
Nước mắt của họ, sự trả thù ngọt ngào của tôi
Chương 3
Hoài Ngọc Lan POV:
"Rời khỏi? Em định đi đâu?" Giọng Vương Vĩ Tuyến có chút lạnh lùng, mang theo sự uy hiếp quen thuộc. "Ngọc Lan, đừng giận dỗi vô cớ. Em biết là không có chúng tôi, em không thể sống nổi mà."
Đúng vậy, trước đây tôi cũng nghĩ vậy. Tôi yếu đuối, bệnh tật, không có họ thì tôi chẳng là gì cả.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ cảm thấy nực cười.
"Tôi không giận dỗi," tôi bình tĩnh đáp, ánh mắt không một gợn sóng. "Tôi chỉ đang thông báo cho hai người biết quyết định của mình."
Tôi quay người, không thèm nhìn họ lấy một lần, bắt đầu thu dọn quần áo vào vali. Những món đồ đắt tiền mà họ mua cho tôi, tôi không động đến. Tôi chỉ lấy vài bộ quần áo bình thường của mình.
"Hoài Ngọc Lan, cô nghĩ cô là ai mà dám nói chuyện với chúng tôi bằng thái độ đó?" Vương Trung Hưng gầm lên, sự kiên nhẫn của anh ta đã cạn kiệt. "Cô ăn của nhà họ Vương, ở của nhà họ Vương, bây giờ muốn đi là đi sao?"
"Vậy hai người muốn tôi trả lại?" tôi dừng tay, quay lại nhìn anh ta. "Hai mươi năm qua, tôi đã làm gì cho nhà họ Vương? Tôi là nhà thiết kế trang sức, những bản thiết kế bán chạy nhất của Vương thị trong năm năm qua, đều là của tôi. Chỉ là, chúng đều đứng tên Tống Hạ Tiên. Chừng đó, đã đủ trả ơn dưỡng dục của nhà họ Vương chưa?"
Vĩ Tuyến và Trung Hưng sững sờ. Họ chưa bao giờ nghĩ rằng tôi sẽ nói ra điều này.
Trước đây, tôi không quan tâm đến danh lợi. Họ nói Tống Hạ Tiên cần một chút thành tích để đứng vững trong công ty, tôi liền đồng ý để cô ta đứng tên những bản thiết kế của mình. Tôi chỉ cần ở bên cạnh họ là đủ.
Thật ngu ngốc.
"Cô…" Trung Hưng nghẹn lời, không nói được gì.
Tôi không muốn lãng phí thêm thời gian. Tôi kéo vali, đi thẳng ra cửa.
"Đứng lại!" Vĩ Tuyến ra lệnh.
Tôi không dừng lại.
"Anh nói em đứng lại!" Anh ta bước nhanh đến, chặn trước mặt tôi. "Ngọc Lan, đừng làm loạn nữa. Anh biết chuyện của Hạ Tiên khiến em không vui. Nhưng em phải hiểu, em không thể sinh con. Nhà họ Vương cần người nối dõi."
Lý do thật nực cười làm sao.
"Vậy à?" tôi cười nhạt. "Vậy thì chúc hai người sớm có con. Bây giờ, phiền anh tránh đường."
Tôi lách qua người anh ta, đi xuống lầu.
Khi đi ngang qua đống mảnh vỡ của chiếc hộp nhạc, tôi dừng lại một chút. Tôi cúi xuống, nhặt lên nửa người của vũ công ba lê, rồi không chút do dự, ném nó vào thùng rác bên cạnh.
Quá khứ đã vỡ nát, không cần phải lưu luyến.
Vĩ Tuyến và Trung Hưng đứng trên lầu, nhìn thấy hành động của tôi. Tôi thấy sự kinh ngạc trong mắt họ. Có lẽ họ không ngờ tôi lại có thể dứt khoát như vậy.
Tống Hạ Tiên đứng bên cạnh họ, khoác tay Vĩ Tuyến, tựa đầu vào vai anh ta, một cử chỉ đầy tính chiếm hữu. Cô ta nhìn tôi với ánh mắt đắc thắng, như thể đang xem một kẻ thua cuộc thảm hại.
Tôi không quan tâm nữa.
Tôi đi thẳng đến khu vườn bí mật trên sân thượng. Nơi này từng là thiên đường của tôi. Vĩ Tuyến đã tự tay xây dựng nó, trồng đầy hoa oải hương và baby, những loài hoa tôi thích.
Anh ta từng nói, nơi này sẽ mãi mãi là của riêng tôi.
Nhưng bây giờ, một góc vườn đã được dọn sạch, thay vào đó là những giỏ hoa hồng đỏ rực, loài hoa mà Tống Hạ Tiên thích.
Họ thậm chí còn không đợi tôi đi, đã vội vàng xóa bỏ dấu vết của tôi.
Tôi nhớ lại ngày Vĩ Tuyến hoàn thành khu vườn này. Anh ta ôm tôi từ phía sau, cằm tựa lên vai tôi, giọng nói dịu dàng vang bên tai: "Ngọc Lan, đây là vương quốc của chúng ta. Mãi mãi."
Mãi mãi. Lời hứa của đàn ông, quả nhiên không thể tin được.
Tôi không cảm thấy đau lòng nữa. Chỉ thấy mỉa mai.
Tôi quay người rời đi, không một chút lưu luyến. Mọi thứ ở đây, đã không còn thuộc về tôi.
Tôi đã hiểu ra, tôi không phải là không thể thay thế. Tình yêu của họ không phải là duy nhất. Khi tôi không còn giá trị lợi dụng, hoặc khi họ tìm thấy một món đồ chơi mới mẻ hơn, tôi sẽ lập tức bị vứt bỏ.
Giống như chiếc hộp nhạc đã vỡ, giống như những chậu hoa đã héo.
Có thể bạn cũng thích





