
Một tình yêu tàn khốc, một kết cục chết chóc
Chương 3
Đặng Ngọc Khuê POV:
Tôi bò trên sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, tiếng sột soạt của quần áo ma sát với mặt sàn là âm thanh duy nhất trong căn phòng khách tĩnh lặng đến đáng sợ. Mọi ánh mắt của người giúp việc đều đổ dồn vào tôi, có tò mò, có thương hại, và có cả sự khinh miệt. Nhưng tôi không nhìn ai cả. Ánh mắt tôi chỉ dán chặt vào đôi chân của Ninh Diệu Huệ, mục tiêu của sự屈辱 này.
Đầu gối tôi đau rát, nhưng tôi không dừng lại. Tự do. Hai chữ đó là liều thuốc giảm đau duy nhất của tôi lúc này.
Cuối cùng, tôi cũng đến được trước mặt họ. Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Diệu Huệ. Khuôn mặt cô ta không giấu được vẻ đắc thắng và hả hê. Bên cạnh cô ta, Trần Phúc Vinh vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm đó, tôi thấy một tia cảm xúc phức tạp mà tôi không thể đọc được. Có phải là ngạc nhiên không? Hay là một chút... dao động?
"Tôi xin lỗi," tôi nói, giọng đều đều, không một chút cảm xúc. "Vì đã làm cô Ninh sợ hãi."
Diệu Huệ bĩu môi, tỏ vẻ không hài lòng. "Chỉ vậy thôi sao? Chị không thấy thành ý chút nào cả." Cô ta quay sang nũng nịu với Vinh. "Anh Vinh, xem kìa, chị ấy không thực sự muốn xin lỗi em."
Vinh không nói gì, chỉ im lặng nhìn tôi. Ánh mắt anh ta sắc như dao, dường như muốn xuyên thủng tâm hồn tôi, tìm kiếm một dấu hiệu của sự yếu đuối hay giả tạo. Nhưng anh ta đã thất vọng. Bên trong tôi bây giờ chỉ còn là một vùng đất chết.
"Vậy cô muốn thế nào?" tôi hỏi, giọng vẫn bình thản.
Diệu Huệ mỉm cười độc ác. "Chị phải dập đầu ba cái. Như vậy mới đủ thành ý."
Dập đầu.
Lồng ngực tôi thắt lại. Tôi siết chặt tay, móng tay đâm sâu vào da thịt. Tôi ngước nhìn Vinh, một tia hy vọng mong manh cuối cùng le lói trong lòng. Tôi hy vọng anh ta sẽ lên tiếng, sẽ ngăn cản sự sỉ nhục quá đáng này. Dù sao đi nữa, tôi vẫn là vợ danh chính ngôn thuận của anh ta, là phu nhân nhà họ Trần. Anh ta không thể để tôi mất mặt đến thế trước mặt người tình và đám người làm.
Nhưng tôi đã lầm.
Vinh chỉ nhấp một ngụm cà phê, giọng nói lạnh như băng. "Cô ấy nói đúng. Nếu muốn ly hôn, thì phải thể hiện thành ý của cô đi chứ."
"Bộp."
Âm thanh hy vọng vỡ tan.
Tôi nhắm mắt lại, rồi từ từ mở ra. Ánh mắt tôi không còn một chút dao động nào nữa.
"Được," tôi nói. "Chỉ cần anh ký vào đơn ly hôn, đúng không?"
"Đúng vậy," Vinh đáp, nhếch mép cười. "Tôi, Trần Phúc Vinh, luôn giữ lời."
Tôi không nói thêm lời nào. Tôi cúi đầu xuống, trán chạm vào mặt sàn lạnh lẽo.
Một lần.
Hai lần.
Ba lần.
Khi tôi ngẩng đầu lên, trên trán tôi đã có một vết bầm đỏ. Tôi nhìn Vinh. "Bây giờ, anh có thể ký được chưa?"
Vinh đặt tách cà phê xuống, cầm lấy cây bút máy mạ vàng trên bàn. Anh ta mở nắp bút, nhưng rồi lại dừng lại.
"Ngày mai," anh ta nói. "Ngày mai là sinh nhật của Diệu Huệ. Cô hãy đến bữa tiệc, và tôi sẽ đưa cho cô tờ đơn đã ký."
Lại là một cái bẫy khác.
"Tại sao không phải là bây giờ?" tôi hỏi.
"Bởi vì tôi thích thế," anh ta đáp, giọng đầy quyền lực. "Và đừng quên, tối nay cô phải ngủ trong nhà kho."
Nói xong, anh ta đứng dậy, kéo Diệu Huệ đi lên lầu, bỏ lại tôi quỳ một mình giữa phòng khách rộng lớn.
Đêm đó, tôi bị nhốt trong nhà kho ẩm thấp và bẩn thỉu sau vườn. Mùi ẩm mốc và bụi bặm xộc vào mũi. Cơn mưa ngoài trời vẫn chưa dứt, tiếng gió rít qua những khe hở nghe như tiếng ai đó đang than khóc.
Tôi cuộn mình trong một góc, cơ thể bắt đầu nóng lên. Cơn sốt ập đến, hậu quả của việc dầm mưa ngày hôm qua và sự suy sụp cả về thể chất lẫn tinh thần. Đầu óc tôi quay cuồng. Những hình ảnh về Thủy Hằng, về nụ cười của con bé, về dòng tin nhắn cuối cùng, cứ liên tục hiện lên.
"Chị ơi, đừng quỳ gối vì em nữa."
Phải, Hằng à. Chị sẽ không quỳ gối nữa. Đây là lần cuối cùng. Ngày mai, chị sẽ được tự do.
Sáng hôm sau, tôi lê lết cơ thể đang sốt cao của mình đến bữa tiệc sinh nhật của Diệu Huệ. Bữa tiệc được tổ chức xa hoa trong khu vườn của biệt thự, khách mời đều là những nhân vật tai to mặt lớn trong giới thượng lưu.
Tôi mặc bộ váy đen hôm qua, tóc tai rối bù, mặt mũi nhợt nhạt vì sốt. Tôi như một bóng ma lạc lõng giữa khung cảnh xa hoa, lộng lẫy. Mọi ánh mắt đổ dồn vào tôi, những lời xì xào bàn tán vang lên.
Tôi không quan tâm. Mục tiêu duy nhất của tôi là tờ đơn ly hôn.
Tôi nhìn thấy Vinh và Diệu Huệ đang đứng giữa đám đông. Diệu Huệ mặc một chiếc váy công chúa màu hồng, trên cổ đeo một sợi dây chuyền kim cương lấp lánh do Vinh tặng. Cô ta trông như một nàng công chúa thực sự.
Khi nhìn thấy tôi, Diệu Huệ mỉm cười bước tới.
"A, chị Khuê đến rồi. Chị trông có vẻ không được khỏe."
"Đơn ly hôn đâu?" tôi hỏi thẳng.
Diệu Huệ bật cười. "Chị vội gì chứ? Hôm nay là sinh nhật em, chị không có quà gì cho em sao?"
Ánh mắt cô ta đột nhiên dừng lại trên cổ tôi. Ở đó, tôi đang đeo một sợi dây chuyền gỗ đơn giản, mặt dây chuyền là một bông hoa sen nhỏ được chạm khắc tinh xảo. Đây là kỷ vật cuối cùng mà Thủy Hằng để lại cho tôi. Con bé đã tự tay khắc nó trong những ngày cuối đời.
"Sợi dây chuyền này đẹp quá," Diệu Huệ nói, đưa tay ra định chạm vào. "Hay là... chị tặng nó cho em đi?"
"Không được," tôi theo phản xạ lùi lại, tay giữ chặt mặt dây chuyền. Đây là thứ duy nhất của Hằng mà tôi còn giữ.
Diệu Huệ bĩu môi, quay sang làm nũng với Vinh. "Anh Vinh, em thích sợi dây chuyền đó."
Vinh bước tới, ánh mắt lạnh lùng nhìn tôi. "Tháo nó ra. Đưa cho cô ấy."
"Tôi đã nói là không được!" tôi hét lên, giọng khản đặc.
"Đặng Ngọc Khuê, cô đừng thách thức sự kiên nhẫn của tôi," Vinh gằn giọng. "Cô muốn có đơn ly hôn hay muốn giữ lại thứ gỗ mục nát đó?"
Tôi nhìn anh ta, rồi nhìn Diệu Huệ. Trong mắt cô ta là sự đắc thắng tột độ.
Tay tôi run rẩy. Vì tự do, vì để thoát khỏi địa ngục này, tôi phải từ bỏ cả kỷ vật cuối cùng của em gái mình sao?
Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Tôi từ từ tháo sợi dây chuyền ra, đặt nó vào lòng bàn tay của Diệu Huệ.
"Hài lòng chưa?"
Diệu Huệ mỉm cười, đeo sợi dây chuyền gỗ vào cổ, bên cạnh sợi dây chuyền kim cương. Sự kết hợp kệch cỡm đó như một lời chế nhạo.
Vinh lấy từ trong túi áo ra một tập tài liệu đã được gấp lại, ném cho tôi. "Cầm lấy và cút đi."
Tôi run rẩy mở ra. Là đơn ly hôn. Ở cuối trang, chữ ký của Trần Phúc Vinh hiện ra, mạnh mẽ và dứt khoát.
Cuối cùng. Cuối cùng tôi cũng được tự do.
Tôi siết chặt tờ đơn trong tay, quay người định rời đi.
"Khoan đã, chị Khuê," giọng Diệu Huệ vang lên từ phía sau. "Em còn một món quà muốn tặng chị."
Tôi quay lại, cảnh giác.
Diệu Huệ mỉm cười, một nụ cười khiến tôi lạnh sống lưng. Cô ta giơ lên một chiếc hũ sành nhỏ, màu nâu sẫm.
"Chị có biết đây là gì không?" cô ta hỏi, giọng ngọt ngào đến rợn người. "Là tro cốt của em gái chị đấy. Hôm qua em đã nhờ người đi nhận giúp chị rồi."
Cả người tôi cứng đờ. Tro cốt của Hằng? Tại sao... tại sao nó lại ở trong tay cô ta?
Trước khi tôi kịp phản ứng, Diệu Huệ đã làm một hành động khiến tôi vĩnh viễn không bao giờ quên.
Cô ta mở nắp hũ, và trước sự chứng kiến của tất cả mọi người, cô ta dốc ngược chiếc hũ. Làn tro trắng xám bay ra, theo gió, từ từ rắc xuống...
Hồ cá Koi.
Nơi những con cá săn mồi của Vinh đang bơi lội.
"Không!!!!!!"
Tôi hét lên một tiếng xé lòng, lao về phía hồ cá như một con thú bị thương. Nhưng đã quá muộn. Làn tro đã hòa vào mặt nước, tan biến không còn dấu vết.
Tro cốt của em tôi... đã trở thành thức ăn cho cá.
---
Có thể bạn cũng thích





