
Nụ hôn Rắn độc: Vợ báo thù
Chương 2
Hai ngày sau, chuông cửa vang lên.
Tuấn Anh, người nghệ sĩ nhạy cảm của bộ ba, gần như nhảy khỏi ghế sofa để ra mở cửa.
"Cô ấy đến rồi!" anh ta gọi lớn, giọng vui vẻ.
Tôi đang ngồi trên một chiếc ghế bành bên cửa sổ, giả vờ đọc sách. Tuy nhiên, mắt tôi dán chặt vào ô cửa, dạ dày thắt lại thành một khối lạnh lẽo, cứng ngắc.
Cô gái bước vào giống hệt như tôi nhớ.
Thạch Hạ Vy.
Cô ta mặc một chiếc váy đơn giản, hơi sờn cũ, nhằm làm nổi bật thân phận sinh viên nhận học bổng của mình. Tóc cô ta được buộc đuôi ngựa gọn gàng, và khuôn mặt là một chiếc mặt nạ hoàn hảo của sự ngây thơ, trong sáng.
Cô ta là hình ảnh của một cô gái nghèo, biết ơn, không thể tin vào vận may của mình.
Cô ta cũng là con rắn độc tàn nhẫn, tham vọng nhất mà tôi từng biết.
"Anh Gia Long! Anh Minh Khang! Anh Tuấn Anh!" cô ta nói, giọng mềm mại, du dương.
"Hạ Vy! Em đến rồi!" Gia Long chào cô ta, nụ cười của anh ta rạng rỡ và chân thật hơn bất kỳ nụ cười nào anh ta từng dành cho tôi.
"Em đến ngay khi nghe tin!" cô ta nói, mắt long lanh lệ. Cô ta giơ lên một vật nhỏ, lấp lánh. "Em thắng rồi! Cuộc thi Vườn ươm Công nghệ Quốc gia! Dự án của em đã giành giải nhất!"
Khuôn mặt cô ta là một bức tranh hoàn hảo của niềm vui sướng không thể tin nổi.
Tôi quan sát từ chiếc ghế của mình khi ba người anh trai của tôi vây quanh cô ta.
Tôi nhớ lại những lời thề họ đã thì thầm với tôi qua nhiều năm.
"Anh sẽ luôn bảo vệ em, Nhiên."
"Ước mơ của em là ước mơ của anh."
"Không ai quan trọng hơn em."
Bây giờ, những lời thề đó đang được dành cho một người khác.
"Thật không thể tin được, Hạ Vy!" Minh Khang nói, vỗ vai cô ta. "Bọn anh biết em có thể làm được mà!"
"Để anh xem nào," Tuấn Anh nói, cầm lấy tấm huy chương vàng từ tay cô ta với vẻ tôn kính mà anh ta thường dành cho những tác phẩm nghệ thuật vô giá. "Nó thật đẹp. Giống như em vậy."
Hạ Vy đỏ mặt, một vệt hồng phớt trên má. "Em không thể làm được nếu không có sự hỗ trợ của mọi người. Quỹ học bổng, mọi người động viên em..."
Giọng cô ta nghẹn lại, và một giọt nước mắt hoàn hảo lăn dài trên má.
"Này, đừng khóc," Gia Long nói ngay lập tức, giọng trầm ấm, an ủi. Anh ta kéo cô ta vào một cái ôm nhẹ nhàng. "Em xứng đáng với điều này. Em rất tài giỏi."
Cảnh tượng này thật quen thuộc đến mức buồn nôn.
Tất cả những năm tháng họ ca ngợi tôi, tất cả chỉ là thực hành. Thực hành cho cô ta.
Tình yêu mà tôi nghĩ là của mình chỉ là đồ đi mượn, đang chờ đợi chủ nhân thực sự của nó đến.
Hạ Vy rời khỏi vòng tay của Gia Long, lau nước mắt, rồi quay sang tôi. Nụ cười của cô ta ngọt ngào, nhưng đôi mắt lại ánh lên một tia đắc thắng.
"An Nhiên, em muốn chị là người đầu tiên biết. Chị luôn đối xử rất tốt với em."
Cô ta bước tới và đưa huy chương ra.
"Em muốn tặng cái này cho chị. Như một lời cảm ơn."
Mắt tôi nhìn xuống tấm huy chương trong tay cô ta. Tôi thấy dòng chữ khắc.
Vườn ươm Công nghệ Quốc gia - Giải Nhất
Tôi biết rõ cuộc thi này. Tôi đã tự mình nộp một dự án cho nó.
Ánh mắt tôi lướt qua tấm huy chương đến tờ giấy chứng nhận nhỏ được gấp lại phía sau.
Dự án đoạt giải: 'AURA' - AI dự đoán phân bổ phúc lợi xã hội
Tác giả: Thạch Hạ Vy
Nhưng tác giả không phải là Thạch Hạ Vy.
Tác giả là tôi.
'AURA' là luận văn tốt nghiệp của tôi, dự án mà tôi đã dồn hết tâm huyết trong hơn một năm. Tôi đã cho Gia Long xem bản đề xuất cuối cùng chỉ mới tháng trước, rất tự hào về công việc của mình. Anh ta đã rất khuyến khích.
Chắc chắn anh ta đã đưa nó cho cô ta.
Bàn tay tôi, giấu trong nếp gấp của cuốn sách, siết chặt chiếc điện thoại. Các đốt ngón tay trắng bệch.
"Tấm huy chương này," tôi nói, giọng nguy hiểm và tĩnh lặng. "Thuộc về tôi."
Lời nói của tôi rơi vào căn phòng như một hòn đá.
Tấm huy chương tuột khỏi những ngón tay đột nhiên mất hết sức lực của Hạ Vy. Nó rơi xuống sàn đá cẩm thạch với một tiếng lạch cạch, một mảnh nhỏ bị vỡ ở cạnh.
Hạ Vy nhìn chằm chằm vào tấm huy chương vỡ, khuôn mặt cô ta méo mó.
"An Nhiên... em... em không hiểu," cô ta lắp bắp, giọng đầy tổn thương. "Em chỉ muốn chia sẻ niềm vui của mình với chị. Nếu... nếu chị không thích, chị không cần phải..."
"Hạ Vy, đừng," Gia Long nói, lao đến bên cạnh cô ta và kéo cô ta ra khỏi giải thưởng vỡ nát trên sàn. "Đừng cố nhặt nó lên. Em sẽ bị đứt tay đấy."
"Chỉ là một tấm huy chương ngu ngốc thôi mà," Minh Khang nói, lườm tôi. "Bọn anh có thể mua cho em một trăm cái, Hạ Vy."
Tuấn Anh bế cô ta vào lòng. "Không sao đâu. Bọn anh biết em đã làm việc chăm chỉ như thế nào. Em là người tài năng nhất mà bọn anh biết."
Anh ta ném một cái nhìn đầy nọc độc về phía tôi.
"An Nhiên, em bị sao vậy? Hạ Vy đến đây để chia sẻ tin vui, và em lại nổi cơn tam bành như một đứa trẻ?"
Hạ Vy, nép trong vòng tay của Tuấn Anh, ngước nhìn họ với đôi mắt ướt át, biết ơn. Một nụ cười đắc thắng nhỏ thoáng qua trên môi cô ta trong một phần giây trước khi cô ta vùi mặt vào vai anh ta.
Tôi cảm thấy như một người lạ trong chính ngôi nhà của mình.
Một kẻ xâm nhập vào câu chuyện tình yêu hoàn hảo của họ.
Họ nghĩ tôi chỉ đang ghen tị. Họ không hề biết.
Không phải Hạ Vy đã đánh cắp dự án của tôi. Cô ta không đủ thông minh.
Là họ. Chắc chắn là Gia Long. Anh ta là người duy nhất có quyền truy cập và kiến thức kỹ thuật để nộp lại nó dưới tên cô ta. Họ đã đánh cắp công việc của tôi, ước mơ của tôi, và dâng nó cho cô ta trên một chiếc đĩa bạc.
"Xin lỗi Hạ Vy đi," Gia Long nói, giọng anh ta hạ xuống tông giọng trầm, đe dọa mà anh ta dùng khi thực sự tức giận. "Ngay bây giờ."
Anh ta bước một bước về phía tôi.
"Nếu em không xin lỗi, An Nhiên, anh thề giữa anh và em sẽ kết thúc."
Trong kiếp trước, tôi sẽ sụp đổ. Tôi sẽ khóc lóc và cầu xin sự tha thứ, sợ hãi mất đi tình yêu của anh ta.
Tôi sẽ xin lỗi vì một tội ác tôi không phạm, chỉ để giữ hòa khí.
Tôi nhớ cô gái đó. Tôi nhớ sự yếu đuối của cô ta.
Cô ta đã chết.
"Không," tôi nói, đối mặt với ánh mắt giận dữ của anh ta mà không hề nao núng.
Cả ba anh em đều nhìn tôi chằm chằm, sự kinh ngạc của họ có thể cảm nhận được. Tôi chưa bao giờ, một lần nào trong đời, chống lại Gia Long.
Hạ Vy ló đầu ra từ sau vai Tuấn Anh, màn kịch của cô ta tuột khỏi trong giây lát. Cô ta trông thực sự ngạc nhiên.
Sau đó, cô ta nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, giọng lại run rẩy.
"Là lỗi của em," cô ta thì thầm, kéo tay áo họ. "Em không nên đến. Em chỉ là một cô gái nghèo nhận học bổng. Em không... em không phải là một trong số các anh chị. Em không xứng đáng với lòng tốt của mọi người."
Đó là một màn trình diễn bậc thầy.
"Đừng nói vậy!" Minh Khang nói ngay lập tức.
"Em xứng đáng hơn bất cứ ai, Hạ Vy," Tuấn Anh nói thêm, ôm cô ta chặt hơn.
Mắt Gia Long dịu lại khi nhìn cô ta, rồi lại cứng rắn khi quay lại với tôi.
Cơn đau trong lồng ngực tôi là một cơn đau âm ỉ, quen thuộc.
Tôi nhớ sinh nhật thứ mười tám của mình. Tôi đã giành được giải thưởng thiết kế lớn đầu tiên. Họ đã tổ chức một bữa tiệc lớn cho tôi.
"Em là một thiên tài, Nhiên," Gia Long đã nói, hôn tôi dưới màn pháo hoa. "Thiên tài của chúng ta."
Bây giờ thiên tài của họ là một người khác.
Có thể bạn cũng thích





