
Lời nói dối của Alpha, sự nổi loạn của Omega
Chương 2
Góc nhìn của Hà Gia Anh:
Sáng hôm sau, tôi trở về căn penthouse mà tôi và Tuấn Ngọc cùng chung sống. Cả đêm qua tôi đã ở trong một khách sạn rẻ tiền ven biển, không ngủ một giây nào, chỉ ngồi nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, để cho sự thật tàn khốc gặm nhấm tâm hồn mình.
Khi tôi bước vào nhà, Tuấn Ngọc vừa từ phòng tắm bước ra, quấn một chiếc khăn ngang hông, mái tóc ướt sũng. Anh ta trông thật quyến rũ, với nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi.
"Em về rồi à? Anh cứ tưởng em vẫn còn ở công ty."
Anh ta bước tới, định ôm và hôn tôi như thường lệ.
Tôi khẽ nghiêng người, né tránh nụ hôn của anh ta. "Em hơi mệt."
Cử động của tôi rất nhỏ, nhưng Tuấn Ngọc lập tức nhận ra. Anh ta khựng lại, một tia nghi hoặc thoáng qua trong mắt nhưng nhanh chóng bị che lấp bởi vẻ quan tâm giả tạo.
"Sao vậy? Trông em xanh xao quá. Có phải lại thức khuya làm việc không?" Anh ta đưa tay lên trán tôi.
Tôi né tránh lần nữa. "Chỉ là hơi đau đầu thôi. Em về phòng nghỉ một lát."
Tôi lướt qua anh ta, không nhìn vào mắt anh ta. Mùi nước hoa quen thuộc của anh ta giờ đây khiến tôi buồn nôn.
"Gia Anh," anh ta gọi với theo. "Tối mai là kỷ niệm ba năm ngày anh cầu hôn em. Chúng ta ra ngoài ăn tối nhé? Anh đã đặt chỗ ở nhà hàng em thích nhất rồi."
Kỷ niệm.
Lòng tôi dâng lên một cơn thịnh nộ cuồn cuộn. Kỷ niệm của một lời nói dối. Anh ta còn mặt mũi để nhắc đến nó sao?
Tôi hít một hơi thật sâu, đè nén cảm xúc đang chực trào. "Được thôi."
Tôi quay lại, nở một nụ cười mà tôi chắc chắn là trông rất gượng gạo, nhưng anh ta dường như không nhận ra, hoặc không quan tâm. "Em mong chờ lắm."
Nụ cười của tôi dường như đã trấn an anh ta. Anh ta mỉm cười hài lòng, vẻ tự tin và cao ngạo quay trở lại. Với anh ta, tôi vẫn là Hà Gia Anh ngây thơ, dễ dàng bị xoa dịu bởi vài lời nói ngọt ngào.
"Vậy em nghỉ ngơi đi. Anh phải đến công ty bây giờ." Anh ta hôn gió tôi một cái rồi quay vào phòng thay đồ.
Ngay khi cánh cửa phòng ngủ của chúng tôi đóng lại, nụ cười trên mặt tôi tắt ngấm. Tôi đứng bất động trong vài giây, lắng nghe tiếng anh ta huýt sáo vui vẻ.
Khi tiếng cửa chính đóng lại, báo hiệu anh ta đã rời đi, tôi mới bắt đầu hành động.
Tôi đi thẳng đến phòng làm việc riêng của anh ta trong nhà. Cánh cửa luôn khóa. Anh ta nói rằng đó là nơi chứa những tài liệu mật của công ty, không ai được phép vào. Tôi đã luôn tôn trọng điều đó.
Nhưng giờ thì không.
Tôi đứng trước bàn phím số. Mật khẩu. Tôi đã từng vô tình nhìn thấy anh ta nhập nó một lần. Anh ta nghĩ tôi không để ý, nhưng bộ não của một kiến trúc sư luôn ghi nhớ các chi tiết.
Ngày sinh của Khang Vân Ly.
Tôi gõ dãy số. Một tiếng "tít" nhẹ vang lên và cánh cửa mở ra.
Bên trong, căn phòng được bài trí tối giản nhưng sang trọng. Mọi thứ đều ngăn nắp, ngoại trừ một góc trên giá sách.
Có một vài cuốn album ảnh.
Bàn tay tôi run rẩy khi cầm lấy cuốn album đầu tiên. Bìa da màu nâu sẫm, không có tiêu đề.
Tôi mở nó ra.
Trang đầu tiên là một bức ảnh của Tuấn Ngọc và Vân Ly, mặc đồ cưới. Họ đứng trên một bãi biển, mỉm cười hạnh phúc. Chắc chắn không phải ảnh ghép.
Lật sang trang tiếp theo. Là hình ảnh họ trong bệnh viện, Vân Ly nằm trên giường, bế một đứa bé sơ sinh. Tuấn Ngọc ngồi bên cạnh, âu yếm nhìn hai mẹ con.
Những trang sau đó là một chuỗi hình ảnh về cuộc sống của họ. Sinh nhật đầu tiên của Thế Nam. Chuyến đi chơi công viên. Những kỳ nghỉ ở biển.
Và rồi, tôi nhìn thấy một bức ảnh khiến máu trong người tôi đông cứng lại.
Cha mẹ tôi. Ông Hà Kim Sơn và bà Hoàng Ngọc Lệ.
Họ đang đứng cạnh Tuấn Ngọc, Vân Ly và cậu bé Thế Nam trong khu vườn của căn biệt thự ở Vũng Tàu. Mẹ tôi đang bế Thế Nam, cười rạng rỡ, một nụ cười mà tôi chưa bao giờ thấy bà dành cho tôi. Cha tôi đứng bên cạnh, đặt tay lên vai Tuấn Ngọc, vẻ mặt đầy tự hào.
Họ trông giống như một gia đình thực sự.
Và tôi là người thừa.
Tôi đóng sập cuốn album lại, cảm giác như có ai đó vừa đấm mạnh vào bụng mình. Nhưng tôi không có thời gian để gục ngã.
Tôi cần thêm bằng chứng.
Tôi ngồi vào bàn làm việc của Tuấn Ngọc, mở máy tính của anh ta. Tôi biết mật khẩu, là tên viết tắt của anh ta và Vân Ly, cùng với ngày họ gặp nhau. Thật nực cười.
Trên màn hình nền, có một thư mục tên "K.V.L".
Tôi nhấp vào. Bên trong là hàng trăm tập tin được sắp xếp gọn gàng. Hợp đồng mua căn biệt thự ở Vũng Tàu, đứng tên Khang Vân Ly. Giấy khai sinh của Thế Nam, phần tên cha để trống.
Và một file Excel có tên "Chi tiêu hàng tháng".
Tôi mở nó ra. Một bảng tính chi tiết hiện ra. Tiền học phí ở trường quốc tế cho Thế Nam. Tiền lương cho người giúp việc, tài xế. Tiền mua sắm hàng hiệu cho Vân Ly.
Và ở cột "Nguồn tiền", tôi thấy hai cái tên quen thuộc.
"Hà Kim Sơn."
"Hoàng Ngọc Lệ."
Mỗi tháng, cha mẹ tôi đã chuyển hàng trăm triệu đồng vào tài khoản của Vân Ly. Đó không chỉ là sự chu cấp. Đó là sự đầu tư. Họ đang đầu tư vào đứa cháu trai "hờ" của mình, trong khi đối xử với đứa con gái ruột như một món hàng trao đổi.
Tình yêu thương mà họ dành cho tôi, những lời nói ngọt ngào, những món quà đắt tiền... tất cả chỉ là một giao dịch. Họ cho tôi thân phận "tiểu thư Hà thị", và đổi lại, tôi phải giúp con rể tương lai của họ củng cố sự nghiệp.
Tôi sao chép tất cả các tệp vào một chiếc USB đã được mã hóa. Hình ảnh, tài liệu, bảng tính. Mọi thứ.
Khi tôi vừa rút chiếc USB ra, điện thoại của tôi rung lên.
Một tin nhắn từ một số lạ.
Tôi mở ra. Đó là một bức ảnh.
Là Tuấn Ngọc và Vân Ly, đang hôn nhau say đắm trên giường. Bức ảnh được chụp từ góc của Vân Ly, và cô ta đang nhìn thẳng vào máy ảnh với một nụ cười đắc thắng.
Kèm theo đó là một dòng tin nhắn.
"Chị Gia Anh, cảm ơn chị đã chăm sóc anh Ngọc giúp em trong suốt thời gian qua. Nhưng đã đến lúc chị trả anh ấy lại cho em rồi. Người như chị, không xứng đáng với anh ấy."
Cơn giận dữ và đau đớn bùng lên dữ dội. Tôi ném chiếc điện thoại xuống sàn, nó vỡ tan thành từng mảnh.
Tôi khuỵu xuống, ôm lấy đầu. Tiếng gào thét bị nén chặt trong lồng ngực, khiến tôi đau đớn đến nghẹt thở. Tôi đã nghĩ rằng mình đã chuẩn bị tinh thần, nhưng sự trơ trẽn của họ vẫn vượt quá sức tưởng tượng của tôi.
Nhưng rồi, cơn đau dần lắng xuống, nhường chỗ cho một sự lạnh lẽo đến đáng sợ.
Tôi nhặt chiếc sim từ chiếc điện thoại vỡ, lắp vào một chiếc điện thoại dự phòng cũ.
Tôi sẽ không gục ngã. Tôi sẽ không để họ thấy tôi yếu đuối.
Trò chơi này, họ đã bắt đầu bằng sự lừa dối.
Tôi sẽ kết thúc nó bằng sự hủy diệt.
Có thể bạn cũng thích





