
Luna mới của Alpha: Cuộc sống bị đánh cắp, người bạn đời bị bỏ rơi
Chương 2
Phương Bảo Hà POV:
Tối hôm đó, tôi quay trở lại căn biệt thự từng là nhà của chúng tôi. Ngôi nhà vẫn vậy, nguy nga và tráng lệ, nhưng đối với tôi, nó chỉ còn là một cái lồng son lạnh lẽo, chứa đầy những ký ức giả dối.
Vừa bước qua cửa, tôi đã chạm mặt Khắc Quang Sáng. Anh ta lao đến, vẻ mặt đầy lo lắng giả tạo.
"Hà, em đi đâu cả ngày vậy? Anh đã rất lo lắng."
Giọng nói của anh ta, từng là bản nhạc du dương nhất đối với tôi, giờ đây chỉ khiến tôi buồn nôn.
"Tôi cần chút không khí," tôi đáp lại một cách lạnh lùng, lách người qua anh ta.
Đúng lúc đó, Khắc Quang Bảy chạy ra từ phòng khách. Thằng bé nhìn thấy tôi, và khuôn mặt nó ngay lập tức nhăn lại vì chán ghét.
"Sao bà lại ở đây? Đây là nhà của tôi và mẹ Phấn!" nó hét lên, giọng a dua và đầy thù địch.
Trái tim tôi lại nhói lên một cơn đau quen thuộc. Tôi cố gắng kìm nén, không để lộ ra sự yếu đuối.
"Bảy! Không được hỗn!" Sáng vội vàng quát con, rồi quay sang tôi với vẻ mặt áy náy. "Xin lỗi em, Hà. Thằng bé còn nhỏ, nó chưa hiểu chuyện. Mạc Phấn đã chăm sóc nó suốt năm năm qua, nên nó..."
"Nên nó coi cô ta là mẹ, còn tôi chỉ là một người xa lạ đáng ghét?" tôi cắt ngang, giọng đầy mỉa mai.
Sáng lúng túng không nói nên lời. Anh ta chỉ biết lảng tránh ánh mắt của tôi và kéo tôi vào phòng ngủ của chúng tôi – à không, phòng ngủ của anh ta.
Căn phòng vẫn giữ nguyên cách bài trí như trước, nhưng không khí đã khác. Mùi hương của Mạc Phấn, thứ mùi ngọt ngấy rẻ tiền đó, đã len lỏi vào từng góc, ám ảnh lên cả những tấm rèm cửa và ga trải giường.
Trên giường, trên ghế sofa, trên bàn trang điểm, chất đầy những món quà. Hàng trăm chiếc hộp đủ màu sắc, từ những thương hiệu xa xỉ nhất.
"Đây là những món quà anh mua cho em trong suốt năm năm qua," Sáng nói, giọng anh ta dịu dàng trở lại, như một diễn viên đang cố gắng nhập vai. "Mỗi ngày, anh đều mua một món, hy vọng khi em tỉnh lại, em sẽ thấy được tình yêu của anh."
Một màn kịch thật công phu. Anh ta cố gắng dựng lên hình ảnh một người đàn ông chung thủy, ngày đêm mong nhớ vị hôn thê đang hôn mê. Nực cười làm sao.
Ánh mắt tôi lướt qua đống quà tặng, và rồi dừng lại ở một chiếc khăn choàng lụa màu hồng phấn, vắt hờ trên thành ghế. Đó là màu sắc mà Mạc Phấn yêu thích. Và trên chiếc khăn, tôi nhìn thấy một sợi tóc dài, màu nâu hạt dẻ. Tóc của cô ta.
"Vứt nó đi," tôi nói, giọng lạnh như băng.
"Hả? Em nói gì?" Sáng ngơ ngác.
"Tôi nói, vứt cái khăn bẩn thỉu đó đi," tôi lặp lại, chỉ tay vào chiếc khăn. "Ngay lập tức."
Sự hoảng loạn thoáng qua trong mắt Sáng. Anh ta vội vàng giật lấy chiếc khăn, cuống quýt nhét nó vào ngăn kéo tủ như thể đang cố giấu một vật chứng phạm tội.
"Anh... anh xin lỗi. Chắc là do người giúp việc sơ ý..."
Tôi không muốn nghe lời giải thích nào nữa. Tôi quay đi, cảm thấy ghê tởm.
Sáng vội lấy ra một chiếc hộp nhung màu đỏ từ trong két sắt. Anh ta mở nó ra, bên trong là một sợi dây chuyền kim cương hình phượng hoàng tuyệt đẹp. "Viên đá Phượng Hoàng Vĩnh Cửu," anh ta nói, giọng đầy tự hào. "Anh đã đấu giá được nó vào năm ngoái. Nó tượng trưng cho tình yêu vĩnh cửu của chúng ta."
Anh ta vòng ra sau lưng tôi, định đeo sợi dây chuyền lên cổ tôi.
"Đừng chạm vào tôi," tôi gằn giọng.
Sáng khựng lại. Anh ta nhìn tôi, vẻ mặt đầy tổn thương. "Hà, em sao vậy? Anh biết em giận, nhưng..."
"Size này không vừa với tôi," tôi nói, nhìn thẳng vào mắt anh ta. "Nó vừa với cô ta hơn, đúng không?"
Sự bối rối hiện rõ trên mặt Sáng. Có lẽ anh ta đã mua nó cho Mạc Phấn, nhưng giờ lại dùng nó để lấy lòng tôi. Thật đáng khinh.
"Anh thề, Hà, anh chỉ có mình em," anh ta nói, cố gắng níu kéo. "Anh sẽ đuổi việc Mạc Phấn. Anh sẽ làm mọi thứ để bù đắp cho em. Chúng ta sẽ kết hôn ngay khi em khỏe lại."
Lời thề của anh ta giờ đây chẳng khác gì một trò đùa.
Đúng lúc đó, thiết bị liên lạc của Sáng rung lên. Anh ta liếc nhìn, và tôi thấy tên "Mạc Phấn" hiện lên trên màn hình. Khuôn mặt anh ta thoáng chút bối rối.
"Anh có việc gấp ở công ty," anh ta nói dối một cách vụng về, vội vàng cất sợi dây chuyền đi. "Anh sẽ về sớm."
Anh ta cúi xuống, định hôn lên trán tôi, nhưng tôi đã quay mặt đi. Nụ hôn của anh ta rơi vào không khí.
Sáng sững người một lúc, rồi lẳng lặng rời đi, mang theo sự dối trá và vẻ mặt hèn nhát của mình.
Tôi đứng một mình trong căn phòng lạnh lẽo. Tôi nhặt lấy chiếc hộp nhung đỏ chứa "Viên đá Phượng Hoàng Vĩnh Cửu". Tôi cầm nó trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại và đá quý.
Tình yêu vĩnh cửu? Nực cười.
Tôi bước ra ban công, nhìn xuống khu vườn nơi có một lò sưởi ngoài trời đang cháy bập bùng. Không một chút do dự, tôi ném chiếc hộp vào trong ngọn lửa.
Ngọn lửa màu cam tham lam liếm lấy chiếc hộp nhung, rồi nuốt chửng nó. Sợi dây chuyền kim cương bên trong lóe lên một tia sáng cuối cùng trước khi bị bóng tối và tro tàn nhấn chìm.
Đó chính là kết cục cho thứ gọi là "tình yêu vĩnh cửu" của chúng tôi. Tro tàn.
Có thể bạn cũng thích





