
Thoái hôn? Vương gia dùng mạng để sủng!
Chương 3
Người nọ nheo mắt liếc Thẩm Tinh Lan, loáng thoáng mang theo sát khí: "Kẻ lừa ta lần trước đã bị phanh thây vạn đoạn rồi!"
"Không dám." Thẩm Tinh Lan liếc sang con dao găm lóe lên ánh sáng lạnh lẽo trên bàn, rũ mắt xuống.
Không biết có phải người nọ bị động lòng trước vẻ đáng thương yếu ớt của nàng không, chìa tay về phía nàng: "Giải dược."
Thẩm Tinh Lan đi tới trước bàn, lục tìm trong tay nải bên người ra một bình sứ trắng nhỏ.
Thấy người nọ không nhận, nàng đổ ra một viên tự uống.
Lúc này người nọ mới bán tín bán nghi, nuốt viên thuốc còn lại vào.
Thẩm Tinh Lan vẫn luôn nhìn chằm chằm động tác của hắn, ánh sáng trong phòng quá tối, nàng bắt buộc phải tập trung cao độ.
Người nọ uống thuốc xong, không thấy bất thường, máu cũng đã đã cầm.
Giọng điệu hắn tốt hơn đôi chút: "Sau này sẽ có người đưa bạc tạ ơn cho ngươi, ngươi là tiểu thư nhà nào?"
"Ta tên là Vương Khinh Vũ." Thẩm Tinh Lan nhíu chặt mày, nói năng lắp bắp: "Nhị tiểu thư Vương gia ở Liên Châu."
Vương Khinh Vũ là nữ nhi của Trương thị, tuổi tác xấp xỉ nàng, những năm nay không ít lần gây phiền phức cho nàng từ ngấm ngầm đến công khai.
Tuy Thẩm Tinh Lan đã đáp trả lại từng lần một, nhưng gài bẫy thêm một lần nữa coi như là thu thêm tiền lãi vậy.
Cũng không biết người nọ đã tin hay chưa, hắn không nói gì, Thẩm Tinh Lan cũng im lặng.
Một lát sau, người nọ hừ một tiếng rồi ngã vật xuống giường.
Xem ra thuốc đã phát huy tác dụng!
Hừ, nàng theo học Vô Toán thần y danh chấn thiên hạ của Thần Y Cốc, đánh thuốc mê một người chỉ là chuyện nhỏ!
Kể cả ở Vương gia, mấy trò vặt vãnh của mẫu tử Vương gia vốn chẳng bõ bèn gì, là nàng muốn diễn cho trọn vai nên mới tự uống mê dược!
Lúc này cơ thể căng cứng của Thẩm Tinh Lan mới thả lỏng ra.
Nàng gắng sức đẩy người vào trong giường, buông màn xuống, đảm bảo không dễ bị người ta phát hiện.
Đợi thu dọn xong xuôi mọi thứ, nàng cất con dao găm huyền thiết chém sắt như bùn trên bàn đi, rồi tới gõ cửa phòng Phương ma ma.
Phương ma ma đã bị động tĩnh lục soát đánh thức từ lâu.
Tâm trạng không tốt lắm, mở cửa thấy Thẩm Tinh Lan, vẻ mặt càng một lời khó nói hết.
Nhưng vẫn kiên nhẫn hỏi: "Đại tiểu thư, nửa đêm nửa hôm, người có việc gì vậy?"
"Ta sợ." Thẩm Tinh Lan rũ mắt, giọng rất nhỏ: "Nhắm mắt lại là thấy bộ dạng máu me đầm đìa của Vương Đức Vũ."
"Vừa rồi ta còn nghe thấy chút tiếng động, ma ma, nơi này không an toàn, hay là chúng ta lên đường về ngay trong đêm đi?"
Ánh đèn dưới hành lang yếu ớt hắt lên mặt nàng đầy trắng bệch.
Lông mi dài không ngừng run lên, Phương ma ma chợt nhớ tới đôi mắt chết không nhắm mắt của Vương Đức Vũ khi bị khiêng đi.
Bà rùng mình một cái, không khỏi thêm chút đồng cảm với Thẩm Tinh Lan.
Suy cho cùng vẫn là một đứa trẻ, năm xưa xảy ra chuyện đó, phải xa xứ ăn nhờ ở đậu nhiều năm, giờ còn nhìn thấy người chết, sợ hãi là điều khó tránh được.
Hơn nữa Vương gia kia vừa hạ mê dược, vừa trộm đồ, không chừng còn làm gì đại tiểu thư nữa.
Phương ma ma nghĩ đến phu nhân quá cố đã mất, cũng không còn suy nghĩ so đo, chỉ thuận theo lời Thẩm Tinh Lan nói: "Nghe theo người cả."
Cả đoàn khởi hành ngay nửa đêm.
Thẩm Tinh Lan không quay lại phòng đó nữa, nàng hoàn toàn không biết mình vừa đi thì người trong màn đã mở mắt ra.
Trong bóng tối, người nọ nhổ viên thuốc giấu dưới lưỡi ra, đôi mắt khát máu tàn bạo thoáng kìm lại chút thích thú.
Xòe bàn tay ra, một miếng bạch ngọc trong suốt thình lình nằm trong lòng bàn tay, chạm khắc thành hình hoa hải đường, đuôi ngọc rủ xuống tua rua màu hồng.
Tinh xảo, toả ra chút hương thuốc nhàn nhạt, giống hệt hơi thở trên người nàng.
Là hắn tiện tay lấy từ trên người nàng xuống.
Nếu hắn không tận mắt chứng kiến nàng giết người không chút lưu tình thế nào ở Vương gia, bình tĩnh bố trí hậu sự ra sao, thì thật sự đã bị lừa trước vẻ yếu đuối mong manh kia của nàng rồi!
Hắn bị thương là giả, tới thăm dò là thật.
Thú vị.
Không ngờ chuyến đi Liên Châu này, tuy đánh rắn động cỏ, nhưng lại gặp được người thú vị như vậy!
"Phi Lưu, giết hết người chưa?" Người nọ hỏi vọng vào bóng tối.
Trong bóng tối xuất hiện thêm một bóng người: "Bẩm chủ tử, đã giết sạch, đám truy sát người lần này đều là tử sĩ, xem ra bọn chúng đã phát giác ra rồi."
"Chỉ là lần theo manh mối phủ Thái Sư vẫn chưa tra ra gì, Thái Sư phu nhân thường xuyên qua lại với nhà ngoại cũng đều liên quan đến vàng bạc châu báu."
"Không tra ra bất thường, e là manh mối này đứt rồi."
Người nọ siết chặt miếng ngọc bội trong tay, khóe miệng nhếch lên một độ cong đầy thú vị: "Ai nói manh mối đứt rồi, manh mối này còn dài lắm đấy!"
"Con cờ bị vứt bỏ của phủ Thái Sư, chậc chậc chậc, đúng là một thanh đao tốt."
"Đi tra hành tung bảy năm nay của nàng ta ở Liên Châu."
Có thể bạn cũng thích





