
Lời nói dối của Alpha, sự nổi loạn của Omega
Chương 3
Góc nhìn của Hà Gia Anh:
Tin nhắn của Khang Vân Ly không phải là một sự khiêu khích. Đó là một lời tuyên chiến. Và tôi chấp nhận nó.
Nhưng để chiến thắng, tôi cần nhiều hơn những gì tôi có. Tôi cần một thứ vũ khí tối thượng, một bằng chứng không thể chối cãi về sự giả tạo của họ, một thứ có thể đánh sập họ ngay tại đỉnh cao danh vọng.
Tôi cần quay lại căn biệt thự ở Vũng Tàu.
Tôi biết điều đó thật điên rồ và nguy hiểm. Nhưng tôi phải làm. Tôi nhớ lại người bảo vệ già ở công trường đêm qua. Có lẽ ông ấy có thể giúp.
Tôi đã tìm được số điện thoại của công ty dịch vụ bảo vệ và may mắn là người trực tổng đài có thông tin của ông. Tôi gọi cho ông, nói rằng tôi làm rơi một vật kỷ niệm quan trọng ở gần khu biệt thự đó và muốn nhờ ông giúp tìm lại. Tôi hứa sẽ trả cho ông một khoản tiền hậu hĩnh.
Sau một chút do dự, ông đã đồng ý. Ông cho tôi số của một người giúp việc trong biệt thự, một người phụ nữ trung niên tên là cô Ba. Ông nói cô Ba là người hiền lành, và có lẽ sẽ giúp tôi nếu tôi giải thích hoàn cảnh.
Tôi đã chi một số tiền lớn, số tiền tiết kiệm của riêng tôi, để mua chuộc cô Ba. Tôi nói với cô rằng tôi là một nhà báo đang điều tra về lối sống của giới siêu giàu, và tôi cần vào trong đó để thu thập tư liệu. Tôi hứa sẽ bảo vệ danh tính của cô.
Cuối cùng, cô ấy đã đồng ý giúp tôi trà trộn vào đội ngũ nhân viên vệ sinh theo giờ vào ngày hôm sau.
Tôi mặc bộ đồng phục của nhân viên vệ sinh, đội một chiếc mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang, che gần hết khuôn mặt. Trái tim tôi đập thình thịch khi cô Ba dẫn tôi qua cổng.
"Cô được phân công dọn dẹp phòng ngủ chính trên tầng hai," người quản gia nói với tôi, không thèm nhìn tôi một cái.
Phòng ngủ chính. Phòng của Tuấn Ngọc và Vân Ly.
Đó là một sự may mắn không ngờ.
Khi tôi bước vào căn phòng, một mùi hương nước hoa ngọt ngào quen thuộc xộc vào mũi. Đó là loại nước hoa mà Tuấn Ngọc đã tặng tôi vào sinh nhật năm ngoái, nói rằng nó được làm riêng cho tôi.
Trên chiếc bàn trang điểm lộng lẫy, có một khung ảnh kỹ thuật số đang chạy những hình ảnh của họ. Và trên tường, một bức ảnh cưới phóng to, trong đó Tuấn Ngọc và Vân Ly cười rạng rỡ.
Nó giống như một phiên bản khác của căn penthouse của chúng tôi, nhưng mọi thứ đều được thay thế bằng hình ảnh của cô ta. Tôi chỉ là một cái bóng, một bản sao mờ nhạt.
Khi tôi đang lau dọn, tôi để ý thấy một chi tiết. Bản thiết kế của chiếc tủ âm tường, nó có những đường nét rất quen thuộc. Là phong cách của tôi. Cha tôi, Hà Kim Sơn, một ông trùm bất động sản, chắc chắn đã tham gia vào việc xây dựng và trang trí nơi này. Ông ta đã dùng chính tài năng của con gái mình để xây dựng tổ ấm cho nhân tình của con rể.
Nỗi cay đắng dâng lên trong cổ họng.
Sau đó, tôi xuống tầng dưới để giúp cô Ba dọn dẹp phòng khách. Tôi cố tình bắt chuyện với cô.
"Gia đình này hạnh phúc thật đấy cô nhỉ? Cậu chủ vừa đẹp trai, cô chủ lại xinh đẹp, cậu bé thì kháu khỉnh."
Cô Ba thở dài. "Hạnh phúc gì đâu cô ơi. Chỉ được cái vẻ bề ngoài thôi. Cậu Tuấn Ngọc cả tuần mới về một lần. Còn ông bà chủ tịch Hà thị thì thỉnh thoảng mới ghé qua thăm cháu."
"Ông bà chủ tịch thương cậu bé lắm phải không cô?"
"Thương chứ," cô Ba nói nhỏ. "Ông chủ tịch lần nào đến cũng mua cho cậu Thế Nam những món đồ chơi đắt tiền nhất. Còn bà chủ tịch thì coi cô Vân Ly như con gái ruột, hết lòng chiều chuộng. Bà ấy nói cậu Thế Nam thông minh, lanh lợi, không giống như..."
Cô Ba đột nhiên im bặt, nhận ra mình đã nói quá nhiều.
"Không giống như ai ạ?" Tôi cố gặng hỏi, dù tim tôi đang thắt lại.
"Thôi, không có gì đâu. Chuyện của người giàu, mình biết ít thì sống lâu hơn."
Nhưng tôi biết cô Ba định nói gì. Không giống như tôi. Mẹ tôi, người luôn chê tôi trầm tính và không đủ khéo léo, lại hết lời khen ngợi đứa con riêng của nhân tình của con rể.
Một cơn buồn nôn dâng lên. Tôi phải vịn vào ghế sofa mới đứng vững.
Đúng lúc đó, tiếng động cơ xe hơi vang lên ngoài cổng.
"Chết rồi! Cậu chủ và cô chủ về! Cô Ba hốt hoảng. "Sao hôm nay họ lại về sớm vậy?"
Tim tôi như ngừng đập. Tôi bị mắc kẹt.
"Đi lối này!" Cô Ba kéo tay tôi, đẩy tôi vào một nhà kho nhỏ dưới gầm cầu thang. "Cô trốn tạm ở đây đi. Đợi họ lên lầu rồi tôi sẽ tìm cách đưa cô ra ngoài."
Cánh cửa kho đóng lại, nhốt tôi trong bóng tối ngột ngạt. Tôi có thể nghe thấy tiếng bước chân và tiếng nói của họ ở ngay bên ngoài.
Vân Ly đang phàn nàn. "Em mệt mỏi lắm rồi, Tuấn Ngọc. Em không muốn tiếp tục sống trong bóng tối nữa. Khi nào anh mới định kết thúc với con ngốc đó?"
"Anh đã nói với em rồi mà," giọng Tuấn Ngọc có chút thiếu kiên nhẫn. "Sắp rồi. Sau bữa tiệc kỷ niệm thành công của tập đoàn vào tuần tới. Đó là cơ hội cuối cùng để anh lợi dụng danh nghĩa con rể Hà thị để ký hợp đồng. Sau đó, Hà Gia Anh sẽ không còn giá trị gì nữa."
"Vật thay thế" - từ đó lại vang lên trong đầu tôi, lạnh lẽo và tàn nhẫn.
Tôi đứng trong bóng tối, siết chặt chiếc điện thoại trong tay. Tôi đã bật chế độ ghi âm.
Mọi lời họ nói, mọi sự khinh miệt, mọi âm mưu của họ, đều đã được ghi lại.
Tôi đã có đủ.
Khi họ đã lên lầu, cô Ba lén mở cửa cho tôi. "Đi nhanh lên cô ơi."
Tôi lao ra khỏi cửa sau, chạy như bay ra khỏi khu biệt thự. Khi tôi gần đến chỗ rẽ khuất, tôi ngoái đầu lại nhìn.
Tôi thấy Vân Ly đang đứng trên ban công. Cô ta nheo mắt nhìn về phía tôi, một vẻ nghi ngờ hiện lên trên khuôn mặt.
Cô ta đã nhìn thấy tôi.
Tôi vội vàng quay đi, rảo bước nhanh hơn, hòa vào bóng tối.
Không sao cả. Dù cô ta có nghi ngờ thì cũng đã quá muộn.
Trò chơi này, không phải là kết thúc. Nó chỉ mới bắt đầu thôi.
Có thể bạn cũng thích





