
Thuốc Omega không mong muốn của Alpha
Chương 3
Phan Cẩm Liên POV:
Tôi ho sặc sụa, lồng ngực đau nhói như bị xé toạc. Bàn tay của Mạc Hải Sơn siết chặt lấy cổ họng tôi, không khí không thể nào lọt vào phổi. Cảm giác ngạt thở và sợ hãi bao trùm lấy tôi.
"Tôi... không... biết..." Tôi khó khăn thốt ra từng chữ, hai tay yếu ớt cố gắng gỡ bàn tay anh ta ra.
"Không biết?" Hải Sơn cười gằn, lực tay càng siết chặt hơn. "Ngoài cô ra thì còn ai có động cơ làm việc này? Cô ghen tị với cô ấy, căm hận tôi, nên đã bắt cóc cô ấy để trả thù, đúng không?"
Tôi lắc đầu quầy quậy, nước mắt tuôn ra. Tại sao anh ta lại có thể nghĩ tôi là một con người độc ác như vậy?
"Buông cô ấy ra!"
Một giọng nói quen thuộc nhưng xa lạ vang lên từ phía cửa. Tôi cố gắng quay đầu nhìn. Là Bàng Việt Trí. Anh ấy đang ngồi trên xe lăn, khuôn mặt vốn ấm áp giờ đây lạnh lùng và đầy giận dữ. Bên cạnh anh là mẹ tôi, mặt bà tái mét vì sợ hãi.
Hải Sơn sững người khi thấy Việt Trí. Anh ta buông lỏng tay. Tôi ngã phịch xuống sàn, ho khan đến chảy cả nước mắt.
Mẹ tôi vội vàng chạy đến đỡ tôi dậy, ôm tôi vào lòng. "Liên! Con có sao không?"
Việt Trí điều khiển xe lăn tiến lại gần, ánh mắt sắc như dao nhìn thẳng vào Hải Sơn. "Mạc Hải Sơn, cậu đang làm gì vậy? Cậu bị điên rồi à?"
Hải Sơn lấy lại vẻ bình tĩnh, nhưng sự lạnh lẽo trong mắt anh ta không hề giảm bớt. Anh ta nhìn Việt Trí từ trên xuống dưới, một nụ cười khẩy hiện trên môi. "Ồ, xem ai đây. Tên bệnh tật nằm liệt giường cũng có ngày ngồi dậy được cơ à? Sao, đến đây để làm anh hùng cứu mỹ nhân?"
"Cậu..." Lồng ngực Việt Trí phập phồng vì tức giận.
"Hải Sơn, đủ rồi đó!" Mẹ tôi hét lên. "Cậu vu khống cho con gái tôi, còn hành hung nó. Tôi sẽ báo cảnh sát!"
"Báo cảnh sát?" Hải Sơn cười lớn. "Bác à, bác có bằng chứng không? Hay chỉ dựa vào lời nói của một người đang nằm liệt và một kẻ bị tình nghi là bắt cóc?"
Anh ta lấy từ trong túi áo ra một chiếc điện thoại, mở một đoạn video. "Đây, mọi người xem đi. Đây là video từ camera an ninh gần khu nhà Ánh Tâm. Một người phụ nữ có vóc dáng giống hệt Cẩm Liên đã lôi Ánh Tâm lên một chiếc xe không biển số."
Tôi và mẹ sững sờ nhìn vào màn hình. Người phụ nữ trong video đội mũ, đeo khẩu trang, không thể nhìn rõ mặt, nhưng bộ quần áo cô ta mặc... giống hệt bộ tôi đã mặc ngày hôm đó.
"Không phải tôi! Đó không phải là tôi!" Tôi hoảng hốt giải thích.
"Vậy thì giải thích đi," Hải Sơn ép tới. "Tại sao cô lại mặc bộ đồ giống hệt người trong video? Tại sao sau khi Ánh Tâm mất tích, cô lại biến mất không một dấu vết, điện thoại cũng tắt?"
"Tôi... tôi bị sốt..." Tôi lí nhí trả lời.
"Sốt?" Anh ta cười nhạo. "Lý do hay lắm. Phan Cẩm Liên, tôi không ngờ cô lại là loại người thâm độc như vậy. Tôi đã cảnh cáo cô đừng động đến Ánh Tâm. Bây giờ, nói cho tôi biết, cô đã giấu cô ấy ở đâu?"
"Tôi thật sự không biết!" Tôi gào lên trong tuyệt vọng.
"Được. Để xem cô cứng miệng được bao lâu." Hải Sơn quay người, ra hiệu cho hai tên vệ sĩ cao to đang đứng ở cửa. "Mang cô ta đi."
"Các người làm gì vậy? Buông con gái tôi ra!" Mẹ tôi hét lên, cố gắng giằng co với bọn vệ sĩ.
Việt Trí tức giận dùng hết sức lao xe lăn về phía Hải Sơn, nhưng anh ta dễ dàng né được. "Mạc Hải Sơn, cậu sẽ phải hối hận!"
Tôi bị hai tên vệ sĩ lôi đi một cách thô bạo. Tôi vùng vẫy, la hét, nhưng vô ích. Tôi bị ném vào trong một chiếc xe màu đen, nó lao đi với tốc độ kinh hoàng.
Chiếc xe dừng lại ở một bến cảng hẻo lánh. Gió biển thổi lồng lộng, mang theo mùi tanh nồng của nước và cá. Tôi bị kéo ra khỏi xe, lôi đến mép cầu cảng.
Dưới ánh đèn lờ mờ, tôi nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng.
Tống Ánh Tâm đang bị trói chặt vào một chiếc ghế, miệng bị bịt kín. Nhưng điều khiến tôi chết lặng hơn, là người đang bị trói bên cạnh cô ta.
Là Bàng Việt Trí.
Anh ấy cũng bị bắt đến đây. Anh ấy bị trói vào một chiếc cọc gỗ, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt nhìn tôi đầy lo lắng và bất lực.
"Mạc Hải Sơn! Anh điên rồi! Sao anh lại bắt cả Việt Trí đến đây?" Tôi gào lên.
Hải Sơn bước ra từ bóng tối, khuôn mặt anh ta lạnh như băng. "Để cho cô thấy hậu quả của việc không nghe lời." Anh ta ra hiệu cho một tên thuộc hạ. Tên đó cầm một con dao, cắt đứt dây thừng đang giữ chiếc ghế của Ánh Tâm.
Chiếc ghế lật nhào. Ánh Tâm hét lên một tiếng thất thanh rồi rơi ùm xuống biển.
"Không!" Tôi kinh hoàng hét lên.
"Bây giờ đến lượt tên bạn què của cô." Hải Sơn lạnh lùng nói. "Tôi cho cô cơ hội cuối cùng. Nói cho tôi biết, ai đứng sau giật dây tất cả chuyện này? Mục đích của các người là gì?"
"Tôi không biết! Tôi thật sự không biết gì cả!" Tôi khóc nấc lên. "Hãy thả Việt Trí ra! Anh ấy vô tội! Anh ấy vừa mới tỉnh lại, sức khỏe còn rất yếu!"
"Vô tội?" Hải Sơn cười khẩy. "Hắn ta yêu cô, đúng không? Chắc hẳn hắn cũng tham gia vào kế hoạch này để chia rẽ chúng ta."
Anh ta lại ra hiệu. Tên thuộc hạ cầm con dao tiến về phía Việt Trí.
"Dừng lại! Dừng lại ngay!" Tôi điên cuồng gào thét, lao về phía Hải Sơn, nhưng bị vệ sĩ giữ chặt. "Tôi xin anh! Anh muốn gì tôi cũng đồng ý, chỉ xin anh hãy thả anh ấy ra!"
Tên thuộc hạ đã cắt đứt sợi dây thừng.
Việt Trí, cùng với chiếc xe lăn, bị đẩy mạnh xuống làn nước đen ngòm, lạnh lẽo.
"VIỆT TRÍ!!!"
Một tiếng hét xé lòng bật ra từ cổ họng tôi. Mọi thứ trước mắt tôi tối sầm lại. Tôi cắn mạnh vào tay tên vệ sĩ đang giữ mình, dùng hết sức lực chạy về phía mép cảng, định nhảy xuống.
Hải Sơn đã nhanh hơn một bước. Anh ta tóm lấy tôi, giữ chặt tôi trong vòng tay.
"Cô điên à? Muốn chết cùng hắn sao?"
"Buông tôi ra! Đồ điên! Đồ ác quỷ!" Tôi điên cuồng cào cấu, cắn xé anh ta.
Đúng lúc đó, điện thoại của Hải Sơn reo lên. Anh ta nghe máy, và sắc mặt đột nhiên thay đổi. "Cái gì? Tìm thấy rồi á? Ở đâu?"
Sau khi nghe xong, anh ta cúp máy, vẻ mặt phức tạp nhìn tôi. "Ánh Tâm đã được tìm thấy ở một nhà kho cũ ngoại thành. Cô ấy bị ngất đi, nhưng không bị thương."
Vậy là... tất cả chỉ là một màn kịch? Một màn kịch do chính Ánh Tâm dựng lên để hãm hại tôi?
Hải Sơn nhìn tôi, trong mắt có một tia bối rối, nhưng rồi nhanh chóng biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng cố hữu. Anh ta đẩy tôi ra. "Coi như cô may mắn."
Nói rồi, anh ta quay người, cùng đám thuộc hạ vội vã rời đi, bỏ lại tôi một mình trên cầu cảng hoang vắng.
Họ thậm chí còn không thèm cứu Việt Trí.
Tôi không chút do dự, lao mình xuống làn nước biển băng giá. Tôi phải cứu anh ấy. Tôi không thể để anh ấy chết.
Nước biển lạnh buốt như hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt. Tôi cố gắng mở to mắt trong làn nước mặn chát, tìm kiếm bóng dáng của Việt Trí.
Tôi nhìn thấy anh ấy, vẫn bị trói vào chiếc xe lăn, đang chìm dần xuống đáy.
Tôi dùng hết sức bơi lại gần, cố gắng cởi trói cho anh ấy. Những nút thắt bị siết quá chặt. Không khí trong phổi tôi cạn dần.
Không được, tôi không thể bỏ cuộc.
Tôi liều mình cắn vào sợi dây thừng. Vị mặn của nước biển hòa cùng vị tanh của máu trong miệng tôi. Cuối cùng, sợi dây cũng đứt.
Tôi ôm lấy Việt Trí, dùng hết sức lực cuối cùng để kéo anh ấy bơi về phía bờ.
Khi chân tôi chạm được vào bờ cát, tôi gần như kiệt sức. Tôi vật lộn kéo thân thể bất động của anh ấy lên bãi biển.
"Việt Trí! Việt Trí! Tỉnh lại đi!" Tôi vỗ vỗ vào mặt anh ấy, nhưng không có phản ứng. Anh ấy đã ngừng thở.
Hoảng loạn, tôi lập tức thực hiện hồi sức tim phổi. Tôi ép ngực anh ấy, hà hơi cho anh ấy, lặp đi lặp lại.
"Làm ơn... làm ơn tỉnh lại đi..." Tôi khóc nức nở, nhưng tay không ngừng lại.
Sau một lúc, dường như là cả một thế kỷ, Việt Trí ho sặc sụa, phun ra một ngụm nước biển lớn. Anh ấy bắt đầu thở lại, dù rất yếu ớt.
Tôi mừng đến phát khóc. Tôi vội vàng rút điện thoại, may mắn là nó vẫn còn hoạt động, gọi xe cấp cứu.
Ôm lấy thân thể lạnh ngắt của Việt Trí, tôi run rẩy nhìn ra mặt biển đen. Trái tim tôi cũng lạnh như băng. Từ giờ phút này, Mạc Hải Sơn, tình yêu của tôi dành cho anh, đã hoàn toàn chết.
Có thể bạn cũng thích





