
Ba năm, một lời nói dối tàn nhẫn
Chương 2
Cổ Bảo An POV:
Sau khi Lư Mạnh Khôi và Thái Minh Huệ rời đi, tôi quay trở lại căn biệt thự.
Cánh cửa không khóa.
Bước vào phòng ngủ, cảnh tượng bên trong khiến tôi sững sờ. Chăn gối lộn xộn, quần áo vương vãi trên sàn. Dấu vết của một đêm mặn nồng vẫn còn đó.
Tôi đứng chết lặng, nhớ lại những đêm Lư Mạnh Khôi ôm tôi trong lòng, thủ thỉ những lời yêu thương.
"Bảo An, đợi anh. Sau khi mọi chuyện ổn thỏa, chúng ta sẽ kết hôn."
Anh ta đã nói như vậy.
Tôi đã tin vào lời hứa đó, tin tưởng anh ta một cách mù quáng.
Tôi tự cười nhạo sự ngây thơ của mình.
Tôi quyết định dọn dẹp những gì thuộc về mình và rời khỏi đây.
Nhưng khi mở tủ quần áo, tôi phát hiện ra mọi thứ của tôi đã biến mất. Quần áo, tranh vẽ, những món quà nhỏ tôi tặng anh, tất cả đều không còn nữa.
Căn phòng này đã được dọn dẹp sạch sẽ, không còn một chút dấu vết nào của tôi.
Hóa ra, anh ta chưa bao giờ có ý định để tôi quay trở lại.
Tôi bước ra khỏi biệt thự, cảm giác như một kẻ vô gia cư.
Ngay lúc đó, một chiếc xe thể thao màu đỏ lao nhanh về phía tôi.
Tôi không kịp phản ứng, chỉ cảm thấy một cú va chạm mạnh, và cả người bị hất văng ra xa.
Trước khi mất đi ý thức, tôi nhìn thấy khuôn mặt của người lái xe.
Đó là Thái Minh Huệ.
Khi tôi tỉnh dậy, mùi thuốc khử trùng nồng nặc xộc vào mũi. Tôi đang ở trong bệnh viện.
Bên tai là giọng nói dịu dàng của Lư Mạnh Khôi đang dỗ dành Thái Minh Huệ.
"Không sao đâu, chỉ là vết thương ngoài da thôi. Em đừng tự trách mình."
Sắc mặt tôi tái nhợt. Tôi nhớ lại những lần mình bị thương, dù chỉ là một vết xước nhỏ, anh ta cũng sẽ lo lắng đến cuống cuồng.
Tôi cố gắng ngồi dậy, nhưng cơn choáng váng ập đến khiến tôi ngã nhào xuống đất.
Lư Mạnh Khôi vội vàng chạy đến, bế tôi lên giường.
"Sao em lại đột nhiên trở về?" Anh ta cau mày hỏi, giọng điệu có chút trách móc.
Tôi nhìn khuôn mặt lạnh lùng của anh ta, trái tim tôi lạnh lẽo.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. "Người phụ nữ đó là ai?"
"Cô ấy là Thái Minh Huệ, vợ của anh," Thái Minh Huệ tự mình trả lời, nở một nụ cười khiêu khích. "Chào em, em gái."
Em gái?
Tôi cười một cách mỉa mai. Tôi là gì của anh ta chứ?
"Tôi muốn báo cảnh sát," tôi nói, giọng nói lạnh như băng.
Không khí trong phòng đột nhiên trở nên căng thẳng.
Lư Mạnh Khôi cau mày, vẻ mặt phức tạp. "Chỉ là tai nạn nhỏ, không cần làm lớn chuyện."
"Tai nạn nhỏ?" Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta. "Lúc đó, cô ta rõ ràng là cố tình tăng ga."
"Bảo An!" Lư Mạnh Khôi ngắt lời tôi, giọng điệu có chút tức giận. "Đừng vô cớ gây sự nữa."
Anh ta quay sang Thái Minh Huệ, dịu dàng nói: "Em về nghỉ ngơi trước đi, anh sẽ ở lại đây."
Tôi đã từng nghĩ rằng, dù cả thế giới có quay lưng lại với tôi, Lư Mạnh Khôi cũng sẽ luôn tin tưởng tôi vô điều kiện.
Nhưng hiện thực đã cho tôi một cái tát đau đớn.
Lư Mạnh Khôi chỉ quay lại vào tối hôm sau, mang theo món bánh ngọt mà tôi từng yêu thích nhất.
"Anh có gì muốn giải thích không?" Tôi hỏi, giọng nói không chút cảm xúc.
"Hôn nhân giữa anh và Minh Huệ chỉ là vì lợi ích kinh doanh," anh ta giải thích. "Hợp đồng sẽ hết hạn sau hai năm. Đến lúc đó, anh sẽ ly hôn. Bảo An, anh vẫn luôn yêu em. Xin em hãy đợi anh."
Tôi cảm thấy xa lạ. Người đàn ông trước mặt tôi, tôi không hề quen biết.
Đúng lúc đó, điện thoại của anh ta reo lên.
Anh ta vội vàng ngắt máy, vẻ mặt có chút bối rối. "Anh có việc phải đi trước, tối anh sẽ quay lại."
Vài ngày sau, tôi vô tình đi ngang qua một phòng bệnh khác.
Tôi nhìn thấy Lư Mạnh Khôi đang ở đó, dịu dàng dỗ dành Thái Minh Huệ.
"Không sao đâu, con mất rồi chúng ta có thể có lại. Em đừng buồn nữa."
"Em phải chăm sóc tốt cho bản thân, đừng để anh lo lắng."
Có thể bạn cũng thích





