
Mối thù của Vanderbilt
Chương 2
LÝ THÙY TRANG POV:
"Đừng có nhặt nữa!" Trần Quang Hùng gầm lên, dùng chân đá vào tay tôi. "Chỉ là một cái vòng rẻ tiền thôi mà, làm gì mà như chết cha mẹ vậy?"
"Anh..." Tôi ngẩng đầu lên, nước mắt lưng tròng. "Đó là vòng của mẹ tôi!"
"Thì sao? Người chết rồi thì đồ vật cũng nên vứt đi cho đỡ chật nhà!" Anh ta trừng mắt nhìn tôi, giọng nói đầy đe dọa. "Cô có ký không thì bảo? Hay muốn tôi gọi luật sư của Trần gia đến đây? Đến lúc đó cô sẽ không còn gì đâu."
Tôi nhớ lại những lần anh ta trừng phạt tôi. Nhốt tôi trong phòng tối không đèn, không thức ăn, không nước uống suốt hai ngày chỉ vì tôi "dám" làm bẩn chiếc áo sơ mi hàng hiệu của anh ta.
Nỗi sợ hãi quen thuộc trỗi dậy, nhưng nhanh chóng bị một cảm giác trống rỗng thay thế. Tôi từ từ đứng dậy, không nhìn vào mắt anh ta nữa.
"Em xin lỗi," tôi thì thầm, giọng nói vô hồn. "Em sẽ ký ngay."
Trong lúc tôi cúi xuống nhặt cây bút, Đặng Mai Thy đột nhiên bước tới, giả vờ loạng choạng và "vô tình" hất cốc nước nóng trên bàn vào người tôi.
"A!" Tôi hét lên một tiếng vì bỏng rát. Cả mảng da trên cánh tay tôi đỏ ửng lên.
Tôi ngã vật ra sàn, cơn đau từ vết bỏng và nỗi đau từ trái tim tan vỡ hòa vào làm một.
"Ôi, em xin lỗi chị Trang," Thy giả vờ hoảng hốt. "Em không cố ý đâu."
Hùng vội chạy đến đỡ Thy, lo worried hỏi. "Em có sao không? Có bị nóng không?"
Anh ta hoàn toàn phớt lờ tôi, người đang quằn quại trên sàn nhà.
"Ký nhanh lên," anh ta ra lệnh. "Mai Thy cần đi nghỉ ngơi. Đừng làm mất thời gian của chúng tôi."
Nói rồi, anh ta dìu Thy ra xe, không một lần ngoảnh lại.
Tôi gắng gượng đứng dậy, nhìn vào cánh tay bỏng rát. Tôi phải đến bệnh viện.
Ngay khi tôi bước ra khỏi cửa, một chiếc xe thể thao màu đỏ lao như bay về phía tôi. Tiếng động cơ gầm rú át cả tiếng tim đập của tôi.
Đặng Mai Thy đang ngồi sau tay lái, khuôn mặt cô ta nở một nụ cười độc ác.
Tôi không kịp phản ứng. Chiếc xe đâm sầm vào tôi.
Cảm giác đau đớn tột cùng lan tỏa khắp cơ thể trước khi mọi thứ chìm vào bóng tối.
...
Trong cơn mê man, tôi nghe thấy tiếng Hùng và bác sĩ nói chuyện loáng thoáng.
"...thai được sáu tuần... không giữ được rồi..."
"...bệnh nhân mất nhiều máu... cần được chăm sóc đặc biệt..."
"...cô Mai Thy chỉ bị hoảng sợ nhẹ thôi, cậu Hùng yên tâm..."
Khi tôi tỉnh lại, tôi đang nằm trong phòng bệnh trắng toát. Bác sĩ bước vào, vẻ mặt ái ngại.
"Cô Lý, tôi rất tiếc phải báo cho cô biết, cô đã sảy thai."
Sảy thai.
Hai từ đó như một nhát búa giáng thẳng vào đầu tôi. Đứa con thứ hai của tôi... đã không còn nữa.
Cánh cửa phòng bật mở, Hùng bước vào. Trông anh ta có chút bối rối và mệt mỏi.
"Cô tỉnh rồi à?" Anh ta gãi đầu. "Mai Thy... cô ấy hơi sợ hãi nên tôi phải ở lại an ủi."
Anh ta nói như thể việc tôi vừa mất đi một đứa con chỉ là chuyện nhỏ, không đáng để bận tâm bằng nỗi sợ hãi của cô nhân tình.
"Nghe này," anh ta nói tiếp, "dù sao thì đứa bé cũng mất rồi. Coi như số phận nó không tốt. Mai Thy đang mang thai con của tôi, con của Trần gia. Cô ấy cần người chăm sóc. Sau khi cô xuất viện, hãy đến chăm sóc cho cô ấy."
Tôi nằm im, không nói một lời. Cổ họng tôi khô khốc, trái tim tôi chết lặng.
Tôi nhớ lại lần đầu tiên tôi sảy thai, cách đây ba năm. Khi đó tôi đã mang thai được ba tháng. Hùng biết tin, không những không vui mừng mà còn nổi giận.
"Bỏ nó đi! Tôi không muốn có con với cô!"
Anh ta ép tôi đến bệnh viện, ép tôi nằm lên bàn phẫu thuật. Anh ta nói rằng anh ta ghét đứa trẻ này, ghét tất cả mọi thứ liên quan đến tôi.
Ca phẫu thuật gặp biến chứng. Tôi bị băng huyết, suýt chút nữa đã mất mạng.
Trong lúc tôi đang giành giật sự sống trên giường bệnh, Đặng Mai Thy đã gửi cho tôi một tấm ảnh. Trong ảnh, Hùng đang ôm cô ta cười hạnh phúc trên một chiếc du thuyền sang trọng.
Sau khi tôi xuất viện, trở về căn nhà mà chúng tôi gọi là "tổ ấm", tôi phát hiện ra mọi thứ đã thay đổi. Bức ảnh cưới của chúng tôi đã bị gỡ xuống, thay vào đó là bức ảnh phóng to của Hùng và Thy.
Quần áo của tôi bị vứt la liệt dưới đất, trong khi tủ quần áo chứa đầy váy vóc hàng hiệu của Thy.
Kể từ giây phút đó, tôi biết rằng Trần Quang Hùng không còn là người đàn ông tôi yêu nữa. Anh ta là một con quỷ.
Tôi duy trì cuộc hôn nhân này chỉ vì hai chữ "trách nhiệm". Trách nhiệm với gia đình tôi, trách nhiệm với sự nghiệp của nhà họ Lý đang phụ thuộc vào Trần Thị.
"Trang? Cô có nghe tôi nói không?" Giọng Hùng kéo tôi về thực tại.
Anh ta đặt một hộp cháo lên bàn. "Ăn đi rồi nghỉ ngơi cho khỏe."
Ngay khi tôi định đưa tay lên, một cơn đau buốt nhói lên từ cánh tay phải của tôi. Tôi nhìn xuống, thấy một vết khâu dài và mới tinh.
"Đây là gì?" Tôi hỏi, giọng run run.
Hùng lúng túng tránh ánh mắt của tôi. "À... Thy... vụ tai nạn làm cô ấy bị một vết sẹo nhỏ trên cánh tay. Bác sĩ nói cần phải ghép da..."
"Anh... đã lấy da của tôi?" Tôi không thể tin vào tai mình.
"Chỉ là một miếng nhỏ thôi mà!" Anh ta gắt lên. "Da của cô lành nhanh, vài hôm là khỏi. Nhưng Thy là người của công chúng, cô ấy không thể có sẹo được!"
Có thể bạn cũng thích





