Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Alpha đã ký nhầm thư từ chối của tôi

Alpha đã ký nhầm thư từ chối của tôi

Suốt ba năm hôn nhân, tôi chỉ là cái bóng mờ nhạt thay thế cho mối tình đầu của Lạc Minh Đăng. Mọi hy vọng tan biến khi tôi nhận ra sự sủng ái bấy lâu thực chất là cách anh tìm kiếm hình bóng cũ. Đỉnh điểm của bi kịch là cái chết oan uổng của mẹ tôi, người đã không được cứu chữa kịp thời chỉ vì anh mải mê chạy theo người tình. Đau đớn hơn, Minh Đăng vẫn mù quáng bao che cho kẻ thủ ác. Không còn gì để luyến tiếc, tôi lén kẹp tờ đơn ly hôn vào tập hồ sơ công việc để anh ký tên trong lúc sơ suất. Ngày tự do đến cũng là lúc tôi bắt đầu kế hoạch phục thù. Bằng việc bán tháo toàn bộ cổ phần Lạc Thị, tôi sẽ khiến người chồng bội bạc phải trả giá đắt và lâm vào cảnh thân bại danh liệt.
Chương
Chia sẻ

Chương 3

Linh Minh Châu POV:

Sáng hôm sau, tôi vẫn đến tập đoàn Lạc Thị làm việc như bình thường.

Mọi người trong công ty đã quá quen với việc Lạc phu nhân cũng là trợ lý riêng của Lạc tổng. Họ vừa ngưỡng mộ, vừa ghen tị. Họ không biết rằng, tôi chỉ là một con chim hoàng yến được nuôi trong lồng, làm mọi việc để chiều lòng chủ nhân.

Khi tôi đến văn phòng tổng tài trên tầng cao nhất, cánh cửa gỗ lim sang trọng đang hé mở.

Bên trong, vẳng ra tiếng cười nói ngọt ngào của một người phụ nữ.

"Minh Đăng, anh xem này, bản thiết kế này có đẹp không?"

Trái tim tôi thắt lại. Là Ca Bích Hảo.

Tôi dừng bước, đứng nép bên ngoài, nhìn vào qua khe cửa.

Ca Bích Hảo đang ngồi trên chiếc ghế sofa da cao cấp, tay cầm một tập bản vẽ, còn Lạc Minh Đăng thì ngồi bên cạnh, cúi đầu nhìn vào bản vẽ, ánh mắt dịu dàng và cưng chiều.

Cô ta thậm chí còn gác chân lên đùi anh ta, một hành động vô cùng thân mật.

Và Lạc Minh Đăng, người chồng hợp pháp của tôi, không hề có ý định đẩy cô ta ra.

Tôi siết chặt quai túi xách, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay.

Sự trơ trẽn của họ đã vượt quá sức tưởng tượng của tôi. Đây là văn phòng của chồng tôi, là nơi làm việc, vậy mà họ lại biến nó thành nơi hẹn hò riêng tư.

Tôi hít một hơi thật sâu, gõ cửa rồi đẩy cửa bước vào.

"Lạc tổng, cô Ca." Tôi cúi đầu chào, giọng nói không một chút cảm xúc.

Hai người họ đồng loạt ngẩng lên nhìn tôi. Lạc Minh Đăng hơi cau mày, còn Ca Bích Hảo thì nở một nụ cười khiêu khích.

"A, cô Châu đến rồi à?" Cô ta nói, giọng điệu như thể cô ta mới là chủ nhân ở đây. "Phiền cô pha cho tôi một ly cà phê Lam Sơn, ít đường, nhiều sữa nhé."

Đây rõ ràng là một mệnh lệnh.

Lạc Minh Đăng có chút do dự, liếc nhìn tôi. Nhưng cuối cùng, anh ta vẫn không nói gì, ngầm đồng ý với hành động của Bích Hảo.

Trong mắt anh ta, tôi chỉ là một trợ lý, phục vụ khách của anh ta là điều đương nhiên.

"Vâng, cô Ca đợi một chút." Tôi bình thản đáp, xoay người đi ra phòng trà nước.

Đóng cửa lại, nụ cười trên mặt tôi tắt ngấm.

Cà phê Lam Sơn, ít đường, nhiều sữa. Đó cũng là loại cà phê mà tôi uống mỗi sáng.

Không, phải nói là, đó là loại cà phê mà Lạc Minh Đăng đã "dạy" tôi uống.

Khi mới kết hôn, tôi thích uống trà. Nhưng anh ta nói cà phê giúp tỉnh táo hơn khi làm việc. Anh ta tự tay pha cho tôi ly cà phê đầu tiên, nói rằng khẩu vị này rất đặc biệt.

Hóa ra, đó là khẩu vị của Ca Bích Hảo.

Từ cà phê, nước hoa, cho đến phong cách ăn mặc, tôi đã sống cuộc sống của một người khác trong suốt ba năm.

Thật nực cười.

Trái tim tôi đã chết lặng. Tôi không còn cảm thấy đau đớn nữa, chỉ còn lại sự lạnh lẽo đến cùng cực.

Tôi pha xong cà phê và một ly trà cho Lạc Minh Đăng, đặt lên khay, bưng vào văn phòng.

Khi tôi đi đến gần ghế sofa, Ca Bích Hảo đột nhiên đứng dậy, giả vờ như vô tình, huých mạnh vào người tôi.

"Á!"

Cả khay đồ uống nghiêng đi, ly cà phê nóng hổi đổ thẳng lên mu bàn tay tôi.

Cảm giác nóng rát ngay lập tức ập đến. Da thịt tôi đỏ ửng lên, rồi nhanh chóng phồng rộp.

Nhưng điều khiến tôi đau đớn hơn, chính là phản ứng của Lạc Minh Đăng.

Anh ta gần như ngay lập tức đứng bật dậy, nhưng không phải để xem tôi thế nào, mà là để kéo Ca Bích Hảo ra sau lưng mình, lo lắng hỏi: "Hảo Hảo, em có sao không? Có bị bỏng không?"

Ca Bích Hảo nép vào lòng anh ta, vẻ mặt hoảng sợ, giọng nói run rẩy: "Em... em không sao. Nhưng cô Châu... cô ấy... em không cố ý đâu..."

Cô ta diễn thật đạt.

Lạc Minh Đăng quay lại nhìn tôi, ánh mắt đầy tức giận và trách móc.

"Linh Minh Châu! Có mỗi việc bưng nước mà cũng không xong! Cô có biết Hảo Hảo là nghệ sĩ dương cầm không? Đôi tay của cô ấy quý giá đến mức nào không? Lỡ như bị bỏng thì cô có đền nổi không?"

Từng lời, từng chữ của anh ta như những mũi dao đâm vào tim tôi.

Anh ta lo lắng cho đôi tay của Bích Hảo.

Vậy còn đôi tay của tôi thì sao? Anh ta có biết, tôi cũng từng mơ ước trở thành một nhà thiết kế trang sức không? Đôi tay này, đối với tôi, cũng là sinh mạng.

"Tự mình đi xử lý vết thương đi! Đừng có đứng đây làm vướng mắt!" Anh ta ra lệnh, rồi quay lại dịu dàng dỗ dành Bích Hảo.

Tôi nhìn họ, một đôi nam nữ hoàn hảo, còn tôi chỉ là một kẻ thừa thãi, một người giúp việc vụng về.

Tôi không nói một lời, lặng lẽ quay người, đi vào phòng vệ sinh.

Tôi xả nước lạnh, để dòng nước xối lên vết bỏng trên tay. Cảm giác đau rát lan tỏa, nhưng nó không thể nào so sánh được với sự lạnh giá trong tim tôi.

Tôi nhớ có lần, tôi bị đứt tay khi đang gọt táo cho anh ta. Vết thương rất nhỏ, chỉ chảy một chút máu. Nhưng anh ta đã cuống quýt tìm băng gạc, cẩn thận băng bó cho tôi, còn trách tôi không cẩn thận.

Lúc đó, anh ta đã nói: "Tay của em đẹp như vậy, phải giữ gìn cẩn thận chứ."

Hóa ra, tất cả chỉ là giả dối.

Anh ta biết đôi tay này đối với ước mơ của tôi quan trọng đến nhường nào. Nhưng bây giờ, vì Ca Bích Hảo, anh ta có thể nhẫn tâm mặc kệ tôi.

Tôi nhìn vào gương, thấy một khuôn mặt nhợt nhạt, đôi mắt trống rỗng.

Ca Bích Hảo, cô ta cố ý. Cô ta muốn hủy hoại đôi tay của tôi, hủy hoại ước mơ của tôi.

Tôi sẽ không để cô ta được toại nguyện.

Linh Minh Châu, mày không thể yếu đuối nữa. Mày phải phản kháng.

Tôi lau khô tay, lấy từ trong túi xách ra tờ thỏa thuận ly hôn đã có chữ ký.

Tôi đặt tờ giấy lên bồn rửa mặt, rồi đặt bàn tay bị bỏng đỏ rát của mình lên trên.

"Tách."

Tôi dùng điện thoại chụp lại khoảnh khắc này.

Bàn tay bị tổn thương, đặt trên tờ giấy chứng minh cho sự tự do. Đây sẽ là bằng chứng cho sự phản bội của Lạc Minh Đăng và sự độc ác của Ca Bích Hảo.

Tôi gửi bức ảnh này cho Ca Cao Minh, kèm theo một dòng tin nhắn.

"Kế hoạch bắt đầu. Bảy ngày nữa, tôi sẽ rời đi."

Anh ấy trả lời gần như ngay lập tức. "Tay cô sao vậy?"

"Một món quà nhỏ từ em gái anh." Tôi trả lời, giọng điệu đầy mỉa mai. "Không sao, chỉ là một vết bỏng nhỏ thôi. So với những gì tôi đã chịu đựng, nó chẳng là gì cả."

Tôi nhìn bàn tay mình, rồi nhìn lại khuôn mặt trong gương.

Ánh mắt tôi không còn là sự đau khổ hay tuyệt vọng nữa.

Nó chỉ còn lại sự kiên định và lạnh lẽo.

Trò chơi này, đến lúc phải có người trả giá.

Tiếp tục xem!
Truyện đang đến hồi gay cấn! Chuyển sang Ứng dụng để tiếp tục đọc
Mở khóa tất cả các tập
Mở trang web chính thức

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Bị bạn đời ruồng bỏ, được Alpha kẻ thù chiếm hữu
8.8
Sau mười năm tận hiến, tôi bị Alpha Lâm Phong phản bội ngay ngày sắc phong Luna của bầy Nguyệt Quang. Hắn sỉ nhục tôi là kẻ vô dụng, công khai chọn nhân tình Trà Vy thay thế và dùng bệnh án giả để bôi nhọ danh dự tôi. Dưới mệnh lệnh Alpha tàn bạo, tôi bị ép quỳ gối, chịu hình phạt roi bạc đau đớn vì tội danh tấn công Luna mới mà mình không hề gây ra. Bị vứt bỏ như rác rưởi giữa rừng sâu Đà Lạt, tôi cận kề cái chết cho đến khi rơi vào tay Hoàng Bá - Alpha của bầy đối địch. Nhìn cơ thể đầy thương tích của tôi, hắn lạnh lùng thốt ra câu hỏi đầy nghi hoặc về một con sói cái bị coi là phế vật.
Bìa tiểu thuyết Sau ly hôn, thân phận cô Lục bị phát hiện
9.1
Sau ba năm hôn nhân bí mật nhưng chưa từng gặp mặt chồng, Lục Vãn quyết định ký đơn ly hôn khi biết anh dành sự quan tâm đặc biệt cho tình cũ. Rời khỏi cuộc hôn nhân vô vọng, cô khiến tất cả ngỡ ngàng khi lộ diện là một thiên tài đa năng: từ bác sĩ, hacker, điệp viên đến nhà thiết kế và tay đua lừng danh. Chứng kiến sự tỏa sáng của vợ cũ, người chồng từng lạnh nhạt bắt đầu hành trình truy đuổi đầy hối lỗi. Anh không chỉ tìm cách bóc tách từng lớp thân phận bí ẩn của cô mà còn sẵn sàng dâng hiến toàn bộ tài sản cùng mạng sống để cầu xin một cơ hội hàn gắn.
Bìa tiểu thuyết Bách Luyện Thành Thần
9.3
Từ vị thế đại thiếu gia cao quý, La Chính rơi xuống đáy xã hội thành kẻ nô bộc hèn mọn sau biến cố nội loạn gia tộc. Trong nghịch cảnh, anh vô tình sở hữu bí pháp luyện khí thượng cổ, mở ra con đường tu luyện độc nhất vô nhị: lấy thân xác làm linh khí, dùng cơ thể làm vật dẫn để tôi luyện thành thần. Từ kẻ bị chà đạp, anh bắt đầu hành trình phản công mạnh mẽ, dấn thân vào cuộc tranh hùng giữa các đại tộc. Giữa thế gian đầy biến động, La Chính dùng cơ thể cường hãn như pháp bảo để khắc chế mọi kẻ thù, khẳng định vị thế đỉnh cao.
Bìa tiểu thuyết Thiên kim quá điên cuồng! Dẫn cả nhà diệt sạch hắc bạch lưỡng đạo
8.7
Sở Thanh Diên mang hận trở về gia đình cũ, nhưng cô bàng hoàng khi thấy người thân lâm vào cảnh khốn cùng: mẹ phát điên, bố trúng độc, các anh trai đều chịu nhục nhã hoặc vướng vòng lao lý. Trong khi đó, thiên kim giả lại phản bội để theo phe kẻ thù. Quyết tâm xoay chuyển cục diện, Thanh Diên âm thầm giúp cả nhà phục hồi vị thế, thống trị cả giới hắc đạo lẫn bạch đạo. Dù bị mỉa mai là kẻ ăn bám không xứng với ông trùm Phó Tư Niên, nhưng sự thật cô chính là thần y, sát thủ và thủ lĩnh quyền lực. Trước sự tài giỏi của cô, đại lão họ Phó phải quỳ xuống cầu hôn, dùng cả đế quốc làm sính lễ để giữ chân người đẹp.
Bìa tiểu thuyết Ngày ly hôn, cô nắm chặt dao mổ trong tay và xé toạc tất cả!
9.2
Hứa Tri Du che giấu thân phận thiên tài quân y để làm vợ Thẩm Hồng Nghiệp, nhưng chỉ nhận lại sự coi thường và phản bội vì bị cho là bà nội trợ kém cỏi. Sau khi ly hôn để chấm dứt chuỗi ngày bị sỉ nhục, thân thế thực sự của cô mới dần lộ diện: con gái của giáo phụ khét tiếng và mẹ là huyền thoại y học. Trong khi chồng cũ hối hận muộn màng, Tri Du lại rơi vào tầm ngắm của Lệ Thừa Kiêu, một ông trùm giới hắc đạo với tình yêu chiếm hữu điên cuồng. Anh sẵn sàng tiêu diệt kẻ ngáng đường để giữ cô bên mình, nguyện quỳ dưới chân váy người đẹp chỉ cầu một tình yêu chân thành.
Bìa tiểu thuyết Tình yêu, Vô tận
9.2
Thần Chiến vướng vào nghiệp tình nên phải trải qua mười kiếp luân hồi. Nhờ mối quan hệ với Thần Số Mệnh, hắn giữ nguyên ký ức và bám theo tôi trong mọi kiếp sống. Đau đớn thay, kiếp nào tôi cũng phải chết dưới tay hắn. Ở kiếp cuối cùng, sau khi sát hại cả gia đình tôi, hắn lạnh lùng tuyên bố con người chỉ là công cụ để thần linh vượt qua kiếp nạn. Linh hồn tôi phiêu dạt đến Cửu Châu và gặp một người đàn ông bí ẩn đang bị phong ấn bởi thần kiếm. Người này hứa giúp tôi tái sinh báo thù nếu tôi rút được thanh kiếm ra. Thế nhưng, tôi không cầu mong sự sống lại, tôi chỉ muốn Thần Chiến phải trả giá và biến mất ngay trong kiếp này.