
Một sự lừa dối kéo dài năm năm, một cuộc đời trả thù
Chương 3
Khi Quang Trường về nhà, anh mang theo mùi kẹo bông và không khí lễ hội. Đó không phải là mùi của một cuộc họp căng thẳng. Đó là mùi của một lời nói dối.
Tôi đã không chuẩn bị sẵn bộ pyjama lụa và ly trà thảo mộc cho anh như mọi khi. Thay vào đó, tôi ngồi yên lặng trong bóng tối của phòng khách, chờ đợi.
"Ánh Trinh? Em chưa ngủ sao?" Anh bật đèn, giọng có chút ngạc nhiên khi thấy tôi ngồi đó.
Anh tiến đến, định ôm tôi vào lòng. "Anh xin lỗi, em yêu. Cuộc họp thật sự..."
Tôi theo bản năng lùi lại một bước. Một cử động nhỏ, nhưng đủ để anh khựng lại.
"Em sao vậy?" Anh cau mày, vẻ mặt lo lắng giả tạo. "Em giận vì anh về muộn à?"
Anh ta nghĩ rằng tôi chỉ đang hờn dỗi vì bị bỏ quên trong ngày kỷ niệm. Anh ta không hề biết rằng tôi đã chứng kiến toàn bộ sự thật.
"Anh xin lỗi," anh ta lặp lại, giọng mềm đi. "Ngày mai anh sẽ bù cho em. Em muốn chiếc túi xách mới nhất của Chanel hay bộ trang sức kim cương kia? Hay chúng ta đi Paris vào cuối tuần?"
Vật chất. Anh ta luôn nghĩ rằng vật chất có thể giải quyết mọi thứ. Rằng tình yêu của tôi có thể được mua chuộc bằng những món đồ xa xỉ.
Tôi chỉ im lặng nhìn anh, gương mặt không một chút biểu cảm. Trong đầu tôi, hình ảnh anh hôn Diệp Linh và bế đứa con trai của họ cứ lặp đi lặp lại như một cuốn phim quay chậm. Cái ôm của anh bây giờ không còn là nơi trú ẩn an toàn, mà là một cái lồng giam được mạ vàng.
"Em có vẻ mệt," anh ta nói, sự thiếu kiên nhẫn bắt đầu len lỏi vào giọng nói. "Em nên đi nghỉ đi."
Anh ta vòng tay qua vai tôi, dẫn tôi lên lầu như thể tôi là một đứa trẻ cần được dỗ dành. Tôi không phản kháng. Một cơn giận lạnh như băng đang cuộn chảy trong huyết quản tôi. Tôi đang đóng kịch, cũng giống như anh ta đã đóng kịch với tôi suốt năm năm qua.
Tôi để anh ta đưa tôi lên giường, đắp chăn cho tôi, và đặt một nụ hôn hờ hững lên trán. "Ngủ ngon, tình yêu của anh."
Ngay khi tiếng ngáy đều đều của anh ta vang lên, tôi nhẹ nhàng rời khỏi giường. Đã đến lúc.
Phòng làm việc của anh ta ở cuối hành lang luôn khóa trái. Anh ta nói rằng đó là vì có nhiều tài liệu kinh doanh nhạy cảm. Bây giờ tôi biết, đó là nơi anh ta cất giữ những bí mật dơ bẩn của mình.
Tôi đã thử những mật khẩu thông thường: ngày sinh của anh ta, ngày sinh của tôi, ngày chúng tôi gặp nhau. Không có gì hoạt động.
Rồi, một ý nghĩ cay đắng lóe lên. Tôi run rẩy gõ vào dãy số: ngày kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi.
Tách.
Cánh cửa bật mở. Sự tàn nhẫn của anh ta thật không thể đo đếm được. Anh ta đã dùng chính ngày kỷ niệm của chúng tôi để khóa lại cánh cửa che giấu sự phản bội của mình.
Bên trong, căn phòng được bài trí tối giản và ngăn nắp. Mắt tôi lướt nhanh qua các kệ sách, bàn làm việc, và dừng lại ở một ngăn kéo bị khóa của chiếc tủ gỗ gụ. Tôi dùng một chiếc kẹp tóc để mở nó.
Bên trong, không phải là tài liệu. Mà là một cuốn album ảnh bọc da.
Bàn tay tôi run rẩy khi mở nó ra. Trang đầu tiên là bức ảnh của Quang Trường, Diệp Linh và cậu bé kia, cười rạng rỡ trước vòng đu quay ở Dreamland. Những trang tiếp theo là một bộ sưu tập hạnh phúc. Sinh nhật, Giáng sinh, những chuyến đi biển. Một gia đình hoàn hảo.
Ông bà tôi cũng có mặt trong một vài bức ảnh. Trông họ còn hạnh phúc và tự nhiên hơn cả khi ở bên tôi, đứa cháu gái ruột thịt này.
Nhưng những bức ảnh này vẫn chưa đủ. Tôi cần bằng chứng không thể chối cãi.
Tôi chuyển sự chú ý sang chiếc máy tính xách tay của anh ta. Mật khẩu, không có gì đáng ngạc nhiên, vẫn là ngày kỷ niệm của chúng tôi.
Mọi thứ được sắp xếp gọn gàng trong các thư mục. Mắt tôi dán vào một thư mục có tên "Cá nhân". Bên trong, một thư mục con khác mang tên "Bin" - tên của cậu bé.
Click.
Một thế giới bí mật mở ra. Video quay lại những bước đi đầu tiên của cậu bé. Những bức ảnh từ khi cậu còn là một đứa trẻ sơ sinh. Và rồi, tôi tìm thấy nó. Một bản scan giấy khai sinh.
Tên cha: Hoàng Quang Trường.
Tên mẹ: Thịnh Diệp Linh.
Mọi thứ vỡ òa. Hơi thở của tôi nghẹn lại.
Chưa hết. Một thư mục con khác có tên "Tài chính".
Bên trong là các bảng sao kê ngân hàng. Hàng tháng, một khoản tiền lớn được chuyển từ một tài khoản chung của ông bà Lưu vào tài khoản của Thịnh Diệp Linh. Ghi chú chuyển tiền: "Đầu tư phòng tranh". Tổng số tiền trong năm năm qua lên đến hàng chục tỷ đồng.
Họ không chỉ biết. Họ đã tích cực tài trợ cho toàn bộ cuộc sống giả dối này. Mọi món quà, mọi lời khen ngợi họ dành cho tôi chỉ là một cách để trả giá cho sự tội lỗi của họ. Tôi là cái giá mà họ phải trả để có thể ngủ ngon vào ban đêm.
Tôi cắm một chiếc USB vào, sao chép tất cả mọi thứ. Từng bức ảnh, từng video, từng tệp tài liệu.
Sau khi hoàn tất, tôi rút USB ra và gửi một tin nhắn cho Giang Hoài Trang.
"Trang, tớ cần cậu điều tra toàn diện về Thịnh Diệp Linh. Mọi thứ." Giọng tôi vang lên trong đầu, lạnh lùng và bình tĩnh đến đáng sợ.
Tôi biết mình phải đối mặt với họ. Nhưng không phải bây giờ. Không phải theo cách của họ. Tôi sẽ làm điều đó vào thời điểm của tôi, địa điểm của tôi, và theo luật của tôi.
Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung lên. Một tin nhắn từ một số lạ.
Là một bức ảnh. Diệp Linh và Quang Trường đang hôn nhau say đắm trong phòng ngủ của chúng tôi, trên chính chiếc giường mà tôi và anh ta vừa nằm.
Kèm theo đó là một dòng tin nhắn: "Thấy không, chị gái? Đây mới là nơi tôi thuộc về. Anh ấy chưa bao giờ yêu chị. Chị chỉ là một kẻ thay thế đáng thương thôi. Tốt nhất là chị nên biết điều mà tự mình biến đi."
Cơn thịnh nộ và nỗi đau xé toạc sự bình tĩnh của tôi. Nước mắt mà tôi đã kìm nén cuối cùng cũng trào ra. Tôi gục xuống sàn, cơ thể run lên bần bật.
Cô ta muốn tôi sụp đổ. Cô ta muốn tôi đau khổ.
Nhưng giữa những giọt nước mắt nóng hổi, một quyết tâm lạnh như băng hình thành.
Không. Tôi sẽ không bị đánh gục.
Tôi sẽ không biến đi một cách lặng lẽ.
Tôi sẽ phá hủy thế giới của họ. Từng mảnh, từng mảnh một, cho đến khi không còn gì sót lại.
Có thể bạn cũng thích





