
Trái tim người mẹ, lời nói dối tàn nhẫn
Chương 3
Nguyễn Lam Ngọc POV:
Nhìn que thử thai hiện lên một vạch, tôi bật cười, nụ cười đầy chua chát và tự giễu.
May quá.
May mà không có.
Tôi không muốn bất kỳ đứa trẻ nào nữa phải ra đời trong sự lừa dối và ghê tởm này.
Vương Việt Khôi thấy kết quả, rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, giọng điệu cũng dịu đi.
"Không có là tốt rồi. Chân em sao rồi? Để anh gọi bác sĩ."
"Không cần." Tôi lạnh lùng đáp, cố gắng đứng dậy. "Chuyện của tôi không phiền đến Vương tổng."
"Ngọc, em lại nói gì vậy? Chúng ta là vợ chồng mà." Anh ta nhíu mày, tỏ vẻ không vui vì sự xa cách của tôi.
Tôi không thèm trả lời, chỉ quay người lấy ra tờ đơn ly hôn đã ký sẵn.
"Vương Việt Khôi, chúng ta ly hôn đi."
Anh ta sững sờ.
Tôi nói tiếp, giọng điệu bình thản đến lạ. "Tôi không cần tài sản gì cả, chỉ cần anh chuyển nhượng cho tôi một gian hàng ở trung tâm thương mại mà thôi."
Đó là một yêu cầu rất nhỏ so với khối tài sản khổng lồ của anh ta. Tôi biết anh ta sẽ không từ chối.
Vương Việt Khôi nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt dò xét. "Ngọc, em đang giở trò gì vậy? Có phải em nghe được tin đồn gì về Mộng Lan không?"
"Tôi muốn ly hôn, không liên quan đến ai cả."
Tôi biết anh ta sẽ không tin. Tôi dùng phép khích tướng. "Hay là Vương tổng không nỡ? Sợ ly hôn rồi không có người giúp việc miễn phí chăm sóc cho con của anh và Tạ Mộng Lan nữa?"
Câu nói này rõ ràng đã chọc vào lòng tự ái của anh ta.
Vương Việt Khôi cười khẩy. "Nguyễn Lam Ngọc, cô nghĩ cô là ai? Cô nghĩ tôi thiếu người phụ nữ muốn sinh con cho tôi sao? Ly hôn thì ly hôn!"
Anh ta cầm bút lên, ký tên vào đơn ly hôn một cách dứt khoát.
Nhìn chữ ký của anh ta, tảng đá trong lòng tôi cuối cùng cũng được đặt xuống.
Ngoài cửa, tiếng của Gia Thịnh và Khánh Thy vang lên, giọng điệu đầy khinh thường.
"Mẹ lại làm bố tức giận rồi. Mẹ đúng là đồ vô dụng, chỉ biết ăn bám bố thôi."
"Con không muốn có người mẹ như vậy. Con muốn dì Mộng Lan làm mẹ của con."
Tôi nắm chặt tờ đơn ly hôn, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay.
Được thôi, các con sẽ được toại nguyện.
Từ ngày hôm đó, tôi bắt đầu "đình công".
Tôi không còn dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà. Tôi không còn là phẳng phiu từng bộ quần áo cho Vương Việt Khôi. Tôi không còn dọn dẹp nhà cửa, không còn quan tâm đến bất cứ việc gì trong căn nhà này.
Căn biệt thự nhanh chóng trở nên hỗn loạn.
Vương Việt Khôi không tìm thấy cà vạt hợp với bộ vest. Người giúp việc mới không biết khẩu vị của hai đứa trẻ, chúng chê bai đồ ăn và nhất quyết không chịu ăn.
"Món này mặn quá! Món kia nhạt quá! Không ngon bằng mẹ nấu!"
Người giúp việc bất lực tìm đến tôi. "Phu nhân, cậu chủ sắp đi họp, bà xem nên phối cà vạt màu gì cho cậu ấy?"
Tôi liếc nhìn bộ vest anh ta đang mặc, thản nhiên nói: "Cà vạt sọc xanh đậm trong ngăn kéo thứ ba, bên trái."
Đó là thói quen tôi đã hình thành trong sáu năm. Tôi biết rõ từng món đồ, từng sở thích của anh ta.
Buổi tối, Vương Việt Khôi về nhà, vẻ mặt không vui.
"Ngọc, em bị sao vậy? Em không làm tròn trách nhiệm của một người vợ, một người mẹ gì cả."
"Tôi không khỏe." Tôi lạnh lùng đáp.
Anh ta nhìn tôi, có lẽ nhớ đến vết thương trên trán và chân tôi, cuối cùng cũng thỏa hiệp. "Vậy em nghỉ ngơi đi."
Sự hỗn loạn tiếp tục diễn ra trong vài ngày. Hai đứa trẻ vì ăn uống không điều độ bắt đầu bị bệnh. Vương Việt Khôi không biết cách chăm sóc, chỉ biết nổi cáu với người giúp việc.
Tôi đứng trên lầu nhìn xuống, cảm thấy thật mỉa mai.
Sáu năm qua, tôi đã dốc hết tâm sức để vun vén cho cái gia đình này, biến nó thành một nơi ấm áp và ngăn nắp. Tôi đã học nấu ăn, học cắm hoa, học cách chăm sóc người khác, tất cả chỉ để làm hài lòng anh ta và các con.
Nhưng họ chưa bao giờ thực sự trân trọng điều đó. Họ coi sự hy sinh của tôi là điều hiển nhiên.
Bây giờ tôi chỉ mong chờ ngày đơn ly hôn có hiệu lực, để tôi có thể hoàn toàn thoát khỏi nơi này.
Tối hôm đó, Vương Việt Khôi chủ động vào phòng tôi.
"Ngọc, có phải em nghe được tin đồn gì rồi không?" Anh ta thăm dò.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy xe của anh ta và Tạ Mộng Lan công khai đỗ cạnh nhau ở sân. Báo chí đã bắt đầu đăng tin về họ.
"Tin đồn gì chứ? Chẳng phải mọi chuyện đã rõ ràng rồi sao?" Tôi cười nhạt.
"Anh và Mộng Lan chỉ là bạn bè." Anh ta vẫn cố gắng chối cãi.
"Anh không cần giải thích với tôi."
"Nguyễn Lam Ngọc!" Anh ta mất kiên nhẫn. "Em đừng có ghen tuông vô cớ như vậy! Em làm vậy chỉ ảnh hưởng đến con thôi!"
Tôi quay lại, nhìn thẳng vào mắt anh ta, gằn từng chữ.
"Vậy thì tốt thôi. Từ nay, tôi không làm mẹ của chúng nữa!"
Có thể bạn cũng thích





