
Xú phi phản công: Chiến thần vương gia điên cuồng sủng hạnh
Chương 2
Sở Vãn Dư khựng lại một chút, thoáng kinh ngạc, không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, nàng lại đưa tay lên khẽ khua trước mắt hắn thử một cái. Nhưng ngay giây tiếp theo, nàng liền nghe thấy giọng nói lạnh lùng cảnh cáo của hắn ta:
"Nếu không muốn chết thì cút ngay!"
Sở Vãn Dư vừa định xoay người rời đi, thì chợt cảm thấy đầu óc choáng váng, ý thức bắt đầu mơ hồ. Một luồng nóng rực kèm ngứa ngáy dâng lên khắp người, như có hàng vạn con kiến đang gặm nhấm từng tấc da thịt.
Tình trạng này… nếu không có thuốc giải, e rằng dù không chết cũng sẽ lột một lớp da.
Giờ đây khó khăn lắm mới gặp được một "công cụ giải độc", làm sao có thể nói đi là đi?
Khóe môi Sở Vãn Dư khẽ nhếch lên, nàng bất ngờ ra tay, nhanh chóng đánh trúng huyệt bên hông người đàn ông, sau đó nhanh như chớp lao tới, rút cây trâm cài tóc và dí vào cổ hắn.
"Muốn sống thì ngậm miệng lại!" Giọng Sở Vãn Dư mềm mại vang lên bên tai Tiêu Ly Kính, nhưng giọng điệu lại ẩn chứa rõ ràng sự đe dọa.
Một mùi hương thanh khiết của thiếu nữ len lỏi vào mũi Tiêu Ly Kính, ánh mắt hắn tối sầm lại. Hắn lập tức vận nội lực, định phá giải huyệt đạo. Thế nhưng đúng lúc ấy, giọng nữ nhân lại lần nữa cất lên, không cho hắn có cơ hội phản kháng.
"Ta khuyên ngươi đừng phí sức vô ích nữa. Huyệt đạo này ngoài ta ra, không ai có thể giải. Nếu ngươi cố tình phá huyệt, lát nữa độc phát tác, ta sẽ không lo chuyện thu dọn xác đâu đấy!"
Một câu nói nhẹ nhàng nhưng đã chặn đứng đường lui của hắn.
"Ngươi rốt cuộc là ai... Khoan đã! Ngươi định làm gì?" Tiêu Ly Kính lập tức căng thẳng, nữ nhân này không biết xấu hổ mà đặt tay lên thắt lưng của hắn!
Tất nhiên là "làm" ngươi rồi.
Sở Vãn Dư sốt ruột gầm lên: "Giang hồ gặp nạn! Mượn thân thể ngươi dùng tạm một chút!"
Tiêu Ly Kính ngỡ mình nghe nhầm, nhưng khi nhận thức được hàm ý trong lời nàng nói, gương mặt lạnh lùng xưa nay chưa từng dao động bỗng xuất hiện một vết rạn hiếm hoi. "Ngươi có biết bổn vương là ai không?"
Sở Vãn Dư lúc này mới dừng tay, đôi mắt phượng xinh đẹp quan sát khuôn mặt người đàn ông bên dưới. Làn da trắng như ngọc, sống mũi cao thẳng, dù đôi môi có phần tái nhợt vì trúng độc, nhưng từng đường nét vẫn hoàn mỹ không tì vết. Chỉ là đôi mắt ấy... Trong đầu nàng bất giác hiện lên một cái tên -
Tiêu Ly Kính!
Đệ đệ ruột của đương kim hoàng đế, Chiến Vương lừng lẫy của Đại Hạ quốc! Tám tuổi vào quân doanh, mười hai tuổi ra trận giết địch, tuổi trẻ tài cao đã dẫn dắt Huyền Giáp Quân chinh phạt Nam Man, trấn giữ Bắc Cương, bách chiến bách thắng, thủ đoạn sắt đá khiến kẻ thù nghe danh đã kinh hồn bạt vía.
Nghe đồn, tên của hắn có thể dọa trẻ con ngừng khóc lúc nửa đêm. Hình vẽ của hắn từng được dân chúng dán lên cửa để trấn trạch trừ tà.
Tiếc thay, năm năm trước hắn bị trúng độc trên chiến trường, dẫn đến đôi mắt mù lòa, từ đó lui khỏi sa trường, chỉ còn là một vương gia nhàn tản sống trong kinh thành.
Mà những đặc điểm của người trước mặt hoàn toàn trùng khớp. Nghĩ đến đây, Sở Vãn Dư chắc chắn người này chính là Tiêu Ly Kính thật rồi.
Người thường chỉ nghe đến cái tên này thôi là đã sợ mất mật, vậy mà Sở Vãn Dư lại chỉ khẽ nhếch môi, giọng đầy trêu chọc: "Ai mà chẳng biết đại danh lẫy lừng của vị vương gia kim cương độc thân số một thiên hạ. Nghe nói người đã hai mươi ba tuổi mà vẫn chưa cưới phi. Không lẽ, người có chỗ nào khiếm khuyết?"
Mong là không phải là cái gối thêu hoa chỉ được cái mã bên ngoài mà vô dụng bên trong.
Giọng điệu mang ba phần kinh ngạc, bảy phần nghi ngờ ấy không khác gì đổ thêm dầu vào lửa, khiến Tiêu Ly Kính giận đến nổi gân xanh trên trán, nghiến răng ken két, từ kẽ răng lạnh lẽo rít ra từng chữ: "Nếu ngươi chán sống thì cứ việc thử!"
"Vương gia đã thành tâm mời, vậy ta không khách sáo nữa." Dứt lời, Sở Vãn Dư không chần chừ, giật phăng thắt lưng của Tiêu Ly Kính...
Cả người nàng cũng áp sát vào hắn.
Một đêm cuồng nhiệt.
Xuân dược trong người Sở Vãn Dư đã giải được bảy tám phần. Nàng khẽ chống thắt lưng ngồi dậy, ánh mắt đảo qua thân hình đang nằm đó của Tiêu Ly Kính, liền vỗ vỗ vai hắn một cách đầy khí thế.
"Yên tâm, ta không có thói quen "ngủ chùa". Xét thấy ngài làm tốt, còn cứu ta một mạng, ta sẽ giúp ngài giải thứ nhiệt độc trong người... Ngài nhớ cho kỹ, ta chỉ nói một lần thôi."
Nói đoạn, nàng bất ngờ đọc liền một tràng tên dược liệu: "Tất cả những vị thuốc này nghiền thành bột, hoà vào nước tắm. Mỗi đêm đúng giờ Tý ngâm nửa canh giờ, liên tục mười ngày, nhiệt độc trong cơ thể ngài sẽ được giải hết."
Tiêu Ly Kính hơi nhíu mày.
Nữ nhân này, hắn chẳng tin nổi một chữ. Ngay cả xuân dược mạnh mẽ trong người nàng còn không giải được, lại dám nói nàng có thể giải được nhiệt độc mà cả thái y trong cung đều bó tay?
Sở Vãn Dư dường như nhìn thấu tâm tư hắn, nhún vai cười nhạt: "Tin hay không tùy ngài. Nhưng ta nhắc ngài một câu, Hàn Tầm chỉ giúp giảm bớt đau đớn khi độc phát tác, chứ không trị tận gốc. Nếu cứ để độc tố tích tụ, ngài nhiều nhất chỉ sống được nửa năm. Nếu là ta, ta sẽ thử xem sao, còn nước còn tát."
Tiêu Ly Kính thật sự đã quá coi thường y thuật của nàng. Ngay cả những loại độc còn hiếm gấp trăm lần nhiệt độc nàng cũng từng chữa khỏi, huống gì là thứ này?
Một tia kinh ngạc thoáng vụt qua gương mặt lạnh lẽo của Tiêu Ly Kính, nhưng hắn nhanh chóng cười khẩy, lạnh giọng: "Nếu ta nhớ không nổi thì sao?"
Sở Vãn Dư cúi người, áp sát tai hắn, khóe môi nhếch lên cười nói: "Vương gia có tài năng thiên bẩm, trí nhớ siêu phàm, chút chuyện nhỏ này làm khó được ngài sao? Ta nghĩ, điều vương gia nên lo là, liệu có thể tìm đủ bốn mươi chín vị thuốc đó hay không... Tạm biệt, hy vọng nửa năm sau vẫn nghe được tin ngài còn sống!"
Nói đi là đi?
Sát khí trong mắt Tiêu Ly Kính dâng lên như bão giông kéo đến.
Hắn bất ngờ vươn tay, xoay người siết chặt lấy cổ nàng, các khớp xương trên bàn tay nổi rõ - lực đạo càng lúc càng mạnh!
"Này, ngài!"
Sở Vãn Dư không kịp tránh, hô hấp cũng dần trở nên khó khăn!
Có thể bạn cũng thích





