
Một tình yêu tàn khốc, một kết cục chết chóc
Chương 2
Đặng Ngọc Khuê POV:
Hành lang bệnh viện trắng toát một màu tang tóc. Mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi, cay sè và lạnh lẽo. Tôi ngồi sụp xuống sàn nhà, ôm lấy chiếc điện thoại của Thủy Hằng, đọc đi đọc lại dòng tin nhắn cuối cùng của con bé.
"Chị ơi, đừng quỳ gối vì em nữa."
Mỗi một chữ như một nhát dao đâm vào tim tôi. Quỳ gối. Phải, suốt năm năm qua, tôi đã sống bằng đầu gối của mình. Tôi đã quỳ trước Trần Phúc Vinh, quỳ trước những nhân tình của anh ta, quỳ trước số phận nghiệt ngã này, chỉ để đổi lấy chút hy vọng sống cho em gái.
Nhưng giờ đây, hy vọng đó đã tắt. Em gái tôi đã đi rồi. Động lực sống duy nhất của tôi, lý do để tôi chịu đựng tất cả những sỉ nhục này, đã không còn nữa.
Cơ thể tôi bắt đầu run rẩy không kiểm soát. Một cơn đau buốt từ lồng ngực lan ra khắp người, khiến tôi co quắp lại. Bác sĩ Trương vội vã chạy tới, đỡ lấy tôi.
"Cô Khuê, cô không sao chứ? Cô cần phải bình tĩnh!"
Nhưng tôi không thể bình tĩnh được. Một tiếng hét nghẹn lại trong cổ họng tôi, biến thành một tiếng nấc khô khốc. Tôi đã không còn nước mắt để khóc nữa.
Trong cơn mê sảng, điện thoại của tôi, chiếc điện thoại đã vỡ nát, bỗng rung lên một cách kỳ lạ. Là một tin nhắn từ Vinh. Dòng chữ lạnh lùng hiện lên trên màn hình nứt vỡ.
"Cô gây sự với Diệu Huệ à? Đừng quên em gái cô còn đang nằm trong tay tôi."
Tin nhắn này được gửi đi vào lúc Thủy Hằng đang hấp hối.
Haha.
Tôi bật cười, một tiếng cười điên dại và thê lương vang vọng khắp hành lang. Anh ta thậm chí còn không biết. Anh ta không biết rằng anh ta đã giết chết em gái tôi. Anh ta không biết rằng "con át chủ bài" để khống chế tôi đã không còn nữa.
Trần Phúc Vinh. Tôi đã từng yêu người đàn ông này. Yêu từ cái nhìn đầu tiên vào một buổi chiều mưa, khi anh, một sinh viên kiến trúc năm cuối, đứng trú mưa dưới mái hiên nhà tôi. Anh không biết tôi là ai, nhưng tôi đã khắc ghi hình bóng cao lớn, lạnh lùng và cô độc đó vào tim. Tình yêu đơn phương đó kéo dài suốt những năm tháng đại học, cho đến khi gia đình tôi phá sản và tôi phải cầu xin anh ta cưới mình.
Tôi đã từng ngây thơ nghĩ rằng, chỉ cần ở bên cạnh anh, một ngày nào đó anh sẽ nhìn thấy tôi, sẽ yêu tôi. Nhưng năm năm trôi qua, thứ duy nhất anh ta dành cho tôi là sự ghẻ lạnh. Anh ta có vô số người tình, những cô gái xinh đẹp, nóng bỏng. Tôi đã quen với việc đối mặt với họ, quen với những lời mỉa mai, ghen tuông. Nhưng không ai trong số họ giống Ninh Diệu Huệ.
Diệu Huệ có một vẻ ngoài ngây thơ, trong sáng, giống như một bông hoa sen trắng không nhiễm bụi trần. Vinh tin rằng cô ta đã cứu anh trong một trận lũ lớn ở miền Tây nhiều năm trước. Anh ta coi cô ta như một báu vật, một vị cứu tinh, sẵn sàng làm mọi thứ vì cô ta. Anh ta không biết, người thực sự đã cứu anh trong trận lũ năm đó, người đã kéo anh ra khỏi dòng nước xiết, người đã bị cảm lạnh và sốt cao suốt một tuần sau đó, chính là tôi.
Nhưng giờ đây, những điều đó còn quan trọng nữa không?
Không. Không còn gì quan trọng nữa.
Tôi từ từ đứng dậy, cơ thể cứng đờ như một con rối. Tôi nhìn bác sĩ Trương, giọng nói của tôi phẳng lặng đến đáng sợ.
"Bác sĩ, xin hãy giúp tôi lo hậu sự cho em gái. Tôi cần phải đi giải quyết một vài chuyện."
Tôi quay người bước đi, bỏ lại phía sau tiếng gọi lo lắng của vị bác sĩ già. Tôi trở về căn biệt thự lạnh lẽo mà người ta gọi là nhà. Tôi tắm rửa, thay một bộ váy đen. Sau đó, tôi ngồi vào bàn làm việc, mở máy tính và soạn một văn bản.
Đơn ly hôn.
Khi mặt trời bắt đầu ló dạng, tôi cầm theo tờ đơn đã được in ra, lái xe đến thẳng dinh thự riêng của Vinh – nơi anh ta dùng để "vui vẻ" với những người tình của mình.
Tôi không cần bấm chuông. Cửa không khóa.
Tôi bước vào trong. Căn phòng khách sang trọng bừa bộn quần áo vứt lung tung. Trên chiếc sofa da đắt tiền, Trần Phúc Vinh đang ngồi đó, lưng quay về phía tôi. Anh ta đang ân cần lau tóc cho Ninh Diệu Huệ, người đang rúc vào lòng anh ta như một con mèo nhỏ.
Cảnh tượng đó không còn làm tôi đau đớn nữa. Trái tim tôi đã chết cùng với Thủy Hằng rồi.
Vinh nghe thấy tiếng bước chân, anh ta quay lại. Nhìn thấy tôi, ánh mắt anh ta trở nên lạnh lẽo và chán ghét.
"Cô đến đây làm gì? Chưa đủ làm phiền à?"
Diệu Huệ ngước lên, đôi mắt to tròn ngấn nước, trông vô cùng đáng thương. "Chị Khuê... em xin lỗi. Em không cố ý làm anh Vinh giận chị đâu..."
"Câm miệng," tôi nói, giọng không một chút cảm xúc. Ánh mắt tôi dán chặt vào Vinh.
Diệu Huệ sững sờ. Vinh cũng nhíu mày, có vẻ ngạc nhiên trước thái độ của tôi.
"Đặng Ngọc Khuê, cô ăn gan hùm à?"
Tôi không trả lời. Tôi đi thẳng đến trước mặt anh ta, ném tờ đơn ly hôn lên bàn cà phê bằng kính.
"Ký đi," tôi nói. "Trần Phúc Vinh, chúng ta ly hôn."
Vinh nhìn chằm chằm vào tờ đơn, rồi lại ngước lên nhìn tôi, một nụ cười khẩy xuất hiện trên môi. "Ly hôn? Cô lấy tư cách gì để đòi ly hôn? Cô quên rồi à? Em gái cô..."
"Nó chết rồi," tôi ngắt lời anh ta, giọng vẫn bình thản. "Thủy Hằng chết rồi. Ngay sau khi anh đóng băng quỹ phẫu thuật của nó."
Nụ cười trên môi Vinh cứng lại. Một tia kinh ngạc thoáng qua trong đôi mắt sâu thẳm của anh ta. Nhưng nó biến mất rất nhanh, thay vào đó là sự hoài nghi và chế giễu.
"Cô lại giở trò gì nữa đây? Dùng cái chết của em gái cô để uy hiếp tôi à? Đặng Ngọc Khuê, cô ngày càng giỏi tính toán đấy."
Diệu Huệ ở bên cạnh vội vàng thêm dầu vào lửa. Cô ta chỉ vào một giỏ đồ lót bẩn ở góc phòng, trong đó có một chiếc quần lót ren màu trắng dính một vệt máu mờ.
"Chị Khuê, nếu chị muốn anh Vinh tha thứ, thì hãy giặt sạch chỗ đồ này cho em đi," cô ta nói, giọng điệu vừa đáng thương vừa thách thức. "Hôm qua em đến tháng, sơ ý làm bẩn... Chị giúp em nhé?"
Tôi nhìn vệt máu, rồi lại nhìn khuôn mặt đắc thắng của Diệu Huệ. Tôi biết cô ta đang cố tình sỉ nhục tôi.
Tôi quay sang Vinh. "Anh đồng ý ký, nếu tôi làm theo lời cô ta nói?"
Vinh dựa lưng vào sofa, khoanh tay trước ngực, ánh mắt tàn nhẫn. "Giặt đồ lót?" Anh ta cười khẩy. "Chỉ vậy thôi thì quá dễ dàng cho cô rồi."
Anh ta nhìn Diệu Huệ, ánh mắt cưng chiều. "Bảo bối, em thấy sao?"
Diệu Huệ suy nghĩ một lúc, rồi một nụ cười độc ác hiện lên trên khuôn mặt ngây thơ đó. "Vậy thì... chị Khuê phải bò đến đây, quỳ xuống xin lỗi em vì đã làm em sợ hãi. Sau đó, tối nay chị phải ngủ trong nhà kho ẩm thấp sau vườn. Nếu chị làm được, anh Vinh, anh hãy ký đơn cho chị ấy đi."
Bò. Xin lỗi. Ngủ trong nhà kho.
Đây là sự sỉ nhục cuối cùng mà họ dành cho tôi.
Tôi hít một hơi thật sâu. Không khí trong lồng ngực lạnh buốt.
"Được," tôi nói, giọng rõ ràng. "Để được tự do, tôi chấp nhận."
Tôi nhìn thẳng vào mắt Vinh, thấy sự ngạc nhiên không che giấu trong đó. Có lẽ anh ta không ngờ tôi lại đồng ý một cách dứt khoát như vậy.
Không một chút do dự, tôi khuỵu gối xuống sàn nhà bằng đá cẩm thạch lạnh lẽo. Cảm giác đau nhói từ đầu gối truyền lên, nhưng nó không thể nào so sánh được với nỗi đau trong lòng.
Tôi bắt đầu bò, từng chút một, về phía chiếc sofa nơi họ đang ngồi. Mỗi một cen-ti-mét di chuyển là một nhát dao cứa vào lòng tự trọng cuối cùng của tôi.
Nhưng tôi không quan tâm nữa. Thủy Hằng đã nói đúng. Tôi không thể quỳ gối mãi được.
Đây sẽ là lần cuối cùng.
---
Có thể bạn cũng thích





