
Alpha đã ký nhầm thư từ chối của tôi
Chương 2
Linh Minh Châu POV:
Tôi trở về căn biệt thự trống rỗng, người ướt sũng như chuột lột. Nước mưa từ trên tóc và quần áo nhỏ giọt xuống sàn nhà cẩm thạch đắt tiền, tạo thành một vũng nước nhỏ.
Đây là "nhà" của tôi và Lạc Minh Đăng. Một chiếc lồng son lộng lẫy, giam cầm tôi suốt ba năm.
Tôi đi thẳng lên phòng ngủ chính trên tầng hai, không thèm bật đèn. Ánh sáng le lói từ ngoài cửa sổ hắt vào, đủ để tôi nhìn thấy mọi thứ.
Tôi mở tủ quần áo lớn. Bên trong treo đầy những bộ váy hàng hiệu, đủ mọi kiểu dáng, nhưng tất cả đều là màu trắng, màu be, hoặc những gam màu nhạt thanh lịch.
Đây là phong cách mà Lạc Minh Đăng thích.
Không, đây là phong cách mà Ca Bích Hảo thích.
Tôi nhớ ngày đầu tiên kết hôn, anh ta đã tự tay vứt hết quần áo cũ của tôi, những chiếc áo phông, quần jean rách gối mà tôi yêu thích. Anh ta nói rằng: "Em bây giờ là Lạc phu nhân, phải ăn mặc cho ra dáng."
Lúc đó, tôi còn ngây thơ nghĩ rằng anh ta đang quan tâm đến hình ảnh của tôi. Hóa ra, anh ta chỉ đang cố gắng biến tôi thành một người khác.
Tôi lục lọi trong góc tủ, cuối cùng cũng tìm thấy một chiếc vali nhỏ bám đầy bụi. Mở ra, bên trong chỉ có vài bộ quần áo cũ, một cuốn sổ vẽ và vài món đồ lặt vặt.
Đây là tất cả những gì thuộc về "Linh Minh Châu".
Trong ba năm qua, tôi đã đánh mất bản thân mình đến mức đáng thương.
Điện thoại rung lên. Lại là tin nhắn của Ca Cao Minh.
"Tôi đã sắp xếp xong căn hộ cho cô ở Paris, ngay gần học viện ESMOD. Đây là một số hình ảnh."
Anh ấy gửi kèm mấy tấm ảnh. Một căn hộ áp mái nhỏ xinh, có cửa sổ lớn nhìn ra tháp Eiffel. Ánh nắng chan hòa, và trên bàn còn có một lọ hoa oải hương.
Trong một góc của bức ảnh, tôi thấy bóng lưng của Ca Cao Minh. Anh ấy đang đứng bên cửa sổ, dường như đang nhìn ra xa.
Anh ấy đã cẩn thận sắp xếp mọi thứ cho tôi.
Tôi nhớ lại ước mơ của mình. Từ nhỏ, tôi đã thích vẽ, thích tự tay tạo ra những món trang sức lấp lánh. Tôi đã từng mơ ước được đến Paris, kinh đô thời trang, để học hỏi và tạo ra thương hiệu của riêng mình.
Nhưng vì cuộc hôn nhân này, vì để trở thành một "Lạc phu nhân" hoàn hảo, tôi đã từ bỏ tất cả.
Tôi trả lời tin nhắn: "Cảm ơn anh. Mọi thứ rất đẹp."
"Chỉ cần cô thích là được."
"Anh Cao Minh, anh làm tất cả những điều này vì tôi... có đáng không?" Tôi do dự gõ những dòng chữ này. Tôi biết mình đang lợi dụng anh ấy, nhưng tôi không thể không hỏi.
Anh ấy không trả lời ngay. Vài phút sau, một tin nhắn dài được gửi đến.
"Minh Châu, ba năm trước, tôi đã chứng kiến cô kết hôn với Lạc Minh Đăng. Tôi đã thấy ánh mắt hạnh phúc và ngây thơ của cô. Nhưng sau đó, tôi cũng thấy cô dần dần héo úa, mất đi nụ cười. Tôi biết em gái tôi, Bích Hảo, là người như thế nào. Cô ta độc ác và ích kỷ. Lạc Minh Đăng mù quáng vì cô ta, đã làm tổn thương cô. Tôi không thể đứng nhìn cô tiếp tục chìm đắm trong đau khổ. Tôi muốn thấy lại Linh Minh Châu của ngày xưa, cô gái có đôi mắt sáng lấp lánh khi nói về những thiết kế của mình."
Trái tim tôi run lên.
Hóa ra, luôn có một người âm thầm quan sát tôi, hiểu tôi.
"Còn về việc có đáng hay không," tin nhắn tiếp theo hiện lên, "chỉ cần người đó là cô, thì mọi thứ đều đáng."
Sống mũi tôi cay xè. Tôi không biết nên cảm thấy cảm động hay tội lỗi.
Lợi dụng tình cảm của một người đàn ông tốt như vậy để trả thù em gái anh ta. Tôi thật xấu xa.
Nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác.
Tôi hít một hơi thật sâu, dằn lại những cảm xúc hỗn loạn. "Tôi hiểu rồi. Cảm ơn anh."
Tạm thời cứ như vậy đi. Cứ rời khỏi đây trước đã. Chuyện tình cảm, sau này hãy tính.
Tôi cất điện thoại, tiếp tục thu dọn hành lý.
Nửa đêm, Lạc Minh Đăng trở về.
Anh ta bước vào phòng ngủ, mang theo mùi nước hoa nữ quen thuộc và một chút mùi rượu.
Anh ta có vẻ rất vui, khóe miệng cong lên thành một nụ cười mà tôi hiếm khi thấy. Chắc hẳn đã có một buổi tối tuyệt vời với Ca Bích Hảo.
"Vẫn chưa ngủ à?" Anh ta cởi áo khoác, ném lên ghế sofa.
Tôi giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, mỉm cười dịu dàng. "Em đợi anh về."
Sự ngoan ngoãn của tôi khiến anh ta có chút ngạc nhiên, nhưng cũng không có vẻ gì là vui mừng. Có lẽ trong mắt anh ta, sự phục tùng của tôi là điều hiển nhiên.
"Chuyện lúc chiều... đừng để trong lòng." Anh ta bước đến, ngồi xuống mép giường. "Em cũng biết Bích Hảo sức khỏe không tốt, hay suy nghĩ lung tung. Anh chỉ coi cô ấy như em gái thôi."
Lại là lời giải thích cũ rích này. Em gái? Có người anh trai nào lại nhìn em gái mình bằng ánh mắt cưng chiều và chiếm hữu như vậy không?
Tôi cười thầm trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn gật đầu. "Em hiểu mà. Em sẽ không nhắc đến chuyện ly hôn nữa."
Lạc Minh Đăng nhìn tôi, ánh mắt dò xét. "Thật không?"
"Thật." Tôi đáp chắc nịch.
Anh ta gật đầu, có vẻ hài lòng. "Vậy thì tốt. Ngủ sớm đi."
Anh ta đứng dậy, định đi vào phòng tắm. Tôi đột nhiên nảy ra một ý.
"Minh Đăng," tôi gọi anh ta lại.
Anh ta quay đầu.
Tôi bước đến, lấy từ trong ngăn kéo ra một tập tài liệu. "Đây là mấy bản hợp đồng ngày mai anh cần ký. Em đã xem qua rồi, không có vấn đề gì."
Đây là thói quen của chúng tôi. Tôi là trợ lý riêng của anh ta, phụ trách sắp xếp lịch trình và xử lý những công việc giấy tờ lặt vặt. Anh ta rất tin tưởng vào khả năng của tôi.
Đúng lúc này, điện thoại của anh ta lại reo lên. Vẫn là giai điệu piano đó.
Lạc Minh Đăng nhíu mày, nhưng vẫn bắt máy. "Hảo Hảo? Sao thế?"
Đầu dây bên kia, giọng nói yếu ớt của Bích Hảo vang lên, dường như đang thảo luận về một dự án âm nhạc nào đó.
Lạc Minh Đăng kiên nhẫn lắng nghe, thỉnh thoảng lại đưa ra vài lời khuyên chuyên nghiệp. Sự tập trung của anh ta hoàn toàn đổ dồn vào cuộc điện thoại.
Đây chính là cơ hội của tôi.
Tôi quay lại bàn làm việc, lặng lẽ lấy ra một tờ giấy khác từ trong ngăn kéo.
Đó là bản thỏa thuận ly hôn mà tôi đã chuẩn bị từ lâu.
Trong đó ghi rõ, do Lạc Minh Đăng ngoại tình trong hôn nhân, là bên có lỗi, nên sau khi ly hôn, toàn bộ tài sản chung sẽ thuộc về tôi, bao gồm cả 10% cổ phần của tập đoàn Lạc Thị mà anh ta đã chuyển cho tôi như một món quà cưới.
Tôi nhẹ nhàng kẹp tờ thỏa thuận ly hôn vào giữa tập hợp đồng, rồi đặt nó lên bàn trước mặt Lạc Minh Đăng.
"Anh xem qua rồi ký đi." Tôi nói, cố gắng giữ cho giọng nói không run rẩy.
Lạc Minh Đăng vẫn đang mải mê nói chuyện điện thoại. Anh ta liếc qua tập tài liệu, không một chút nghi ngờ, cầm bút lên và lật từng trang.
"Ừm, chỗ này em xử lý thế này... Không sao, cứ để đó anh lo..."
Anh ta vừa nói chuyện, vừa nhanh chóng ký tên vào từng bản hợp đồng.
"Lạc... Minh... Đăng..."
Khi cây bút Montblanc đắt tiền lướt trên tờ thỏa thuận ly hôn, để lại ba chữ ký rồng bay phượng múa quen thuộc, trái tim tôi như ngừng đập.
Xong rồi.
Anh ta đã ký.
Lạc Minh Đăng cúp điện thoại, đưa lại tập tài liệu cho tôi. "Xong rồi đấy. Em đi nghỉ đi."
Tôi cầm lấy tập tài liệu, cảm giác như đang cầm trên tay tấm vé dẫn đến tự do.
"Vâng." Tôi mỉm cười, một nụ cười thật sự sau bao ngày.
Lạc Minh Đăng không hề nhận ra sự khác thường của tôi. Anh ta bước vào phòng tắm, tiếng nước chảy ào ào.
Tôi lặng lẽ rút tờ thỏa thuận ly hôn ra, cẩn thận cất vào trong túi xách.
Theo luật, sau bảy ngày kể từ khi ký, thỏa thuận này sẽ chính thức có hiệu lực.
Bảy ngày nữa thôi, tôi sẽ hoàn toàn tự do.
Lạc Minh Đăng, anh sẽ không bao giờ ngờ được, người phụ nữ mà anh luôn coi thường, lại có thể dùng chính sự kiêu ngạo và sơ suất của anh để giáng cho anh một đòn chí mạng.
Có thể bạn cũng thích





