
Em trong lòng bàn tay anh
Chương 3
Lục Tây Diễn nghe vậy, đôi mắt tràn đầy dục vọng lướt qua đôi môi Tần Thiển một lát, khẽ hừ một tiếng, rồi giơ tay cởi cúc áo sơ mi của cô.
Vùng da trắng ngần trước ngực Tần Thiển lập tức lộ ra quá nửa, ánh mắt Lục Tây Diễn càng thêm tối sầm.
Cộc cộc...
Đúng lúc này tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên, Lục Tây Diễn mất kiên nhẫn nghiêng đầu nhìn về phía cửa, giọng trầm thấp mang theo vẻ khó chịu vì bị phá hỏng hứng thú: "Cút!"
"Lục tổng, là cô Tô đến thăm anh ạ!"
Đó là giọng của Tiểu Viên, trợ lý của Lục Tây Diễn. Tần Thiển nghe anh ấy nói xong câu này, động tác của Lục Tây Diễn khựng lại, rồi không chút do dự rời khỏi người cô.
Anh giơ tay chỉnh lại chiếc cà vạt đã hơi xộc xệch, rảo bước trở về sau bàn làm việc. Chỉ trong chốc lát, anh đã khôi phục lại dáng vẻ lạnh lùng cấm dục thường ngày, chỉ để lại mình Tần Thiển có chút chật vật đứng bên cạnh ghế sô pha.
Không hiểu sao, Tần Thiển cảm thấy lồng ngực đau âm ỉ.
Cô chỉnh lại quần áo rối loạn, vừa đứng thẳng dậy thì Tô Nhược Vi đã đẩy cửa bước vào, gương mặt vẫn còn vương nụ cười rạng rỡ.
"Tây Diễn, em cho anh..."
Tô Nhược Vi lời chưa nói hết đã nhìn thấy Tần Thiển đang đứng trước ghế sô pha, biểu cảm lập tức khựng lại.
Ngay sau đó cô ta lại mỉm cười, nhìn về phía Lục Tây Diễn: "Tây Diễn, em không làm phiền hai người bàn công việc chứ?"
Lục Tây Diễn ngẩng đầu nhìn cô ta, trong ánh mắt là sự yêu chiều mà Tần Thiển chưa từng thấy bao giờ: "Không có."
Nói xong anh lại quay sang nhìn Tần Thiển: "Những gì cần nói đã nói xong rồi, tiếp tục đi làm việc đi."
Ngữ khí đó lạnh lùng đến mức hoàn toàn không giống người vừa mới say mê trên người mình, nơi đầu lưỡi Tần Thiển đắng chát: "Vâng, Lục tổng!"
Khi cô ra ngoài và quay người đóng cửa lại, vừa vặn nhìn thấy Tô Nhược Vi chạy bước nhỏ đến sau lưng Lục Tây Diễn, ôm cổ anh và hôn một cái lên mặt: "Tây Diễn, đêm qua anh vất vả rồi, đây là canh gà ác nhân sâm bách hợp em hầm cho anh đấy nhé. Lần đầu tiên em xuống bếp, anh nhất định phải uống sạch!"
Những lời này chứa đựng quá nhiều thông tin, ánh mắt Tần Thiển khẽ dao động rồi đóng cửa lại, sau đó vô cảm đi về phía thang máy.
Trở về văn phòng, cô dùng tay chống đầu thẫn thờ, trong não bộ đều là hình ảnh Tô Nhược Vi và Lục Tây Diễn ở bên nhau khi nãy, cảm thấy phiền muộn không thôi.
Dù đã sớm nhìn rõ hiện thực, nhưng cảnh tượng vừa rồi vẫn khiến cô thấy chói mắt.
Cô nghĩ thầm, nếu Lục Tây Diễn không đồng ý đơn xin điều chuyển, cô chỉ còn con đường từ chức. Nhưng đã dốc sức ở Hằng Thịnh ngần ấy năm, mất đàn ông thì thôi đi.
Nếu đến cả vị trí mình nỗ lực gây dựng cũng mất, cô vẫn thấy có chút đáng tiếc.
Đang mải suy nghĩ, trợ lý Lâm Nhiên đột nhiên bước vào văn phòng, nhìn cô với ánh mắt phức tạp.
Tần Thiển nghe thấy tiếng động, cuối cùng cũng hoàn hồn ngẩng đầu nhìn cô ấy: "Có chuyện gì sao?"
"Tổng giám, đại diện của Âu Trác đã đồng ý gặp chúng ta rồi."
Đơn hàng của Âu Trác không nhỏ, ở Hằng Thịnh cô phụ trách mảng kinh doanh dây chuyền sản xuất máy móc hạng nặng. Đơn hàng này cô đã theo dõi hơn nửa năm nay, dùng đủ mọi cách vẫn không hẹn gặp được người phụ trách thu mua của Âu Trác.
Hôm nay cuối cùng cũng có một tin vui, cô gật đầu với Lâm Nhiên: "Hẹn khi nào?"
"Lịch trình tối nay của chị vừa vặn đang trống, nên em đã hẹn vào tối nay ạ." Lâm Nhiên là một cô gái mới tốt nghiệp được một năm, buộc tóc đuôi ngựa cao, trông đầy sức sống.
"Chị biết rồi." Tần Thiển ừ một tiếng: "Vậy tối nay em đặt một nhà hàng món Hồ Nam cao cấp nhé."
Cô nhớ đại diện thu mua của Âu Trác là người Hồ Châu, thích ăn cay.
Lâm Nhiên gật đầu ghi nhớ nhưng không ra ngoài ngay mà tiếp tục nhìn Tần Thiển, vẻ mặt muốn nói lại thôi.
"Còn chuyện gì nữa?"
Lâm Nhiên hít sâu một hơi mới lấy đủ dũng khí nói: "Tổng giám, chị xem chuyên mục tin tức giải trí đi, trên đó... hình như có bài báo liên quan đến chị."
Nói xong, Lâm Nhiên như chạy trốn mà đóng cửa phòng lui ra ngoài.
Tần Thiển lấy điện thoại ra xem, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn trắng hồng lập tức trở nên nhợt nhạt.
Ấy vậy mà lại có tay săn ảnh giải trí đã chụp được video và hình ảnh của cô và Lục Tây Diễn. Độ nhận diện của Lục Tây Diễn rất cao, nhưng mặt cô thì không nhìn rõ lắm.
Tuy nhiên chỉ cần là người quen biết cô thì chắc chắn sẽ biết đó là cô, hèn chi vừa rồi Lâm Nhiên lại nhắc nhở.
Sáng nay chuyện Lục Tây Diễn và Tô Nhược Vi đính hôn mới lên hot search, bây giờ lại bị tung ra chuyện này, đã có những kẻ tò mò bắt đầu đào bới thông tin của Tần Thiển.
Khi cô và Lục Tây Diễn ở bên nhau, cả hai đều độc thân, bị đào ra cũng không có gì đáng sợ.
Nhưng tung ra vào lúc này, người bình thường đều sẽ nghĩ tin này là do chính cô tung ra, mục đích là để phá hoại chuyện đính hôn của Lục Tây Diễn hòng leo lên vị trí chính thất!
Cô biết Lục Tây Diễn ghét nhất là dở thủ đoạn tâm cơ, những năm qua cô đã thấy không ít người phụ nữ dùng chiêu này với Lục Tây Diễn, cuối cùng đều có kết cục rất thảm.
Ba năm trước có một ngôi sao nhỏ có nhan sắc khá ổn cũng dùng chiêu này, vốn định mượn danh Lục Tây Diễn để đánh bóng tên tuổi.
Nhưng lần trước cô gặp cô ta, cô gái đó đang đứng trước cửa một khách sạn làm nhân viên chào khách.
Cô suy nghĩ một chút, vẫn gửi cho Tiểu Viên một tin nhắn.
Trên lầu, Lục Tây Diễn vừa tiễn Tô Nhược Vi đi, quay đầu lại liền thấy ánh mắt muốn nói lại thôi của Tiểu Viên. Anh cau mày, vừa đi vào văn phòng vừa nói: "Có chuyện gì thì nói đi."
Tiểu Viên mấp máy môi, đưa điện thoại đến trước mặt anh và nói: "Anh tự mình xem đi ạ, có người đã tung tin tức của anh và cô Tần."
"Cô Tần có gửi tin nhắn cho tôi nói rằng, tin tức không phải do cô ấy tung ra."
"Ngoài ra, cô ấy đã gửi một email xin từ chức, nói rằng hy vọng anh có thể sớm đồng ý thư từ chức của cô ấy để tránh gây thêm rắc rối lớn hơn cho anh."
Có thể bạn cũng thích





