
Tình yêu độc hại của anh, lối thoát của tôi
Chương 3
Trần Minh Khuê POV:
Khi tôi tỉnh lại, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng tối om, mùi thuốc khử trùng xộc thẳng vào mũi.
Tay chân tôi bị trói chặt vào thành giường.
Giọng nói của Phạm Nhật Đăng vang lên từ trong bóng tối, mang theo một sự bất đắc dĩ và trách móc.
"Khuê, tại sao em không chịu nghe lời? Anh đã nói rồi, đừng động đến cô ấy."
Tôi cố gắng vùng vẫy, nhưng sợi dây thừng siết chặt vào da thịt, đau rát.
"Bắt đầu đi." Đăng ra lệnh.
Một người đàn ông tiến đến, vén tay áo tôi lên. Một cây kim tiêm lạnh buốt đâm vào tĩnh mạch của tôi.
Máu của tôi bắt đầu chảy ra, từng giọt, từng giọt, theo đường ống truyền vào một túi máu treo bên cạnh.
Tôi cắn chặt môi, cố gắng không phát ra tiếng kêu đau đớn. Máu trong người tôi như bị rút cạn, cơ thể trở nên lạnh lẽo và yếu ớt. Tôi cắn vào môi mình mạnh đến mức bật máu, vị mặn tanh tràn ngập khoang miệng, để cơn đau thể xác lấn át đi tiếng hét đang chực trào ra.
Tôi không biết đã qua bao lâu, ý thức của tôi dần trở nên mơ hồ.
Tôi tỉnh lại trong bệnh viện.
Tôi nghe thấy tiếng y tá nói chuyện bên ngoài.
"Bệnh nhân ở phòng 301, cô Trần Minh Nguyệt, bị mất máu quá nhiều, cần phải truyền một loại thuốc đặc biệt để phục hồi nhanh chóng. Nhưng thuốc đó chỉ còn một liều duy nhất."
"Vậy thì ưu tiên cho cô ấy đi. Dù sao cô ấy cũng là ân nhân của chủ tịch."
"Còn bệnh nhân ở phòng này thì sao? Cô ấy cũng bị mất máu rất nhiều."
Giọng của Đăng vang lên, lạnh lùng và tàn nhẫn. "Cứ để cô ta chịu đựng một chút. Đó là cái giá cô ta phải trả vì không nghe lời. Đây cũng là một bài học cho cô ta."
Trái tim tôi như vỡ vụn.
Vậy ra, trong mắt anh ta, tôi vẫn là kẻ có lỗi. Anh ta vẫn tin vào màn kịch vụng về của Minh Nguyệt.
Chỉ vì tôi không chịu nghe lời, anh ta sẵn sàng để tôi chịu đau đớn, còn loại thuốc quý giá đó thì dành cho kẻ đã hại tôi.
Tôi khẽ cựa mình, phát ra một tiếng động nhỏ.
Đăng lập tức lao vào, vẻ mặt đầy lo lắng và đau xót. "Khuê, em tỉnh rồi à? Em cảm thấy thế nào?"
Anh ta nắm lấy tay tôi, nhưng tôi ghê tởm rụt lại.
Anh ta vẫn tiếp tục diễn vở kịch của mình. "Khuê, tại sao em lại tàn nhẫn như vậy? Minh Nguyệt là em gái em mà. Sao em có thể ra tay với con bé?"
Anh ta van xin tôi, "Khuê, anh xin em, sau này đừng làm tổn thương con bé nữa, được không? Em muốn gì anh cũng cho, chỉ cần em đừng động đến nó."
Tôi nhìn anh ta, cảm thấy nực cười.
"Anh lo cho vết thương của cô ta, vậy còn tôi thì sao? Tôi đang nằm đây, suýt chết vì mất máu, anh có thấy không?"
Vẻ mặt Đăng trở nên đau khổ, anh ta tự trách: "Là lỗi của anh. Đáng lẽ anh không nên làm vậy với em."
Rồi anh ta đột nhiên cầm một con dao gọt hoa quả trên bàn, rạch một đường thật sâu vào cánh tay mình. Máu tươi chảy xuống, nhuộm đỏ cả sàn nhà.
"Khuê, em xem, anh cũng bị thương rồi. Em đừng giận anh nữa, được không?"
Đây không phải là lần đầu tiên anh ta làm vậy. Mỗi lần làm tôi tổn thương, anh ta lại dùng cách tự hành hạ bản thân để cầu xin sự tha thứ của tôi.
Trước đây, tôi sẽ đau lòng, sẽ vội vàng băng bó cho anh ta. Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy ghê tởm.
Trò hề này, tôi đã xem đủ rồi.
"Tôi mệt rồi. Tôi muốn nghỉ ngơi." Tôi nhắm mắt lại, không muốn nhìn thấy bộ mặt giả tạo của anh ta nữa.
Đăng rời khỏi phòng, nhưng tôi biết anh ta không đi xa. Anh ta đứng ngay ngoài cửa, canh chừng tôi.
Suốt mấy ngày sau đó, anh ta túc trực bên giường bệnh, tự tay chăm sóc tôi từng li từng tí. Anh ta gầy đi trông thấy, hai mắt thâm quầng.
Các y tá đi qua đều tấm tắc khen ngợi: "Chồng của cô Trần thật yêu cô ấy. Đúng là một người đàn ông tốt."
Người đàn ông tốt?
Tôi chỉ muốn cười vào mặt họ.
Đúng lúc đó, tôi nghe thấy tiếng khóc nỉ non của Minh Nguyệt từ phòng bệnh bên cạnh.
"Anh Đăng, em yêu anh. Em biết anh đã có chị Khuê, nhưng em không thể kiểm soát được tình cảm của mình."
Tôi hé mắt nhìn qua khe cửa.
Tôi thấy Đăng đang đứng đó, quay lưng về phía tôi. Minh Nguyệt ôm chầm lấy anh ta từ phía sau.
"Anh Đăng, em biết chị ấy không thích em. Nhưng xin anh đừng vì chị ấy mà xa lánh em."
Đăng có vẻ do dự. Anh ta gỡ tay Minh Nguyệt ra, nhưng không đẩy cô ta đi.
"Nguyệt, đừng như vậy. Khuê sẽ nhìn thấy."
"Chị ấy ngủ rồi. Sẽ không thấy đâu." Minh Nguyệt nói, rồi kiễng chân lên, hôn vào môi Đăng.
Một nụ hôn sâu và dài.
Thế giới của tôi sụp đổ hoàn toàn.
Tôi lặng lẽ tháo chiếc nhẫn cưới trên tay, chiếc nhẫn mà Đăng đã mất rất nhiều công sức để thiết kế riêng cho tôi, ném nó vào sọt rác.
Khi Đăng quay lại, anh ta nhìn thấy chiếc nhẫn và hốt hoảng.
Có thể bạn cũng thích





