
Kế hoạch ly hôn 100 điểm
Chương 2
Đậu Ngọc Uyên POV:
Tôi ngồi trên hàng ghế lạnh lẽo ngoài phòng cấp cứu, mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi, quen thuộc đến đau lòng. Tôi nhớ lại lần đầu tiên gặp Khu Trúc Lâm, cũng tại bệnh viện này.
Khi đó, tôi đến thăm cha tôi, một giáo sư y khoa đáng kính. Anh là sinh viên ưu tú nhất của ông. Anh đứng đó, trong chiếc áo blouse trắng tinh, dáng người cao gầy, gương mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt lại sáng rực khi nói về y học.
Tôi đã yêu anh từ cái nhìn đầu tiên.
Tôi đã theo đuổi anh, một cách nồng nhiệt và ngây thơ. Tôi nghĩ rằng sự chân thành của mình cuối cùng cũng đã làm tan chảy tảng băng trong anh.
Ngày anh cầu hôn, tôi đã hạnh phúc đến phát khóc. Anh nói cha tôi trước khi qua đời đã gửi gắm tôi cho anh. Anh nói anh sẽ chăm sóc tôi cả đời.
Tôi đã tin. Tôi đã ngây thơ tin rằng đó là vì tình yêu.
Cho đến một đêm, sau khi chúng tôi kết hôn được một năm, bạn thân của anh uống say và lỡ lời. "Thằng Trúc Lâm nó đáng thương thật. Lấy người mình không yêu chỉ vì một lời hứa. Nó vẫn còn yêu con bé Chi Mai lắm. Ngày con bé đó đi lấy chồng ở Singapore, nó đã uống rượu say bí tỉ, còn định bay sang đó cướp dâu."
Thế giới của tôi sụp đổ.
Cuộc hôn nhân của chúng tôi, tình yêu của tôi, tất cả chỉ là một sự sắp đặt dựa trên trách nhiệm. Anh lấy tôi để quên đi mối tình đầu, để thực hiện lời hứa với người thầy đã khuất.
Thẩm Chi Mai. Cái tên đó trở thành một cái gai không thể nhổ bỏ trong tim tôi.
Nhưng tôi vẫn yêu anh. Yêu đến mức không thể buông tay.
Vì vậy, tôi đã bắt đầu cuốn "nhật ký trừ điểm" đó. Nó là giới hạn cuối cùng cho sự chịu đựng của tôi, là cơ chế tự bảo vệ cuối cùng của một trái tim ngu ngốc.
Suốt hai năm, điểm số cứ từ từ bị trừ đi.
Cho đến khi Thẩm Chi Mai ly hôn ở Singapore và trở về nước.
Tốc độ trừ điểm đột nhiên tăng vọt.
Và trái tim tôi cũng nguội lạnh dần.
"Chị là người nhà của bác sĩ Khu Trúc Lâm phải không?" Một nữ y tá bước ra, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
"Vâng."
"Bác sĩ Khu chỉ bị kiệt sức và hít phải một ít khói, không có gì đáng ngại. Nhưng đôi tay của anh ấy... bị bỏng khá nặng. Chúng tôi đã xử lý vết thương. May mắn là không ảnh hưởng đến dây thần kinh, nhưng sẽ cần một thời gian dài để hồi phục hoàn toàn."
Tôi gật đầu, "Cảm ơn cô. Còn cô gái đi cùng anh ấy thì sao?"
"À, cô Thẩm hoàn toàn không bị thương, chỉ hơi hoảng sợ một chút thôi."
Không bị thương. Chỉ hơi hoảng sợ.
Vậy mà anh đã bất chấp tất cả, bất chấp cả đôi tay quý giá của một bác sĩ phẫu thuật để cứu cô ta.
"Chị dâu, may mà có chị ở đây." Người bạn của Trúc Lâm, tên là Lý Tấn, đi tới. "Thằng Lâm này, nó mà không có chị chắc không sống nổi mất. Gia đình họ Khu quyền lực như vậy, nó lại là người thừa kế duy nhất của cả tập đoàn bệnh viện, thế mà cứ đâm đầu vào con bé Chi Mai đó."
Tôi chỉ cười nhạt. Anh ta không cần tôi. Anh ta chỉ cần Thẩm Chi Mai thôi.
Tôi đứng dậy, "Tôi về trước một lát, sẽ quay lại sau."
Tôi không muốn ở lại đây thêm một giây phút nào nữa.
Về đến nhà, tôi mở cuốn sổ màu xanh lam. Tôi cầm bút lên, do dự một lúc.
"Vì Thẩm Chi Mai mà bất chấp nguy hiểm, làm bỏng nặng đôi tay phẫu thuật. Trừ 10 điểm."
Tôi nhìn vào con số còn lại.
Chỉ còn 15 điểm.
Sắp rồi. Sắp kết thúc rồi.
Những ngày sau đó, tôi bận rộn với việc riêng của mình. Tôi đã đến văn phòng luật sư, nhờ họ soạn sẵn một đơn ly hôn. Tôi chỉ cần ký tên vào là xong.
Tôi mang theo hộp cháo hải sản mà anh thích nhất đến bệnh viện.
Tôi không phải người vợ hiền thảo gì, tôi chỉ đang làm tròn trách nhiệm cuối cùng của mình trước khi rời đi.
Đứng ngoài cửa phòng bệnh VIP, qua ô cửa kính nhỏ, tôi nhìn thấy một cảnh tượng mà có lẽ cả đời này tôi cũng không quên được.
Thẩm Chi Mai đang lóng ngóng đút cháo cho Khu Trúc Lâm. Đôi tay anh bị băng bó, không thể tự cử động.
Cô ta múc một thìa cháo đầy, đưa lên miệng anh, nhưng lại làm đổ một nửa lên chiếc cằm sạch sẽ của anh.
"A, em xin lỗi! Để em lau cho anh!" Cô ta luống cuống lấy khăn giấy, nhưng lại vụng về làm rơi cả bát cháo xuống sàn.
"Loảng xoảng!"
Bát cháo vỡ tan tành.
Thẩm Chi Mai sợ hãi, bật khóc nức nở. "Em xin lỗi, Trúc Lâm... em thật vô dụng... ngay cả việc chăm sóc anh em cũng làm không xong..."
Khu Trúc Lâm không hề tỏ ra khó chịu. Anh nhìn cô ta, ánh mắt dịu dàng đến mức có thể làm tan chảy băng tuyết.
"Không sao đâu, Chi Mai. Chỉ là một bát cháo thôi mà." Anh nói, giọng anh khàn đi. "Vết bỏng này... cũng không đau lắm đâu."
"Sao lại không đau chứ!" Thẩm Chi Mai nức nở. "Bác sĩ nói tay anh bị bỏng độ hai, có thể sẽ để lại sẹo. Đôi tay của anh... đôi tay vàng ngọc của một bác sĩ phẫu thuật..."
Nước mắt của cô ta lăn dài trên má. Khu Trúc Lâm dường như bị những giọt nước mắt đó làm cho bối rối. Anh giơ bàn tay không bị thương quá nặng của mình lên, định lau nước mắt cho cô ta, nhưng rồi lại rụt lại, có lẽ vì còn e ngại thân phận đã có vợ của mình.
Anh thở dài, "Chi Mai, em biết không, ngày xưa anh chọn học ngành y, không phải vì ước mơ của gia đình, mà là vì em."
Thẩm Chi Mai ngẩng lên, đôi mắt ngấn nước đầy kinh ngạc.
"Anh vẫn nhớ, hồi cấp ba, em nói em sợ nhất là bị bệnh, sợ nhất là vào bệnh viện. Lúc đó anh đã nghĩ, nếu anh trở thành bác sĩ, anh có thể bảo vệ em, chăm sóc cho em, để em không bao giờ phải sợ hãi nữa."
Thẩm Chi Mai sững sờ. Cô ta không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Rồi, cô ta lao vào lòng anh, vòng tay ôm lấy cổ anh, khóc nức nở.
"Trúc Lâm... Trúc Lâm..."
Lần này, Khu Trúc Lâm không còn do dự nữa. Anh vòng tay ôm lấy cô ta, một cái ôm thật chặt, như thể muốn khảm cô ta vào cơ thể mình.
Tôi đứng đó, chết lặng.
Hộp cháo trên tay tôi rơi xuống đất. Nhưng không ai nghe thấy.
Cảm giác đau đớn đến mức tôi phải đưa tay lên ôm ngực. Hóa ra, đây mới là tình yêu đích thực. Một tình yêu sâu đậm đến mức có thể hy sinh cả sự nghiệp và ước mơ.
Còn tôi? Tôi chỉ là một người vợ trên danh nghĩa, một sự tồn tại mờ nhạt, một cái bóng bên cạnh cuộc đời anh.
Tôi lặng lẽ nhặt hộp cháo lên, đặt nó bên cạnh cửa, rồi quay người rời đi.
Dưới sảnh bệnh viện, tôi tình cờ gặp lại Lý Tấn. Anh ta đang vội vã đi đâu đó.
"Chị dâu! Chị đến thăm thằng Lâm à?"
"Ừ, anh ấy sao rồi?"
"Vẫn ổn. Chắc đang được 'bạch nguyệt quang' chăm sóc rồi." Anh ta cười một cách mỉa mai. "À, tôi có việc gấp phải đi cứu trợ ở vùng núi, đây là đơn xin nghỉ việc của thằng Lâm, nó nhờ tôi nộp cho viện trưởng. Chị cầm giúp tôi đưa cho nó được không? Tôi đi không kịp mất."
Anh ta dúi vào tay tôi một tập tài liệu rồi vội vã rời đi.
Tôi tò mò mở ra xem.
Đó là một đơn xin thôi việc khỏi bệnh viện công, và một đơn xin chuyển công tác đến một thẩm mỹ viện tư nhân.
Lý do? "Để có thể theo đuổi đam mê và ước mơ thực sự của bản thân."
Ước mơ thực sự?
Tôi chợt nhớ lại thẩm mỹ viện bị cháy của Thẩm Chi Mai. Tôi nhớ lại lời anh nói với cô ta.
"Nếu anh trở thành bác sĩ, anh có thể bảo vệ em, chăm sóc cho em..."
Tất cả mọi nỗ lực của anh, tất cả sự nghiệp của anh, mục tiêu cuối cùng đều là Thẩm Chi Mai.
Tôi đã từng rung động trước hình ảnh anh miệt mài trong phòng phẫu thuật. Tôi đã từng tự hào về những thành tựu anh đạt được. Nhưng giờ tôi mới nhận ra, những khoảnh khắc khiến tôi động lòng đó, lại chính là những lúc anh đang nỗ lực vì một người phụ nữ khác.
Nực cười làm sao.
Ngu ngốc làm sao.
Tôi cảm thấy mình giống như một kẻ thế thân, một vật trang trí trong cuộc hôn nhân này.
Đã đến lúc phải nhường chỗ rồi.
Tôi rút điện thoại ra, bấm một số máy đã lâu không liên lạc.
"A lô, Trọng Khánh à? Là mình, Ngọc Uyên đây."
Đầu dây bên kia có chút ngạc nhiên, rồi vui mừng. "Uyên! Lâu lắm rồi không gặp. Cậu sao rồi?"
Hàng Trọng Khánh, bạn học cũ thời đại học của tôi, cũng là một nhà thiết kế tài năng.
"Mình muốn quay lại với nghề," tôi nói, giọng bình tĩnh đến lạ thường. "Cậu còn nhớ lời đề nghị mở một studio chung của chúng ta không?"
"Tất nhiên là nhớ! Cậu quyết định rồi sao? Tuyệt vời! Vậy studio đặt ở Hà Nội nhé? Cho tiện với gia đình cậu."
Có thể bạn cũng thích





