
Vợ bị phản bội, sự trả thù cháy bỏng
Chương 2
Lợi Hạ Giang POV:
Tôi vốn không phải là người của thành phố nhỏ này. Tôi đến từ Thành phố Hồ Chí Minh, tốt nghiệp hạng ưu từ một trường đại học danh tiếng và nhanh chóng trở thành một kiến trúc sư phần mềm tài năng, một ngôi sao đang lên trong ngành công nghệ. Những thuật toán tôi viết, những hệ thống tôi xây dựng đã mang lại lợi nhuận khổng lồ cho công ty cũ và giúp tôi có được danh tiếng nhất định.
Chính tôi là người đã giúp Văn Anh Huy, khi đó chỉ là một kỹ sư bình thường, vượt qua hàng loạt đối thủ cạnh tranh để giành được dự án "Sao Mai", một dự án đã đưa anh ta lên vị trí trưởng phòng. Tôi đã thức trắng nhiều đêm để giúp anh ta tối ưu hóa mã nguồn, gỡ lỗi hệ thống, và thậm chí là viết lại những phần thuật toán phức tạp nhất. Thành công của anh ta, ít nhất một nửa là công sức của tôi.
Vì anh ta, tôi đã từ chối lời mời từ các tập đoàn công nghệ hàng đầu, những nơi có thể giúp sự nghiệp của tôi cất cánh. Tôi đã chọn ở lại đây, chấp nhận một vị trí thấp hơn năng lực của mình, chỉ để được ở bên cạnh anh, cùng anh xây dựng một gia đình.
Nhưng giờ đây, mọi thứ đã khác. "Dự án Rồng", một dự án công nghệ thông tin trọng điểm cấp quốc gia, là cơ hội mà Giám đốc Đặng Tú đã đề cử cho tôi từ rất lâu. Ông ấy luôn trân trọng tài năng của tôi và cảm thấy tiếc nuối khi tôi chôn chân ở chi nhánh tỉnh này. Trước đây tôi từ chối vì Văn Anh Huy, nhưng bây giờ, đó là lối thoát duy nhất của tôi.
"Hạ Giang, em suy nghĩ kỹ chưa?" Giọng Giám đốc Đặng ở đầu dây bên kia có chút ngạc nhiên nhưng cũng đầy vui mừng. "Đây là một cơ hội lớn, nhưng cũng rất vất vả. Dự án sẽ kéo dài ít nhất hai năm, và em sẽ phải chuyển đến một khu nghiên cứu biệt lập."
"Em đã suy nghĩ rất kỹ, thưa giám đốc. Em muốn đi." Giọng tôi kiên định.
"Tốt! Rất tốt! Tài năng như em không nên bị lãng phí ở đây." Ông Đặng hồ hởi. "Anh sẽ lập tức làm thủ tục cho em. À mà... có cần thông báo cho cậu Huy không?"
"Không cần đâu ạ." Tôi lạnh lùng đáp. "Xin giám đốc hãy giữ bí mật giúp em. Em không muốn anh ta biết."
Sau một thoáng im lặng, ông Đặng thở dài. "Anh hiểu rồi. Em hãy chuẩn bị đi, tuần sau dự án sẽ chính thức khởi động."
Cúp máy, tôi cảm thấy một luồng sinh khí mới đang chảy trong cơ thể mình. Dù trái tim vẫn còn đau nhói, nhưng quyết định này đã cho tôi một mục tiêu, một hướng đi để thoát khỏi vũng lầy tuyệt vọng này.
Tôi trở lại khu làm việc của mình, cố gắng tập trung vào công việc còn dang dở. Nhưng rồi, một cảnh tượng đập vào mắt khiến tôi sững sờ.
Bạch Yến Linh, trong chiếc váy bầu thanh lịch, đang được Văn Anh Huy dìu đến khu vực làm việc của chúng tôi. Cô ta mỉm cười rạng rỡ, nhận những lời chúc mừng từ các đồng nghiệp.
"Chúc mừng Trưởng phòng Văn, chúc mừng chị Yến Linh!"
"Wow, trai tài gái sắc, thật ngưỡng mộ quá!"
"Nghe nói Trưởng phòng Văn sắp cưới chị Yến Linh rồi phải không? Chúc hai người trăm năm hạnh phúc nhé!"
Văn Anh Huy cười tươi, vòng tay ôm lấy eo Yến Linh, tuyên bố một cách tự hào: "Cảm ơn mọi người. Tôi và Yến Linh sẽ sớm tổ chức đám cưới sau khi về trụ sở chính."
Tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt. Đám cưới. Hóa ra anh ta đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ.
Tôi chợt nhớ lại, ba năm trước, khi chúng tôi kết hôn, Văn Anh Huy đã nói rằng anh ta không muốn công khai mối quan hệ. Anh ta nói rằng anh ta sợ những lời đàm tiếu ở công ty sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp mới bắt đầu của anh. Anh ta nói rằng chỉ cần hai chúng tôi biết và yêu thương nhau là đủ, danh phận không quan trọng.
Tôi, một kẻ ngốc nghếch, đã tin vào những lời đường mật đó. Tôi đã đồng ý làm một người vợ bí mật, một người vợ không danh phận, chỉ vì tôi yêu anh ta và tin vào tình yêu của chúng tôi. Tôi đã nghĩ rằng tình yêu chân thành thì không cần những thứ hư danh bên ngoài.
Nhưng giờ đây, tôi mới nhận ra, tình yêu đã biến chất từ lúc nào không hay. Nó đã trở thành một lưỡi dao sắc bén, quay lại đâm tôi một nhát chí mạng.
Văn Anh Huy không công khai mối quan hệ với tôi, không phải vì sợ ảnh hưởng sự nghiệp, mà là để dành vị trí "bà Văn" cho một người khác, một người có thể giúp anh ta thăng tiến nhanh hơn.
Anh ta có thể đường hoàng công khai Yến Linh là vợ sắp cưới, tay trong tay nhận lời chúc phúc của mọi người. Còn tôi, người vợ hợp pháp (dù chỉ là trên danh nghĩa đã từng), lại phải đứng nhìn trong câm lặng, như một kẻ thừa.
Bạch Yến Linh dường như đã nhìn thấy tôi. Cô ta nở một nụ cười đầy khiêu khích, ánh mắt chứa đựng sự đắc thắng và khinh miệt.
Những lời chúc tụng của đồng nghiệp như những mũi kim châm vào tai tôi. Sự giả tạo của Văn Anh Huy, sự đắc thắng của Bạch Yến Linh, tất cả khiến tôi không thể chịu đựng được nữa.
"Bạch Yến Linh," tôi bước tới, giọng nói lạnh như băng, "cô lấy tư cách gì để đứng ở đây?"
Cả văn phòng bỗng chốc im lặng. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi, kinh ngạc và dò xét.
Yến Linh tỏ ra ngạc nhiên, rồi bật cười một cách mỉa mai. "Cô Lợi, cô nói gì lạ vậy? Tôi là vợ sắp cưới của anh Huy, tại sao lại không thể đứng ở đây?"
"Vợ sắp cưới?" Tôi cười khẩy. "Cô không thấy nực cười sao? Người đang đứng trước mặt cô đây mới là vợ của Văn Anh Huy!"
Xung quanh bắt đầu có tiếng xì xào. Mọi người nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ, một số còn tỏ vẻ khinh bỉ.
"Lợi Hạ Giang, cô điên rồi à?" Một đồng nghiệp thân với Yến Linh lên tiếng. "Ai mà không biết Trưởng phòng Văn và chị Yến Linh là một đôi. Cô đừng có ở đây mà ghen ăn tức ở, nói năng bậy bạ."
"Cô có bằng chứng gì không mà dám nói mình là vợ của Trưởng phòng Văn?" một người khác thách thức.
Bằng chứng? Tờ giấy đăng ký kết hôn giả mạo đó sao? Hay lời hứa hẹn gió bay của một kẻ bội bạc? Tôi nhận ra mình chẳng có gì trong tay. Tôi hoàn toàn bị động trong trò chơi do chính chồng mình sắp đặt.
Tôi trừng mắt nhìn Yến Linh, ánh mắt tràn đầy lửa giận. Cô ta vẫn giữ vẻ mặt ngây thơ vô tội, nhưng khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười đắc thắng.
Đúng lúc đó, Văn Anh Huy bước đến, chắn trước mặt Yến Linh.
"Lợi Hạ Giang!" Anh ta gầm lên, một âm thanh mà tôi chưa bao giờ nghe thấy từ anh ta.
Yến Linh đột nhiên nắm chặt lấy tay tôi. "Chị Hạ Giang, em biết chị có tình cảm với anh Huy, nhưng tình yêu không thể ép buộc được. Xin chị đừng làm khó anh ấy nữa..."
"Buông ra!" Tôi cố gắng giằng tay ra.
"Em xin chị..." Yến Linh nói, với giọng điệu tủi thân, nhưng tay vẫn nắm chặt. Cô ta ghé sát vào tai tôi, thì thầm bằng một giọng chỉ hai chúng tôi nghe thấy: "Mày nghĩ mày là ai mà dám đấu với tao? Đồ thất bại."
Nói rồi, cô ta đột ngột buông tay tôi ra, loạng choạng lùi lại vài bước rồi ngã khuỵu xuống đất, tay ôm bụng, vẻ mặt đau đớn.
"Á! Bụng của tôi... con của tôi..."
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh. Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì Văn Anh Huy đã lao đến, đỡ lấy Yến Linh.
Anh ta quay lại nhìn tôi, ánh mắt anh ta chưa bao giờ đáng sợ đến thế. Đó là ánh mắt của sự căm ghét, phẫn nộ và tàn nhẫn. Ánh mắt dành cho một kẻ thù, không phải người vợ đã từng đầu gối tay ấp.
Có thể bạn cũng thích





