
Nơi hoa cúc bê tông nở rộ
Chương 3
Lý Châu Linh POV:
Mạnh Gia Trọng thở dài, giọng anh ta dịu đi: "Huyền, ngoan nào. Dự án này rất quan trọng với anh. Em biết mà."
Anh ta giải thích rằng tôi là người duy nhất nắm rõ các chi tiết kỹ thuật của dự án, rằng nếu tôi rời đi lúc này, công ty sẽ tổn thất nặng nề.
"Vậy thì anh phải trừng phạt cô ta!" Bích Huyền vẫn không chịu thua. "Em muốn cô ta phải dọn dẹp nhà vệ sinh của cả công ty trong một tuần!"
Mạnh Gia Trọng đồng ý ngay lập tức.
Anh ta quay sang tôi, ánh mắt lạnh lùng: "Lý Châu Linh, cô có hai lựa chọn. Một là dọn dẹp nhà vệ sinh một tuần. Hai là bồi thường cho công ty một tỷ đồng vì vi phạm hợp đồng."
Tôi biết anh ta cố tình làm vậy. Anh ta biết tôi không có nhiều tiền như vậy.
"Tôi chọn dọn dẹp nhà vệ sinh." Giọng tôi khàn đi.
Từ ngày hôm đó, tôi trở thành người dọn dẹp nhà vệ sinh của công ty.
Tôi phải chịu đựng những ánh mắt khinh bỉ, những lời xì xào bàn tán của đồng nghiệp.
"Nghe nói cô ta quyến rũ tổng giám đốc bị Phạm tiểu thư phát hiện nên mới bị phạt đó."
"Đúng là không biết xấu hổ."
"Nhìn cô ta tội nghiệp thật, nhưng cũng đáng đời."
Mỗi lời nói của họ như một mũi kim đâm vào tim tôi.
Tôi cảm thấy như mình đang chết dần chết mòn trong sự sỉ nhục này.
Tôi nhớ lại, đã có lần tôi bị ốm, anh ta đã lo lắng chăm sóc tôi suốt đêm.
Tôi nhớ lại, đã có lần tôi thức trắng đêm làm việc, anh ta đã ôm tôi vào lòng, nói rằng: "Cảm ơn em, Châu Linh. Không có em, anh không biết phải làm sao."
Tất cả những ký ức đó, giờ đây, đều trở thành một sự châm biếm.
Tôi quyết định, tôi phải rời khỏi nơi này.
Sau một tuần bị phạt, người tôi đầy những vết bầm tím do va chạm.
Tôi trở về phòng làm việc để lấy đồ.
Đúng lúc đó, Mạnh Gia Trọng bước vào.
Anh ta nhìn thấy những vết thương trên người tôi, ánh mắt thoáng qua một tia phức tạp.
"Cô nghỉ phép vài ngày đi." Anh ta nói.
"Không cần." Tôi lạnh lùng đáp, rồi quay người rời đi.
Về đến nhà, tôi tự xử lý vết thương.
Sau đó, tôi bắt đầu thu dọn hành lý.
Tôi nhớ lại, cách đây không lâu, chính anh ta đã yêu cầu tôi dọn ra khỏi căn hộ này để Bích Huyền dọn vào.
Tôi ném tất cả những thứ liên quan đến anh ta vào thùng rác.
Thỉnh thoảng, tôi vẫn vào mạng xã hội, xem những hình ảnh hạnh phúc của anh ta và Bích Huyền.
Tôi tự nhủ, Lý Châu Linh, mày phải quên anh ta đi.
Vài ngày sau, công ty tổ chức tiệc cuối năm. Tôi không muốn đi, nhưng đây là một sự kiện bắt buộc.
Mạnh Gia Trọng và Bích Huyền tay trong tay xuất hiện, trở thành tâm điểm của sự chú ý.
Mọi người đều trầm trồ khen ngợi họ là một cặp trời sinh.
Tôi nhìn thấy anh ta dịu dàng sửa lại tóc cho Bích Huyền, ánh mắt đầy sủng ái.
Trái tim tôi lại nhói đau.
Trong buổi tiệc, tôi bất ngờ được trao giải "Nhân viên xuất sắc của năm".
Tôi ngỡ ngàng bước lên sân khấu nhận giải.
Màn hình lớn bắt đầu chiếu những thành tích của tôi trong năm qua.
Đột nhiên, khán phòng xôn xao.
Mọi người đều nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ.
Có thể bạn cũng thích





