
Một sự lừa dối kéo dài năm năm, một cuộc đời trả thù
Chương 2
"Cậu còn nhớ vụ của Thịnh Diệp Linh không?"
Giang Hoài Trang, cô bạn thân luật sư sắc sảo của tôi, đột ngột hỏi khi chúng tôi đang ngồi trong quán cà phê quen thuộc. Cái tên đó như một vết xước nhẹ vào bề mặt yên bình của tôi.
"Trang, đừng nhắc đến cô ta nữa," tôi khẽ nói, khuấy nhẹ ly latte của mình. "Chuyện đã qua rồi."
"Qua sao được?" Trang nhướn mày. "Cả cái thành phố này đã được một phen náo loạn. Cháu gái nuôi của gia tộc họ Lưu danh giá lại đi làm 'tiểu tam' , phá hoại hạnh phúc gia đình người khác. Tớ vẫn không thể tin được."
Trang tiếp tục lẩm bẩm, không để ý đến sắc mặt tái nhợt của tôi. "Cái gã đàn ông kia cũng thật trơ trẽn, dám đưa cả nhân tình đến dự tiệc của công ty. Để rồi vợ gã ta bắt quả tang tại trận, làm ầm lên. Đúng là một mớ hỗn độn."
Ký ức về ngày hôm đó lại ùa về, dù tôi đã cố gắng chôn chặt nó. Tôi nhớ sự hỗn loạn, tiếng la hét, ánh đèn flash của máy ảnh và vẻ mặt kinh hoàng của ông bà tôi.
Diệp Linh, cô em gái mà tôi từng hết mực yêu thương, đứng đó, nước mắt lưng tròng, bị một người phụ nữ xa lạ túm tóc và sỉ vả. Quang Trường đã đứng ra che chắn cho tôi, ôm tôi vào lòng và đưa tôi ra khỏi đám đông hỗn loạn.
"Đó là một sự trả thù," tôi thì thầm, lặp lại những gì Quang Trường và ông bà đã nói với tôi.
Trang nhìn tôi, vẻ nghi ngờ. "Trả thù?"
"Đúng vậy. Diệp Linh... cô ấy luôn ghen tị với tớ." Tôi cố gắng giải thích, sắp xếp lại những mảnh ghép mà gia đình đã đưa cho tôi. "Cô ấy lớn lên trong nhà họ Lưu, được ông bà yêu thương. Nhưng khi tớ được tìm thấy, cháu gái ruột thực sự, cô ấy cảm thấy vị trí của mình bị đe dọa. Cô ấy nghĩ rằng tớ đã cướp đi mọi thứ của cô ấy."
Mọi thứ trở nên tồi tệ hơn sau khi tôi và Quang Trường kết hôn. Diệp Linh đã phải lòng anh từ lâu, và việc tôi trở thành vợ anh là một đòn giáng mạnh vào lòng kiêu hãnh của cô ta. Vụ bê bối đó, theo lời giải thích của gia đình, là một âm mưu được dàn dựng bởi Diệp Linh để hủy hoại danh tiếng của tôi và gia đình họ Lưu.
"Ông bà đã rất thất vọng," tôi tiếp tục. "Họ đã bao bọc cô ấy, nhưng cô ấy lại phản bội họ. Họ đã gửi cô ấy ra nước ngoài để cô ấy có thể suy ngẫm và bắt đầu lại. Họ nói… họ cảm thấy có trách nhiệm với cô ấy."
Đó là câu chuyện chính thức. Một câu chuyện mà tôi đã tin tưởng suốt hai năm qua. Một câu chuyện mà Quang Trường đã củng cố bằng những lời lẽ yêu thương và sự bảo vệ của anh.
"Anh ở đây, Ánh Trinh," anh đã nói, ôm chặt lấy tôi. "Không ai có thể làm tổn thương em được nữa."
Và tôi đã tin anh. Tôi đã cảm thấy an toàn và được yêu thương.
Nhưng tất cả chỉ là một lời nói dối.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi cơn sóng ký ức đau đớn vừa ập đến từ đêm qua. Tôi nhìn Trang, cố gắng nở một nụ cười.
"Thôi bỏ qua chuyện đó đi. Tớ đang nghĩ… hay là cuối tuần này chúng ta đi biển nhé? Chỉ có hai đứa mình thôi." Tôi khao khát một chuyến đi, một sự giải thoát khỏi không khí ngột ngạt của căn biệt thự xa hoa nhưng đầy lừa dối.
"Ý hay đấy!" Trang reo lên. "Để tớ xem lịch. Nhưng cậu phải hỏi ý kiến 'Đức vua Quang Trường' đã chứ?"
Tôi mỉm cười gượng gạo và lấy điện thoại ra, nhắn tin cho anh. "Anh yêu, cuối tuần này em muốn đi biển với Trang. Chúng ta có thể đi không anh?"
Tôi đã hy vọng, một cách ngu ngốc, rằng anh sẽ đồng ý. Rằng có lẽ, chỉ có lẽ, những gì tôi nghe thấy đêm qua chỉ là một cơn ác mộng.
Vài phút sau, điện thoại rung lên. Một tin nhắn ngắn gọn.
"Không được đâu em. Anh có một dự án quan trọng cuối tuần."
Hy vọng cuối cùng của tôi vỡ tan. Cảm giác thất vọng quen thuộc lại ùa về, nhưng lần này nó đi kèm với một vị đắng chát của sự thật.
"Anh ấy lại bận rồi," tôi nói với Trang, cố gắng che giấu sự run rẩy trong giọng nói.
"Lại bận à?" Trang thở dài. "Này, Ánh Trinh, sao cậu không đến thẳng công ty anh ấy và lôi anh ấy đi? Đôi khi đàn ông cần một chút thúc ép."
Một tia sáng lóe lên trong đầu tôi. Đúng vậy. Tôi cần phải đối mặt với anh. Nhưng không phải để lôi anh đi chơi. Mà là để tìm kiếm sự thật.
"Cậu nói đúng," tôi nói, giọng đã trở nên kiên định hơn. "Tớ sẽ đến công ty anh ấy."
Tôi đã chuẩn bị một hộp cơm trưa mà anh yêu thích, một cái cớ hoàn hảo. Khi đến tòa nhà Hoang Quang Group, tôi bước vào với một nụ cười trên môi, nhưng trái tim tôi đang đập như trống trận.
Thư ký Lan nhìn thấy tôi, vẻ mặt có chút bối rối. "Chị Ánh Trinh? Chị đến tìm Chủ tịch ạ?"
"Đúng vậy. Anh ấy có trong văn phòng không?"
"Dạ… Chủ tịch vừa mới đi rồi ạ."
"Đi đâu vậy em?" Tôi hỏi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
"Dạ… anh ấy nói có việc gia đình quan trọng ở khu vui chơi Dreamland ạ."
Dreamland.
Cái tên đó như một gáo nước lạnh dội vào mặt tôi. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Tại sao lại là Dreamland?
Không một lời từ biệt, tôi quay người và lao ra khỏi tòa nhà. Cảm giác bất an đêm qua giờ đây đã biến thành một sự chắc chắn đáng sợ.
Khi tôi lái xe đến Dreamland, cảnh tượng trước mắt xác nhận nỗi sợ hãi tồi tệ nhất của tôi. Bãi đậu xe vắng lặng, ngoại trừ vài chiếc xe sang trọng. Tôi nhận ra chiếc Bentley của ông nội. Và chiếc Mercedes của Quang Trường.
Tôi đỗ xe ở xa, trái tim như thắt lại. Tôi đi bộ, nấp sau những hàng cây, tiến về phía có ánh sáng và tiếng nhạc.
Và rồi, tôi nhìn thấy họ.
Quang Trường, trong bộ đồ thường ngày, đang cười rạng rỡ. Trên vai anh là một cậu bé kháu khỉnh. Và bên cạnh anh, không ai khác, chính là Thịnh Diệp Linh.
Cô ta không hề ở nước ngoài. Cô ta đang ở đây, xinh đẹp, hạnh phúc, như thể cô ta mới là nữ chủ nhân của bữa tiệc này. Cô ta trông tràn đầy sức sống, khác hẳn với hình ảnh một người đang phải "tĩnh tâm sám hối" .
Và rồi, Quang Trường hôn cô ta. Một nụ hôn đầy tình yêu và sự thân thuộc.
Thế giới của tôi vỡ vụn.
Tôi nấp sau một bụi cây, cơ thể run rẩy không kiểm soát. Tôi phải cắn chặt môi để không bật ra tiếng nấc.
Tôi nghe thấy tiếng họ, tiếng cười nói hạnh phúc của một gia đình thực sự.
"Ba ơi, hôm nay là sinh nhật vui nhất của con!" Cậu bé reo lên.
Sinh nhật. Ngày hôm nay. Trùng với ngày kỷ niệm của chúng tôi.
"Tất nhiên rồi, con trai." Giọng Quang Trường đầy tự hào. "Sau này toàn bộ đế chế của ba sẽ là của con."
"Anh cứ chiều nó quá," Diệp Linh cười. "À mà, chị ta không nghi ngờ gì chứ? Em thấy hơi lo lắng."
"Lo gì chứ?" Quang Trường cười khẩy, giọng đầy miệt thị. "Cô ta ngây thơ như một tờ giấy trắng. Dễ dỗ dành, dễ kiểm soát. Chỉ cần vài lời ngọt ngào là tin sái cổ. Dù sao thì, chúng ta cần cô ta để hợp pháp hóa việc thừa kế khối tài sản kia. Ông bà Lưu sẽ không bao giờ để tài sản rơi vào tay người ngoài. Nhưng nếu chúng ta có một đứa con chung, một đứa cháu trai 'chính thức' của họ Lưu, mọi chuyện sẽ khác."
Tai tôi ù đi. Họ đang lên kế hoạch để tôi sinh con cho họ?
"Em biết, nhưng em không thể chờ đợi được nữa," Diệp Linh rên rỉ. "Năm năm rồi, Quang Trường. Em phải sống trong bóng tối bao lâu nữa?"
"Sắp rồi, em yêu. Chờ khi cô ta sinh con xong, chúng ta sẽ tìm cách để cô ta 'biến mất' một cách hợp lý. Đến lúc đó, em và con sẽ là tất cả của anh. Ông bà cũng sẽ không thể làm gì được. Dù sao thì họ cũng nợ gia đình em mà. Số tiền họ chu cấp hàng tháng cho em và cu Bin coi như là một phần để trả món nợ tội lỗi đó."
Ông bà. Cả ông bà tôi cũng tham gia vào vở kịch này. Họ đã tài trợ cho cuộc sống bí mật này bằng chính tiền của gia tộc. Tình yêu thương của họ chỉ là một sự bố thí để xoa dịu cảm giác tội lỗi.
Tôi chỉ là một con tốt. Một cái máy đẻ. Một sự tồn tại tạm thời.
Tôi lảo đảo lùi lại, cơ thể không còn chút sức lực. Mỗi bước đi như kéo lê xiềng xích. Tôi lên xe, bàn tay run rẩy đến mức không thể cắm chìa khóa.
Ting.
Điện thoại tôi sáng lên. Là tin nhắn từ Quang Trường.
"Vợ yêu, anh xin lỗi. Cuộc họp kéo dài hơn dự kiến. Anh sẽ về ngay. Đừng chờ anh, cứ đi ngủ trước nhé. Yêu em."
Lời nói dối cuối cùng. Giọt nước tràn ly.
Thế giới của tôi đã hoàn toàn sụp đổ. Nhưng giữa đống tro tàn đó, một cảm giác khác đang trỗi dậy. Không phải là nỗi đau, mà là một sự tức giận lạnh buốt.
Tôi khởi động xe, nhưng không lái về nhà. Không phải ngôi nhà chung của chúng tôi nữa.
Họ nghĩ tôi ngây thơ. Họ nghĩ tôi yếu đuối.
Họ đã phạm một sai lầm chết người.
Họ sẽ phải trả giá cho từng lời nói dối, từng hành động phản bội. Tôi sẽ khiến họ phải chứng kiến đế chế mà họ dày công xây dựng sụp đổ ngay trước mắt.
Họ nghĩ tôi là một tờ giấy trắng ư? Tốt thôi. Tôi sẽ cho họ thấy, một tờ giấy trắng cũng có thể bị đốt cháy thành tro, và tro tàn đó, có thể làm vấy bẩn tất cả mọi thứ.
Vở kịch này chưa kết thúc. Nó chỉ mới bắt đầu màn cuối cùng.
Và lần này, tôi sẽ không còn là một diễn viên phụ đáng thương. Tôi sẽ là người viết lại kịch bản.
Có thể bạn cũng thích





