
Luna mới của Alpha: Cuộc sống bị đánh cắp, người bạn đời bị bỏ rơi
Chương 3
Phương Bảo Hà POV:
Bữa tiệc trên du thuyền được tổ chức vô cùng xa hoa, đúng như phong cách của Khắc Quang Sáng. Ánh đèn pha lê lấp lánh, tiếng nhạc du dương, và những vị khách mặc trang phục dạ hội sang trọng. Tất cả đều ở đây để "chào mừng sự trở về" của tôi, tiểu thư thừa kế của tập đoàn Phượng Hoàng. Thật là một vở kịch lố bịch.
Tôi đứng ở trung tâm của sự chú ý, khoác lên mình chiếc váy dạ hội màu trắng tinh khôi mà Sáng đã chuẩn bị. Nhưng anh ta lại không có ở đây. Vị hôn phu của nhân vật chính đã biến mất.
Mọi người vây quanh tôi, tuôn ra những lời chúc tụng sáo rỗng.
"Chúc mừng cô Bảo Hà đã bình phục. CEO Sáng thật là một người đàn ông chung thủy, năm năm vẫn một lòng chờ đợi cô."
"Đúng vậy, tình yêu của họ thật đáng ngưỡng mộ. Một câu chuyện cổ tích thời hiện đại."
Tôi chỉ mỉm cười một cách vô cảm. Mỗi lời khen ngợi của họ như một mũi dao xoáy sâu vào vết thương của tôi.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng tiệc chính mở ra. Khắc Quang Sáng bước vào. Nhưng anh ta không đi một mình. Bên cạnh anh ta là cha mẹ tôi, và đi sau họ, với vẻ mặt khiêm nhường và rụt rè, chính là Mạc Phấn.
Cả khán phòng im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn vào cảnh tượng kỳ quặc này.
Mạc Phấn mặc một chiếc váy màu hồng nhạt, trông giản dị nhưng không kém phần tính toán. Cô ta bước về phía tôi, tay cầm một hộp quà nhỏ.
"Chị Bảo Hà," cô ta nói, giọng nhỏ nhẹ và đáng thương. "Em rất mừng vì chị đã tỉnh lại. Đây là một món quà nhỏ em tự tay làm, mong chị sẽ thích. Em xin lỗi vì mọi chuyện... Em không cố ý..."
Cha tôi, ông Phương Minh, một người đàn ông luôn đặt lợi ích kinh doanh lên trên hết, cất giọng nghiêm nghị: "Hà, Phấn đã có lòng, con nhận đi. Đừng để mọi người khó xử."
Mẹ tôi, bà Ngọc Lan, cũng phụ họa: "Đúng vậy, con gái. Bỏ qua chuyện cũ đi. Gia đình chúng ta cần sự hòa thuận."
Họ đang ép tôi. Ép tôi phải chấp nhận sự tồn tại của kẻ thứ ba này ngay trước mặt mọi người. Bàn tay tôi nắm chặt lại. Sự nhục nhã dâng lên trong lồng ngực.
Tôi buộc phải đưa tay ra nhận lấy món quà. Đó là một chiếc kẹp tóc rẻ tiền, được đính vài viên đá giả. Thật là một sự sỉ nhục.
Ngay sau đó, Sáng quỳ một chân xuống trước mặt tôi. Cả khán phòng ồ lên kinh ngạc. Anh ta giơ lên một chiếc hộp nhung đỏ. Lại là nó. Sợi dây chuyền "Phượng Hoàng Vĩnh Cửu".
"Hà," anh ta nói, giọng tình cảm và say đắm, đủ để mọi người đều nghe thấy. "Anh biết em đã phải chịu đựng rất nhiều. Anh xin lỗi. Hãy để anh được bù đắp cho em. Hãy để viên đá này chứng giám cho tình yêu bất diệt của chúng ta. Lấy anh nhé?"
Một màn cầu hôn công khai. Một vở kịch hoàn hảo để che đậy sự thật bẩn thỉu. Anh ta đang dùng áp lực của đám đông để buộc tôi phải đồng ý.
Mọi người vỗ tay tán thưởng. "Đồng ý đi! Đồng ý đi!"
Tôi nhìn xuống người đàn ông đang quỳ dưới chân mình. Khuôn mặt anh ta đầy vẻ chân thành, nhưng trong mắt tôi, nó chỉ là sự giả tạo đến cùng cực.
Anh ta cầm lấy sợi dây chuyền và đeo nó lên cổ tôi. Kim loại lạnh lẽo chạm vào da thịt tôi. Tôi không cảm thấy gì cả. Trái tim tôi đã chết rồi.
Tôi tự hỏi, sợi dây chuyền này, liệu có phải là cái mà Mạc Phấn đã thử hôm qua không? Hay là một cái mới? Hay nó chỉ đơn giản là một đạo cụ trong vở kịch của anh ta?
Đến phần nghi lễ cầu nguyện truyền thống của gia tộc. Tôi bước lên sân khấu, cầm lấy ngọn đuốc thiêng. Theo truyền thống, tôi sẽ cầu nguyện cho sự thịnh vượng của gia tộc Phượng Hoàng và hạnh phúc của cuộc hôn nhân sắp tới.
Tôi giơ cao ngọn đuốc, nhìn thẳng vào Mạc Phấn đang đứng lẫn trong đám đông, và cất giọng rõ ràng:
"Tôi, Phương Bảo Hà, người thừa kế của Phượng Hoàng, xin cầu nguyện cho ngọn lửa thiêng này thiêu rụi tất cả những gì bẩn thỉu, dối trá và những kẻ mưu mô, những kẻ cố gắng phá hoại sự thuần khiết của gia tộc chúng ta. Cầu cho sự thật được phơi bày, và công lý được thực thi."
Mỗi từ tôi nói ra đều như một mũi tên nhắm thẳng vào Mạc Phấn.
Khuôn mặt cô ta tái đi. Đôi mắt mở to, đầy hoảng sợ và không thể tin được. Sự tự tin và đắc thắng trên mặt cô ta biến mất, thay vào đó là sự run rẩy không thể che giấu.
"A!" Cô ta đột nhiên hét lên một tiếng, hai tay ôm lấy đầu rồi ngã quỵ xuống sàn, co giật như thể đang phải chịu đựng một cơn đau đớn khủng khiếp.
Nhưng tôi biết, đó chỉ là một màn kịch khác. Một màn kịch để biến cô ta thành nạn nhân, và biến tôi thành kẻ độc ác.
"Phấn!" Sáng hét lên, nhưng anh ta vẫn đang quỳ.
Cha mẹ tôi thì không do dự. "Phấn! Con sao vậy?" Mẹ tôi lao đến, vẻ mặt đầy lo lắng, như thể Mạc Phấn mới là con gái ruột của bà.
Cha tôi quay sang quát tôi: "Phương Bảo Hà! Con đã làm gì nó?"
Mạc Phấn, trong cơn "đau đớn", gắng gượng đứng dậy, loạng choạng chạy ra khỏi phòng tiệc, nước mắt lưng tròng.
"Sáng, còn không mau đuổi theo con bé!" Mẹ tôi ra lệnh. "Nó mà có mệnh hệ gì, ta không tha cho con đâu!"
Cha tôi cũng nhìn Sáng đầy áp lực.
Cả thế giới của tôi như dừng lại. Tôi đứng đó, trên sân khấu, với ngọn đuốc trong tay, nhìn chằm chằm vào Khắc Quang Sáng. Đây là khoảnh khắc của sự thật.
Anh ta sẽ chọn ai?
Vị hôn thê mà anh ta vừa cầu hôn trước mặt hàng trăm người? Hay cô trợ lý "chẳng là gì cả" đang diễn một vở kịch vụng về?
Tôi chờ đợi. Trái tim tôi, dù đã chết, vẫn không khỏi thắt lại trong một tia hy vọng cuối cùng, mong manh và ngu ngốc.
Hãy chọn em đi, Sáng. Hãy chứng minh rằng anh vẫn còn một chút tình yêu dành cho em.
Có thể bạn cũng thích





