ta.
Cô ta đã cố tình.
Không một chút do dự, tôi giơ tay lên.
Bốp!
Một cái tát giáng thẳng vào khuôn mặt xinh đẹp, giả tạo của Tống Ánh Tâm. Lực tát mạnh đến nỗi khiến cô ta loạng choạng ngã xuống sàn.
"A!" Ánh Tâm hét lên kinh hãi, ôm lấy một bên má đã đỏ ửng, sưng tấy. "Anh Sơn..."
Hải Sơn sững sờ trong giây lát, rồi cơn giận dữ bùng lên trong mắt anh ta. "Phan Cẩm Liên! Em điên rồi à?"
Anh ta vung tay lên, định tát tôi.
Tôi nhắm mắt lại, chờ đợi cơn đau ập xuống. Nhưng bàn tay ấy đã dừng lại giữa không trung, chỉ cách má tôi vài centimet.
Hơi thở của Hải Sơn nặng nề, phả vào mặt tôi. Anh ta nghiến răng, gằn từng chữ: "Cút ngay. Cút khỏi đây ngay lập tức. Đừng bao giờ để tôi nhìn thấy mặt em nữa."
Từng lời, từng chữ, như những nhát dao đâm thẳng vào tim tôi.
Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ quay người, cúi xuống nhặt từng mảnh vỡ của "Búp Sen Vàng". Những cạnh sắc nhọn cứa vào ngón tay tôi, máu rỉ ra, hòa cùng màu vàng của kim loại. Nhưng tôi không cảm thấy đau. Nỗi đau thể xác lúc này chẳng là gì so với nỗi đau trong lòng.
Tôi ôm những mảnh vỡ vào lòng, lê bước chân nặng trĩu ra khỏi căn hộ nơi chứa đựng ba năm thanh xuân và tình yêu tan vỡ của tôi.
Ngoài trời, cơn mưa rào bất chợt đổ xuống, xối xả. Tôi không có ô, cứ thế đi bộ trong màn mưa trắng xóa. Từng giọt mưa lạnh buốt quất vào da thịt, nhưng không thể nào dập tắt được ngọn lửa phẫn uất và đau đớn đang thiêu đốt cõi lòng tôi.
Nước mưa hòa cùng nước mắt, mặn chát.
Tôi nhớ lại ngày xưa, cũng trong một cơn mưa như thế này, tôi bị mấy đứa con trai lớp trên bắt nạt. Chính Hải Sơn đã lao vào, một mình đánh lại cả đám đông để bảo vệ tôi. Sau đó, anh ta còn cõng tôi về nhà, tấm lưng rộng lớn của anh ta thật ấm áp và an toàn.
Tôi cũng nhớ lại, khi tôi mang bản thiết kế "Búp Sen Vàng" về khoe với anh ta, anh ta đã mỉm cười, một nụ cười chân thành hiếm hoi. "Đẹp lắm. Em rất có tài, Cẩm Liên."
Mạc Hải Sơn của ngày xưa đâu rồi? Người con trai từng bảo vệ tôi, từng công nhận tài năng của tôi, tại sao bây giờ lại trở nên tàn nhẫn và xa lạ đến vậy?
Phải chăng tình yêu đã làm anh ta mù quáng? Hay vốn dĩ, trong tim anh ta chưa bao giờ có chỗ cho tôi?
Tôi về đến căn hộ mới mà Hải Sơn "bồi thường" cho tôi, cả người ướt sũng, lạnh cóng. Tôi ngã quỵ xuống giường, cơn sốt ập đến. Tôi cứ thế nằm li bì suốt hai ngày liền, không ăn không uống, chìm trong những cơn ác mộng chập chờn.
Đến ngày thứ ba, khi tôi đang mơ màng, tiếng chuông cửa đột ngột vang lên, dồn dập và dữ dội.
Tôi cố gắng gượng dậy, cả người đau nhức, đầu óc quay cuồng. Tôi nhìn qua mắt mèo.
Là Mạc Hải Sơn.
Tôi không mở cửa. Tôi không muốn nhìn thấy anh ta nữa.
Nhưng anh ta không bỏ cuộc. Anh ta điên cuồng đập cửa, tiếng động vang dội khắp hành lang. Cuối cùng, một tiếng "rầm" vang lên, khóa cửa điện tử bị phá hỏng.
Hải Sơn xông vào, cả người anh ta toát ra một luồng khí tức giận đáng sợ. Anh ta nhìn thấy tôi co ro trên giường, ánh mắt lạnh như băng.
"Phan Cẩm Liên!"
Anh ta lao tới, một tay bóp chặt lấy cổ tôi, nhấc bổng tôi lên khỏi giường.
Không khí bị chặn lại, tôi ho sặc sụa, mặt mũi tím tái.
"Khụ... khụ... buông... ra..."
"Nói! Cô đã làm gì Ánh Tâm?" Anh ta gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu như một con thú bị thương. "Cô đã bắt cóc cô ấy đi đâu rồi?"
Có thể bạn cũng thích





