
Vợ bị bỏ rơi, Huyền thoại pháp lý trỗi dậy
Chương 2
Lục Kiều Nguyệt POV:
Tôi tiếp tục công việc của mình, gấp từng chiếc áo, từng chiếc quần một cách tỉ mỉ, như thể đang thực hiện một nghi lễ trang trọng. Mỗi một món đồ được đặt vào vali, là một phần quá khứ của tôi với người đàn ông này được niêm phong lại.
Công Mục Đồng đứng ở cửa, ánh mắt anh lướt qua hai chiếc vali lớn trên sàn nhà. Anh cau mày.
"Em định đi du lịch đâu à? Sao không nói với tôi một tiếng?"
Giọng điệu của anh vẫn như mọi khi, mang theo sự tra hỏi và quyền uy của một người bề trên, chứ không phải sự quan tâm của một người chồng.
Tôi thậm chí không buồn ngẩng đầu lên. Đi du lịch? Anh ta thật sự nghĩ tôi sẽ còn tâm trạng để đi du lịch sao? Ba năm qua, anh ta có bao giờ thực sự quan tâm tôi muốn đi đâu, muốn làm gì không?
Sự im lặng của tôi dường như khiến anh khó chịu. Anh bước vào phòng, toan nói gì đó thì tiếng chuông cửa đột ngột vang lên, cắt ngang bầu không khí căng thẳng.
Tôi dừng tay, có chút ngạc nhiên. Đã quá nửa đêm, ai lại đến vào giờ này?
Tôi đứng dậy, đi xuống lầu. Qua màn hình chuông cửa, tôi nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc đến mức đau lòng.
Võ Hồng Yến.
Cô ta đứng đó, dưới ánh đèn vàng hiu hắt trước cổng, vẫn xinh đẹp và kiêu sa như trong những tấm ảnh tạp chí. Mái tóc dài uốn lượn, chiếc váy hàng hiệu ôm sát cơ thể, nụ cười trên môi vừa dịu dàng lại vừa có chút đắc ý.
Tôi mở cửa.
"Chào cô," Võ Hồng Yến mỉm cười, một nụ cười hoàn hảo không tì vết. "Tôi là Võ Hồng Yến. Tôi đến tìm anh Đồng."
Giọng cô ta nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng đối với tôi lại như một lời tuyên chiến. Cô ta thậm chí không cần giới thiệu, tôi biết cô ta là ai. Cả thế giới này đều biết cô ta là ai, và quan trọng hơn, tôi biết cô ta là ai trong lòng Công Mục Đồng.
Đúng lúc này, Công Mục Đồng cũng từ trên lầu đi xuống. Khi nhìn thấy Võ Hồng Yến, đôi mắt đang mơ màng vì men rượu của anh bỗng sáng lên một cách khác thường. Sự tỉnh táo và vui mừng hiện rõ trên khuôn mặt anh, một biểu cảm mà tôi chưa bao giờ thấy anh dành cho mình.
"Yến? Sao em lại ở đây?" Anh bước nhanh đến, giọng nói mang theo sự ngạc nhiên và cưng chiều không hề che giấu.
"Em vừa xuống máy bay," Võ Hồng Yến nói, giọng có chút nũng nịu. "Em gặp chút rắc rối với dự án sắp tới, nghe nói anh là chuyên gia trong lĩnh vực này nên muốn đến nhờ anh giúp đỡ."
"Rắc rối gì? Nói anh nghe." Công Mục Đồng lập tức tỏ ra lo lắng. Anh kéo cô ta vào nhà, ngồi xuống sofa, hoàn toàn quên mất sự tồn tại của tôi.
"Là dự án 'Vịnh Thiên Đường' của tập đoàn em," Võ Hồng Yến thở dài, vẻ mặt ưu phiền. "Bên phía chính phủ đột nhiên thay đổi quy hoạch, yêu cầu bản thiết kế phải tích hợp thêm khu bảo tồn sinh thái ngập mặn. Thời gian thì quá gấp, đội ngũ kiến trúc sư của em đang đau đầu không biết phải làm sao."
"Thay đổi quy hoạch?" Công Mục Đồng cau mày. "Chuyện này không đơn giản. Để anh xem."
Anh lập tức rút điện thoại ra, gọi cho trợ lý.
"Hủy hết lịch họp sáng mai cho tôi. Đúng vậy, tất cả. Gửi toàn bộ thông tin về dự án 'Vịnh Thiên Đường' và quy hoạch mới của khu vực đó vào mail của tôi ngay lập tức."
Đầu dây bên kia, trợ lý của anh dường như rất kinh ngạc. "Công tổng, nhưng sáng mai chúng ta có cuộc họp vô cùng quan trọng với đối tác bên Singapore về dự án 'Thành phố Tương Lai'. Chúng ta đã chuẩn bị cho nó cả tháng nay rồi."
"Tôi nói hủy là hủy." Giọng Công Mục Đồng lạnh đi. "Dự án đó có thể dời lại, nhưng chuyện này không thể."
"Nhưng thưa sếp..."
"Không nhưng nhị gì cả. Cứ làm theo lời tôi." Anh cúp máy không một chút do dự.
Võ Hồng Yến ngồi bên cạnh, tỏ vẻ áy náy. "Anh Đồng, có phiền anh quá không? Nếu ảnh hưởng đến công việc của anh thì..."
"Không sao cả." Công Mục Đồng quay sang, ánh mắt dịu dàng hơn bao giờ hết. "Công việc của anh không quan trọng bằng chuyện của em. Em đừng lo, có anh ở đây, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi."
Tôi đứng ở cầu thang, lặng lẽ chứng kiến tất cả.
Trái tim tôi không còn đau nữa, nó chỉ cảm thấy trống rỗng và nực cười.
Với chuyên môn của mình, tôi biết rõ việc thay đổi thiết kế cho một dự án tầm cỡ như "Vịnh Thiên Đường" trong thời gian ngắn là cực kỳ khó khăn, gần như là không thể. Nó đòi hỏi kiến thức sâu rộng về cả kiến trúc, quy hoạch đô thị và luật pháp. Công Mục Đồng là một nhà đầu tư tài ba, nhưng kiến trúc không phải là chuyên môn của anh.
Việc anh hủy một cuộc họp quan trọng đã chuẩn bị cả tháng trời để lao vào giúp cô ta giải quyết một vấn đề gần như vô vọng, chỉ có một lý do duy nhất.
Vì đó là Võ Hồng Yến.
Vì người trong lòng anh gặp khó khăn, anh sẵn sàng làm tất cả, dù cho điều đó có phi lý đến đâu.
Tôi lặng lẽ thu hồi ánh mắt, không muốn nhìn thêm cảnh tượng chướng mắt này nữa. Tôi quay người, bước lên lầu.
Những ngày tiếp theo, căn biệt thự vốn lạnh lẽo nay lại càng thêm phần "nhộn nhịp".
Công Mục Đồng gần như dồn hết tâm trí vào dự án của Võ Hồng Yến. Anh biến phòng làm việc thành một trung tâm chỉ huy, tài liệu chất cao như núi.
Võ Hồng Yến cũng thường xuyên có mặt. Cô ta mang danh nghĩa đến để "thảo luận công việc", nhưng những gì tôi thấy lại giống một cặp tình nhân đang tận hưởng thời gian bên nhau hơn.
Cô ta sẽ mang cà phê đến cho anh, dịu dàng nói: "Anh làm việc vất vả rồi, nghỉ một lát đi."
Anh sẽ ngẩng đầu lên, mỉm cười với cô ta, một nụ cười ấm áp mà tôi chưa từng nhận được.
Cô ta sẽ hỏi anh: "Trưa nay ăn gì ạ? Em nấu cho anh nhé?"
Anh sẽ trả lời: "Em thích ăn gì thì nấu món đó, anh ăn gì cũng được."
Thật nực cười. Ba năm qua, anh chưa bao giờ biết tôi thích ăn tôm hùm nhưng lại dị ứng với vỏ của nó. Mỗi lần ăn, tôi đều phải tự mình lột vỏ rất lâu. Còn anh, anh chỉ biết gắp những con tôm ngon nhất vào bát của Võ Hồng Yến, sau đó tự nhiên như không, lột vỏ cho cô ta.
Tôi nhìn thấy một Công Mục Đồng hoàn toàn khác. Một người đàn ông biết quan tâm, biết dịu dàng, biết lo lắng.
Chỉ là, tất cả những điều đó không dành cho tôi.
Tôi như một người vô hình trong chính căn nhà của mình, lẳng lặng thu dọn từng món đồ, xóa đi từng dấu vết của bản thân.
Một buổi tối, khi tôi đang ở trong phòng đọc sách, sắp xếp lại những cuốn sách kiến trúc của mình, tôi nghe thấy giọng nói của Công Mục Đồng vọng ra từ phòng làm việc.
"Vẫn không có tiến triển gì sao? Bản thiết kế này quá phức tạp, chúng ta cần một chuyên gia thực thụ." Anh đang nói chuyện điện thoại với ai đó.
"Đúng vậy, tôi cũng nghĩ thế," đầu dây bên kia trả lời. "Nếu có thể mời được Luna thì tốt quá. Nghe nói cô ấy là bậc thầy trong việc xử lý các dự án tích hợp phức tạp như thế này. Chỉ tiếc là cô ấy đã biến mất ba năm nay rồi."
"Luna..." Công Mục Đồng lẩm bẩm cái tên đó, giọng điệu có chút tiếc nuối. "Có cách nào liên lạc với cô ấy không?"
"Khó lắm sếp. Cô ấy rất bí ẩn. Nhưng tôi nghe nói trước đây cô ấy làm việc cho văn phòng kiến trúc 'Horizon' ở Hà Nội. Có lẽ chúng ta có thể thử liên lạc qua đó."
"Được. Tìm cách lấy số điện thoại của cô ấy cho tôi."
Trái tim tôi khẽ giật một cái.
Anh ta muốn tìm Luna. Anh ta muốn tìm chính tôi.
Có thể bạn cũng thích





