
Để trả thù chị gái, chồng tôi đã quay video tôi
Chương 2
"Em thật sự đồng ý sao?" Emili ngạc nhiên trước câu trả lời của tôi, "Em sẵn sàng từ bỏ mate – bạn đời – của mình à?"
"Chẳng phải em rất yêu anh ta sao?"
Emili như chợt nghĩ ra điều gì, giọng cô ấy run rẩy, "Audrey, alpha – thủ lĩnh bầy sói – đó bắt nạt em phải không?"
Nước mắt tôi lại rơi xuống, tôi cố gắng kiềm chế giọng mình, muốn nói chuyện bình thường để cô ấy khỏi lo lắng.
Emili đối xử với tôi rất tốt, vậy mà tôi lại ngốc nghếch như thế này.
"Không sao đâu... là do em tự nghĩ thôi, anh ấy không còn là mate – bạn đời – của em nữa."
Nhưng làm sao Emili lại không nhận ra giọng tôi có điều bất thường chứ?
Giọng cô ấy trầm xuống, "Anh ta bắt nạt em à? Rốt cuộc là ai?"
"Chị sẽ khiến anh ta phải hối hận."
Tôi sẽ không nói ra đâu, nếu nói thì Emili sẽ càng tức giận, thậm chí có khi sẽ giết sạch những người còn sót lại trong bầy.
Chị không thể làm vậy được, dạo này đã có không ít người muốn thách thức vị trí alpha của chị rồi, nếu vì tôi mà chị giết họ, danh tiếng của chị sẽ càng xấu đi.
Tôi không thể cứ mãi để chị giúp mình, tôi phải tự giải quyết chuyện của mình.
Tôi hít một hơi, gượng cười: "Không sao đâu chị, em tự lo được mà."
Emili vẫn không tin lắm vào lời tôi, nhưng cuối cùng chị ấy vẫn chọn tôn trọng quyết định của tôi.
Tôi nhìn màn hình điện thoại vừa bị cúp máy, lại ngước mắt lên nhìn bầu trời đầy mây đen, âm thầm hạ quyết tâm.
Đã đến lúc phải rời đi rồi.
...
Tôi quay về ngôi nhà của mình và Walkley, bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Trong nhà có rất nhiều kỷ niệm của chúng tôi trước kia.
Những kỷ niệm ngọt ngào giờ chỉ còn lại là nỗi đau.
Thật xót xa.
Khi tôi vừa ném tấm ảnh chụp ở công viên vào thùng rác, Walkley đã về đến nhà.
Tôi ngửi thấy trên người anh ta mùi pheromone lạ, theo phản xạ cau mày lại.
Nhưng anh ta ra sao, giờ còn liên quan gì đến tôi nữa đâu?
Nghĩ vậy, tôi chỉ lặng lẽ cúi mắt, tiếp tục thu dọn đồ của mình.
Walkley tiến tới gần tôi với ánh mắt dịu dàng như mọi khi, còn hôn nhẹ lên trán tôi.
"Em yêu của anh, em ngủ ngon chứ?"
Tôi im lặng không đáp lại, chỉ đưa tay lau chỗ vừa bị anh ta hôn.
Anh ta diễn quá khéo, nếu không nghe được những lời đó, nhìn bộ dạng này của anh ta, có lẽ tôi còn tưởng trong lòng anh ta chỉ có mình tôi thôi.
Tôi cắn môi, tim tôi đau như bị xé nát.
Walkley dường như nhận ra điều gì bất thường, cúi đầu lo lắng, còn chưa kịp hỏi thì đã thấy tấm ảnh trong thùng rác.
"Sao lại vứt đi rồi?"
Walkley nắm lấy tay tôi, tôi tránh ánh mắt anh ta, lạnh nhạt nói: "Em không thích nữa."
Walkley bật cười, nhẹ nhàng vuốt ve bàn tay tôi.
"Em lại muốn đi công viên nữa à? Vậy ba ngày nữa chúng ta lại đi, chụp một tấm ảnh mới nhé?"
"Anh cũng vừa chuẩn bị một món quà cho em, coi như quà kỷ niệm ngày của chúng ta, được không?"
Tôi bật cười lạnh trong lòng.
Quà kỷ niệm?
Tôi biết, ngày kỷ niệm của chúng tôi cũng chính là sinh nhật của chị tôi.
Có khi tôi còn chưa kịp nhận quà anh ta nói, thì video nhạy cảm của tôi đã bị công khai rồi.
Hoặc, mấy đoạn video riêng tư đó, chính là món quà kỷ niệm mà anh ta dành cho tôi?
Tôi khó mà tỏ ra hào hứng được.
Chỉ có thể ngước lên nhìn anh ta, mỉm cười: "Vậy sao? Em cũng mong chờ lắm, em cũng chuẩn bị quà cho anh rồi."
Có lẽ phản ứng của tôi khác thường khiến Walkley không khỏi nhíu mày.
"Audrey, anh không muốn gợi ý quá rõ, nhưng anh nghĩ ngày kỷ niệm đó em nhất định sẽ cảm động đến khóc, nên anh muốn, em có nên mời chị gái em đến không?"
Tôi lập tức ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn anh ta, tim đau nhói từng cơn.
Tôi thật không ngờ, anh ta lại lợi dụng mong muốn được kết đôi của tôi để lừa chị tôi đến!
Chỉ để trả thù chị tôi, chỉ để dìm tôi xuống tận cùng địa ngục!
Tôi hít một hơi thật sâu:
"Walkley, chị em bận lắm, còn phải lo cho bầy nữa."
"Tốt nhất là đừng làm phiền chị ấy, chúng ta tự mừng thôi cũng được."
Nghe tôi nói vậy, Walkley có vẻ sốt ruột, nhào tới siết chặt lấy tay tôi, "Không được! Lần này chị ấy nhất định phải đến!"
Tôi giật mình, Walkley chợt nhận ra mình mất bình tĩnh, vội vàng buông tay ra.
Tôi cúi đầu nhìn cổ tay đã đỏ lên, lặng lẽ nhìn anh ta.
"Xin lỗi em yêu."
"Anh nóng vội quá, chuyện này nhất định phải có gia đình chứng kiến, anh sợ sau này em sẽ buồn."
"Anh muốn... đưa em đến gặp Nữ thần Mặt Trăng."
Walkley đã ám chỉ quá rõ ràng, nhưng tôi chỉ lảng ánh mắt đi, tiếp tục thu dọn đồ.
Walkley biết tôi đang giận, anh ta thở dài, lại tiến tới, như mọi lần muốn hôn tôi.
"Đừng chạm vào em..."
Walkley không nghe, tay còn luồn vào trong áo tôi.
Tôi lập tức tát anh ta một cái, bản năng sói trong tôi cũng gầm lên giận dữ.
"Hôm nay em không muốn."
Walkley ngạc nhiên trước sự thay đổi của tôi, ôm mặt đứng lặng một lúc rồi mới gật đầu.
"Được."
Nhìn bóng lưng anh ta rời đi, tôi mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng chân tay mềm nhũn, ngồi phịch xuống đất.
Nhìn những giọt nước rơi trên sàn, tôi đưa tay lên mặt, mới nhận ra mình đang khóc.
... Bao năm yêu nhau, tôi chưa từng một lần phản đối ý kiến của Walkley.
Ngày trước tôi chẳng nỡ làm anh ta buồn, vậy mà anh ta lại xé nát trái tim tôi thành từng mảnh.
Tôi hít sâu, từ từ đứng dậy, tiếp tục thu dọn đồ đạc.
Cho đến khi tôi ném hết những món đồ đôi của chúng tôi đi, điện thoại lại vang lên một tiếng.
Tôi mở ra xem, bỗng nghẹt thở.
[Tôi là mate – bạn đời – được Nữ thần Mặt Trăng thừa nhận của Walkley, ra ngoài gặp một chút nhé?]
Vật kỷ niệm anh ta tặng tôi rơi vào thùng rác, như chính tình cảm của chúng tôi.
Có thể bạn cũng thích





