
Khi suất thực tập Liên Hiệp Quốc bị giành mất, tôi đã phản công
Chương 2
Tôi đang định cảm ơn thì tai nghe của tôi bất ngờ bị Tô Niệm giật xuống, ném mạnh xuống đất vỡ tan tành.
"Tiến sĩ Quý Hằng ư?" Giọng cô ta đầy chế giễu, giọng nói sắc bén tới nỗi đinh tai nhức óc: "Bà mà cũng quen tiến sĩ Quý á? Đó là người chữa bệnh cho lãnh đạo đấy! Tháng trước mẹ tôi đau đầu, bố tôi chi cả ngàn vạn mà cũng không mời nổi."
Tôi lạnh lùng nhìn khuôn mặt vặn vẹo của cô ta.
Quý Hằng quả thật chỉ phục vụ cho tầng lấp cấp cao, nhưng chúng tôi là thanh mai trúc mã, lớn lên với nhau từ bé, tình cảm giữa chúng tôi không thể dùng tiền bạc cân đo đong đếm được.
"Mẹ tôi sắp đến rồi." Cô ta đứng từ trên cao chỉ xuống tôi: "Giờ quỳ xuống sủa tiếng chó xin lỗi ngay, nếu không mấy người chờ mà chết đi!"
Tôi không thèm quan tâm, chỉ cúi xuống nhặt hộ chiếu của con gái lên.
Suất này không phải cô ta nói thay là thay được.
Hoan Hoan đã chuẩn bị cho hội thực tập này cả một năm.
Thậm chí để đảm bảo không có sai sót, con bé còn mua sáu phiên bản ngôn ngữ khác nhau của cuốn "Hiến chương Liên Hiệp Quốc", rồi ghi chú chi chít trong sổ tay.
Để chuẩn bị cho bài kiểm tra ngôn ngữ, trong ba tháng liên tục ngày nào nó cũng chỉ ngủ bốn tiếng, chỉnh phát âm theo băng ghi âm tới khi giọng đã khàn đặc, nó vẫn vừa ngậm kẹo họng vừa tiếp tục luyện tập.
Nhớ có lần về nhà muộn, tôi trong thấy con bé đã ngủ gục trên bàn, má thì áp lên cuốn giáo trình "Luật quốc tế", trên cánh tay chi chít những vết cấu để giữ cho mình tỉnh táo.
"Mẹ, con phải làm tốt nhất." Con bé từng đỏ hoe mắt nói với tôi: "Con muốn chớp lấy cơ hội này bằng thực lực của bản thân."
Sau khi vòng tuyển chọn cuối cùng kết thúc, thậm chí giám khảo chính còn đặc biệt gọi điện cho tôi nói Hoan Hoan là ứng cử viên chuẩn bị đầy đủ nhất họ từng thấy.
Cơ hội thực tập này là con bé dùng vô số đêm không ngủ, dùng những vết chai trên tay và cổ họng khàn đặc, dùng từng giọt mồ hôi từng giọt nước mắt mới đánh đối lấy được.
Chỉ cần tôi đưa con gái ra nước ngoài đúng thời gian quy định, thì chắc chắn vị trí này vẫn là của con gái tôi.
Nhưng khi ngón tay tôi vừa chạm vào tấm bìa, thì Tô Di đã lao đến như điên.
"Bà nghĩ bà là cái thá gì hả?" Tô Di hét lên thất thanh rồi giật lấy cuốn hộ chiếu, xé nát nó: "Giờ để tôi xem bà tới Liên Hợp Quốc thế nào!"
Những vụn giấy bay như tuyết.
Trái tim của tôi chìm xuống đáy vực.
Làm lại hộ chiếu nhanh nhất cũng mất ba ngày, trong khi ngày mai là hạn chót tới báo cáo của Liên Hiệp Quốc.
"Đừng để họ chạy thoát!" Một phụ huynh trang điểm đậm phía sau tóm chặt lấy cánh tay tôi, móng tay của bà ta đâm sâu vào da tôi: "Cô Tô còn chưa nguôi giận đâu!"
Tôi từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén như dao liếc qua từng người có mặt ở đây.
Ánh mắt uy nghiêm đó của tôi khiến mọi người có mặt ở đó lập tức im bặt.
Thậm chí đến cả tiếng hít thở cũng rất rõ ràng.
"Tô Di, cô mãi mãi không biết cô đã phá huỷ thứ gì đâu." Tôi nói từng chữ một, giọng tôi lạnh lùng như băng: "Đợi tới khi tôi điều tra rõ lai lịch của cô, tốt nhất cô nên hi vọng mình vẫn còn cái mạng nữa đi."
Ánh mắt của tôi lại nhìn sang phụ huynh đang tóm lấy tôi, tôi nhìn vào bảng tên trước ngực con trai bà ta: "Trương Tư Thiệu, nhà họ Trương chứ gì? Bố cậu tên Trương Viễn."
Tôi nở một nụ cười lạnh: "Bắt đầu từ ngày mai, công ty nhà mấy người có thể chuẩn bị cho việc phá sản rồi đấy."
Khuôn mặt của người phụ nữ ấy lập tức trắng bệch, lúc buông tay ra bàn tay của bà ta liên tục run rẩy.
"Chuyện gì thế này?" Một giọng nữ sắc bén từ cửa vọng vào.
Mẹ của Tô Niệm tức giận đùng đùng bước vào, mùi nước hoa trên người nồng nặc đến khó chịu.
Bà ta liếc mắt nhìn một vòng rồi dừng lại trước tôi: "Là cô bắt nạt con gái yêu của tôi đúng không?"
Tô Niệm lập tức lao vào lòng mẹ mình: "Mẹ ơi! Bà ta không những đánh con mà còn nói sẽ giết con nữa!"
Ánh mắt của mẹ Tô lập tức trở nên âm u.
Thời tiết nóng nực, mồ hôi của con gái chảy vào vết thương khiến con bé run lên vì đau.
Nhìn con gái yếu ớt trong lòng, tôi cuối cùng không chịu nổi nữa.
"Bốp!"
Lại một cái tát mạnh đập vào mặt Tô Di, lực mạnh đến nỗi đánh bay cả silicon thẩm mỹ của cô ta ra.
"Mở to đôi mắt chó của mấy người ra mà nhìn cho rõ này!" Tôi đặt thẻ công tác lên bàn, tức giận nói: "Tôi mới là chuyên gia hàng đầu của Viện Khoa học Quốc gia, chồng tôi mới là người giàu có bậc nhất đích thật! Nếu giờ thả chúng tôi ra, tôi có thể bỏ qua mọi chuyện!"
Tô Di ôm mũi chảy máu ròng ròng, điên cuồng hét lên: "Bà nói điêu! Bố tôi mới là người giàu nhất! Bà là kẻ giả mạo!"
Mẹ Tô ra hiệu cho những người ở sau, mấy bậc phụ huynh lao tới, đè tôi xuống đất.
Con gái tôi ngã ra từ lòng tôi, con bé ngã mạnh xuống đất rồi hôn mê.
"Đồ tiện nhân! Ai mà biết được cô có phải giả mạo hay không, giờ kỹ thuật chỉnh ảnh lợi hại lắm!" Mẹ Tô giơ tay lên, nhưng khi chạm phải ánh mắt uy nghiêm của tôi, bà tay sững lại, cuối cùng chỉ hừ lạnh một tiếng: "Đền tiền! Một trăm vạn cho con gái tôi phẫu thuật thẩm mỹ!"
"Được thôi." Tôi cười lạnh một tiếng.
Tất cả mọi người đều sững sàng, hiển nhiên không ngờ tôi lại đồng ý nhanh chóng như vậy.
"Nhưng…" Tôi liếc mắt nhìn họ: "Bộ quần áo con gái tôi mặc là hàng cao cấp, và cả sợi dây chuyền bị các người giật đứt nữa, tổng giá hơn một ngàn vạn… Giờ tới lượt các người phải đền cho tôi rồi."
Hiện trường lập tức im lặng, hai mẹ con nhà họ Tô đỏ bừng mặt: "Ai mà biết có phải hàng giả hay không chứ…"
"Khoan nói đến việc có phải hàng giả hay không. Sao thế? Chỉ một ngàn vạn mà phu nhân nhà giàu bậc nhất như bà cũng không đền nổi ư?" Tôi chế giễu.
Các phụ huynh nhìn nhau, rồi nghi ngờ nhìn về phía mẹ Tô.
Mẹ Tô đột nhiên rút một chiếc thẻ đen ném xuống đất, rồi đắc ý: "Đây là thẻ thưởng đặc biệt được lãnh đạo cấp cao phê chuẩn, đủ để mua cả trăm bộ đồ rách rưới của cô ấy chứ!"
Các phụ huynh phía sau lại tròn mắt, thì thầm với nhau:
"Trời ơi, tôi không nhìn nhầm chứ, đó là thẻ đen của Quốc Vụ Viện đấy, thường chỉ có đạt được thành tích lớn thì mới có được giải thưởng đó…"
"Chắc chắn không nhầm đâu, trên trên đó còn có dấu ấn của Bộ Quốc phòng và chữ vàng in nổi mà... Trước giờ tôi chỉ nghe nói thôi, không ngờ hôm nay lại được tận mắt trông thấy…"
"Người phụ nữ đó quả nhiên là kẻ giả mạo!"
Đồng tử tôi đột nhiên co lại.
Chiếc thẻ này… rõ ràng là tháng trước tổ chức thưởng cho tôi.
Cả nước chỉ có một chiếc.
Rõ ràng tôi đã đích thân đưa cho chồng, để anh đưa cho con gái làm tiền tiêu vặt!
Lẽ nào… người chồng mẫu mực của tôi thật sự… đã ngoại tình ư?
Không! Không thể nào!
Trước khi kết hôn, chúng tôi đã ký thoả thuận, chỉ cần ly hôn, bất kể ai là người có lỗi, anh cũng phải ra đi tay trắng.
Khoan nói đến tình cảm biết bao năm qua của chúng tôi… Anh không phải là người ngu ngốc như thế.
Trông thấy biểu cảm kinh ngạc của tôi, mẹ Tô đắc ý gọi điện thoại: "Chồng ơi, có người bắt nạt mẹ con em, anh mau tới đây đi!"
Sau khi cúp máy, cô ta ngạo nghễ nhìn tôi: "Cứ chờ đấy, chồng tôi tới ngay bây giờ đây. Để cho cô biết thế nào là nhà giàu đích thật!
Tôi cố nén đau đớn ôm con gái vào lòng, cũng kiên nhẫn chờ đợi.
Khi cửa văn phòng mở ra, nhìn thấy rõ người tới, tôi và con gái đều cứng người.
Có thể bạn cũng thích





