
Vợ bị bỏ rơi, Huyền thoại pháp lý trỗi dậy
Chương 3
Lục Kiều Nguyệt POV:
Điện thoại của tôi, chiếc điện thoại mà tôi đã dùng riêng cho công việc với bí danh "Luna", bắt đầu rung lên bần bật trong túi áo.
Tôi liếc nhìn màn hình. Một dãy số lạ từ Thành phố Hồ Chí Minh.
Trái tim tôi đập nhanh hơn một nhịp, nhưng rồi nhanh chóng bình tĩnh trở lại.
Tôi nhấn nút từ chối cuộc gọi.
Tiếng chuông im bặt, nhưng chỉ vài giây sau, nó lại vang lên, kiên trì và dai dẳng.
Tôi lại từ chối.
Lần thứ ba, lần thứ tư.
Trong phòng làm việc, tôi nghe thấy tiếng Công Mục Đồng ngày càng mất kiên nhẫn.
"Chết tiệt! Sao không bắt máy?"
Võ Hồng Yến ở bên cạnh, dịu dàng khuyên nhủ: "Anh Đồng, anh đừng nóng. Có lẽ Luna đang bận thôi. Những người tài giỏi thường có tính cách hơi kỳ quặc mà."
"Rầm!" Một tiếng động lớn vang lên. Dường như anh ta đã tức giận đập tay xuống bàn.
"Hồ sơ dự án ở đâu? Đưa cho tôi!" Anh ta gắt lên.
Một lúc sau, anh ta gọi với ra ngoài: "Kiều Nguyệt! Lấy cho tôi tập tài liệu màu xanh trên giá sách thứ ba!"
Tôi bước ra khỏi phòng đọc sách, đi đến phòng làm việc. Anh ta đang cau mày nhìn vào màn hình máy tính, Võ Hồng Yến ngồi bên cạnh, vẻ mặt lo lắng.
Tôi lấy tập tài liệu đưa cho anh ta.
Khi anh ta vươn tay ra lấy, tôi vô tình liếc thấy màn hình điện thoại của anh ta đặt trên bàn. Lịch sử cuộc gọi hiển thị một dãy số được lặp đi lặp lại nhiều lần.
Dãy số của "Luna". Dãy số của chính tôi.
Một ý nghĩ nực cười chợt lóe lên trong đầu. Suốt ba năm làm vợ chồng, tôi chưa bao giờ kiểm tra điện thoại của anh ta, nhưng tôi dám chắc một điều.
Anh ta không lưu số của tôi.
Số điện thoại mà Lục Kiều Nguyệt, người vợ hợp pháp của anh ta đang dùng, chắc chắn không có trong danh bạ của Công Mục Đồng.
Thật trớ trêu. Anh ta đang điên cuồng gọi cho "Luna", mà không hề biết rằng người anh ta đang tìm kiếm lại chính là người vợ mà anh ta luôn xem như không khí ở ngay bên cạnh.
Tôi khẽ nhếch môi, một nụ cười tự giễu.
Tôi quay người, đi vào bếp, tự mình nấu một bát mì. Tôi đã quá mệt mỏi với việc chờ đợi một bữa cơm chung không bao giờ thành hiện thực.
Trong phòng khách, Công Mục Đồng vẫn không bỏ cuộc. Anh ta tiếp tục gọi, nhưng tôi vẫn kiên quyết không nghe.
Cuối cùng, tôi nghe thấy anh ta nói với trợ lý qua điện thoại: "Tìm cách khác đi! Liên hệ với văn phòng 'Horizon' ở Hà Nội, hỏi địa chỉ của Luna. Tôi sẽ bay ra đó ngay lập tức!"
Trái tim tôi thắt lại. Anh ta định bay ra Hà Nội để tìm tôi?
Không được. Tôi không thể để anh ta phá hỏng kế hoạch của mình. Thân phận của "Luna" vẫn cần được giữ bí mật cho đến khi tôi chính thức trở lại.
Tôi hít một hơi thật sâu, đặt bát mì xuống, và bước về phía phòng làm việc.
Ánh mắt tôi lướt qua Võ Hồng Yến, người đang tỏ ra vô cùng lo lắng và bất an. Hiển nhiên, cô ta cũng không muốn Công Mục Đồng tìm được một "Luna" nào đó có thể cướp đi sự chú ý của anh.
"Không cần tìm nữa đâu." Tôi lên tiếng, giọng nói bình thản.
Cả Công Mục Đồng và Võ Hồng Yến đều ngạc nhiên nhìn tôi.
"Bản thiết kế này, vấn đề không nằm ở việc tích hợp khu bảo tồn," tôi nói tiếp, ánh mắt dừng lại trên bản vẽ trên màn hình máy tính. "Vấn đề nằm ở dòng chảy và hệ thống thoát nước. Nếu thay đổi quy hoạch theo hướng này, toàn bộ nền móng của công trình sẽ bị ảnh hưởng. Cách giải quyết không phải là vẽ lại, mà là thay đổi vật liệu và kết cấu chịu lực."
Sự im lặng bao trùm căn phòng.
Công Mục Đồng nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt đầy kinh ngạc và hoài nghi. "Làm sao... làm sao em biết?"
"Kiến trúc từng là chuyên ngành của tôi." Tôi nói dối không chớp mắt, cố tình hạ thấp trình độ của mình. "Tôi chỉ tình cờ đọc được một vài tài liệu liên quan."
Tôi chỉ vào một điểm trên bản vẽ. "Vài năm trước, có một vụ kiện tương tự ở Singapore. Một tòa nhà chọc trời cũng phải thay đổi thiết kế vì lý do môi trường. Kiến trúc sư của họ đã sử dụng một loại bê tông polyme mới và kết cấu khung thép cường độ cao để giải quyết vấn đề. Anh có thể tham khảo trường hợp đó."
Tôi nói một cách rành rọt, trôi chảy. Những kiến thức này đã ăn sâu vào máu của tôi. Ba năm không hành nghề không có nghĩa là tôi đã quên tất cả.
Ánh mắt Công Mục Đồng nhìn tôi đã hoàn toàn thay đổi. Không còn là sự thờ ơ, lạnh nhạt, mà là một sự kinh ngạc, tò mò, và một chút gì đó... khó hiểu.
Lần đầu tiên trong ba năm, anh ta thực sự "nhìn" tôi.
Một thôi thúc muốn tìm hiểu về quá khứ của tôi, về con người tôi trước khi trở thành vợ anh ta, chợt dâng lên trong lòng anh. Tôi có thể thấy điều đó trong mắt anh.
Nhưng thời gian không cho phép. Dự án của Võ Hồng Yến đang rất gấp.
Anh ta nhanh chóng gạt bỏ những suy nghĩ đó, quay lại tập trung vào màn hình máy tính, bắt đầu tìm kiếm thông tin về vụ kiện ở Singapore mà tôi đã nhắc đến.
"Đúng rồi! Chính là nó!" Anh ta reo lên, giọng đầy phấn khích.
Tôi không nói gì thêm, lặng lẽ quay về phòng mình. Tôi không giúp anh ta vì muốn thể hiện, cũng không phải vì còn lưu luyến. Tôi chỉ đơn giản là không muốn anh ta bay ra Hà Nội và làm phiền đến sự trở lại của tôi.
Những ngày sau đó, tôi tiếp tục cuộc sống "vô hình" của mình, nhưng đồng thời cũng âm thầm chuẩn bị cho sự trở lại. Tôi dành hàng giờ trong phòng đọc sách, cập nhật những thay đổi về luật xây dựng, nghiên cứu những xu hướng kiến trúc mới nhất.
Thế giới đã thay đổi rất nhiều trong ba năm qua, và tôi cần phải bắt kịp.
Một tuần sau, Công Mục Đồng chủ động tìm đến tôi. Đây là lần đầu tiên anh ta làm vậy.
"Yến đã giải quyết xong vấn đề rồi." Anh ta thông báo, giọng có chút vui vẻ. "Để cảm ơn em, cô ấy muốn mời em đến xem buổi biểu diễn ra mắt bộ sưu tập mới của cô ấy vào tối mai."
"Tôi không có hứng thú." Tôi trả lời cộc lốc, mắt vẫn không rời khỏi cuốn sách.
Có thể bạn cũng thích





