Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Người phụ nữ anh gọi là cún con

Người phụ nữ anh gọi là cún con

Trong tiệc công ty, tôi suýt mất mạng vì dị ứng nhưng Sầm Duy Nghĩa, người yêu mười năm, lại mải chăm sóc em gái mưa mà phớt lờ tôi. Khi vượt qua cửa tử, tôi không nhận được sự an ủi mà chỉ thấy thái độ gắt gỏng của anh khi tôi chạm vào quà tặng của người khác. Đau đớn hơn, anh mặc bộ vest kỷ niệm mười năm của chúng tôi chỉ để đi tìm đồ cho cô ta rồi buông lời chê bai tôi quê mùa. Nhận ra sự bạc bẽo, tôi dọn sạch đồ đạc, cắt nát chiếc váy đôi và chấm dứt mối tình thanh xuân đầy sai lầm này.
Chương
Chia sẻ

Chương 2

Ninh Thanh Hiền POV:

Tôi vừa bước chân vào tiệm vest, hơi ấm từ bên trong phả vào mặt, xua đi chút lạnh lẽo của đêm đông.

Sầm Duy Nghĩa cũng lập tức theo sau, bước chân của anh ta nặng nề trên sàn gỗ, tạo ra những tiếng động đầy áp lực.

Anh ta không nói một lời, chỉ ném chiếc khăn choàng cashmere màu be lên người tôi, giọng điệu đầy vẻ bực bội và ghét bỏ.

"Đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng có vứt đồ của em lung tung trong xe của tôi."

Anh ta bị ám ảnh bởi sự sạch sẽ, đặc biệt là không gian riêng tư trên chiếc xe yêu quý của mình. Bất kỳ thứ gì không thuộc về anh ta đều bị coi là rác rưởi.

Tôi nhìn chiếc khăn choàng rơi dưới chân mình.

Đó không phải là của tôi.

"Cái này không phải của em," tôi bình thản nói, giọng không một chút gợn sóng.

Sầm Duy Nghĩa sững người. Có lẽ anh ta không ngờ tôi lại phủ nhận một cách thẳng thừng như vậy. Vẻ mặt anh ta dịu đi một chút, sự bực bội thoáng chốc được thay thế bằng một chút bối rối.

Anh ta cúi xuống, nhặt chiếc khăn lên, cẩn thận phủi bụi rồi gấp lại gọn gàng.

Trong lòng tôi chợt dâng lên một cảm giác chua chát. Tôi biết chiếc khăn này là của ai. Bá Khanh Linh. Lại là cô ta.

Tôi nhớ lại vô số lần trước đây, mỗi khi tôi vô tình để quên thứ gì đó trên xe anh ta, dù chỉ là một chiếc kẹp tóc nhỏ, anh ta cũng sẽ nổi trận lôi đình, mắng tôi là đồ bừa bãi, không có ý thức. Nhưng với đồ của Bá Khanh Linh, anh ta lại nâng niu như báu vật.

Trái tim tôi đã chết lặng. Tôi không còn cảm thấy đau đớn hay ghen tuông nữa. Chỉ còn lại sự mệt mỏi và chán ghét vô tận.

"Chào cô Ninh, chào anh Sầm," một nhân viên cửa hàng tươi cười tiến lại. "Bộ vest mà hai vị đặt may chung đã hoàn thành rồi ạ. Mời hai vị vào trong thử đồ."

Tôi cung cấp số điện thoại của mình.

Nhân viên vui vẻ thông báo rằng bộ đồ đôi chúng tôi đặt may đã xong.

Cô ấy mời chúng tôi vào phòng thử đồ.

Sầm Duy Nghĩa không thèm hỏi ý kiến tôi, cứ thế bước thẳng vào phòng thay đồ nam bên cạnh. Sự tự phụ của anh ta lúc nào cũng vậy, coi sự hiện diện của tôi là điều hiển nhiên. Tôi nhớ lại lần trước, cũng tại đây, anh ta đã nổi giận với tôi chỉ vì tôi mất quá nhiều thời gian để chọn vải.

Khi tôi mặc chiếc váy trắng tinh khôi, được thiết kế riêng để sánh đôi với bộ vest của anh ta, bước ra khỏi phòng thử đồ, tôi thấy anh ta đã đứng đợi sẵn. Bộ vest đen được cắt may hoàn hảo ôm lấy thân hình cao lớn của anh ta, càng làm nổi bật vẻ ngoài điển trai và khí chất hơn người.

Tôi đứng trước mặt anh ta.

Anh ta liếc nhìn tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt không có lấy một tia ấm áp, chỉ có sự phán xét lạnh lùng.

"Trông quê mùa chết đi được," anh ta buông một câu nhận xét cay độc.

Tôi không phản bác.

Tôi chỉ bình thản quay sang nhờ cô nhân viên chụp cho mình một tấm ảnh.

Sầm Duy Nghĩa tỏ vẻ mất kiên nhẫn. Ban đầu, anh ta có vẻ định đứng vào chụp chung với tôi, nhưng đúng lúc đó, điện thoại của anh ta reo lên.

Là nhạc chuông dành riêng cho Bá Khanh Linh.

"Anh Duy Nghĩa ơi..." Giọng nói nức nở, đáng thương của cô ta vang lên từ đầu dây bên kia. "Em... em làm mất chiếc khăn choàng anh tặng rồi... Em tìm mãi không thấy... Anh có thể... có thể mua cho em một chiếc khác được không?"

Cô ta khóc lóc, kể lể về chiếc khăn bị mất.

"Chỉ cần anh mua cho em, anh muốn em làm gì cũng được..." Giọng cô ta đầy vẻ gợi tình.

Sầm Duy Nghĩa cúp máy.

Anh ta thậm chí không thèm thay bộ vest đang mặc trên người, vội vã lao ra khỏi cửa hàng.

Anh ta di chuyển nhanh đến mức gần như là chạy.

Tôi nghe thấy tiếng động cơ xe của anh ta gầm lên rồi mất hút trong màn đêm.

Tôi đứng lặng người trong chiếc váy trắng.

Sau đó, tôi cầm lấy cây kéo trên bàn của người thợ may.

Không một chút do dự, tôi cắt nát chiếc váy. Từng nhát, từng nhát một. Tiếng vải lụa cao cấp bị xé toạc vang lên khô khốc, như tiếng trái tim tôi đang vỡ vụn.

Đêm đó, tôi thức trắng để dọn dẹp đồ đạc của mình.

Một tin nhắn từ Sầm Duy Nghĩa gửi đến.

"Anh đang ở quán bar với mấy người bạn. Sẽ về muộn."

Tôi nhìn tin nhắn, cảm thấy nực cười. Mười năm qua, đây là lần đầu tiên anh ta chủ động báo cáo lịch trình của mình. Thường thì tôi phải gọi hàng chục cuộc điện thoại, anh ta mới miễn cưỡng trả lời.

Tôi nhìn đôi găng tay cao su đang đeo trên tay mình.

Tôi phớt lờ tin nhắn của anh ta.

Tôi dọn dẹp sạch sẽ mọi dấu vết của mình trong căn nhà này.

Sau đó, tôi đi tắm.

Và ngủ một giấc ngon lành, lần đầu tiên sau rất nhiều năm.

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Sau ly hôn, thân phận của cô khắp mọi nơi
7.9
Suốt ba năm chung sống, Thẩm Tư Ninh chấp nhận từ bỏ hào quang để làm một người vợ hiền thục, nhưng đổi lại chỉ là sự coi thường và tờ đơn ly hôn lạnh lùng từ Mạnh Tư Thần. Sau khi dứt áo ra đi, cô quyết định sống đúng với bản ngã thiên tài của mình. Lúc này, thế giới mới ngỡ ngàng khi biết cô chính là nhà điều chế nước hoa danh tiếng, thủ lĩnh tổ chức tình báo và hacker lừng lẫy. Chứng kiến sự tỏa sáng của vợ cũ, Mạnh Tư Thần hối hận khôn nguôi, tìm mọi cách để níu kéo tình cảm. Thế nhưng, đại lão quyền lực Hoắc Cảnh Xuyên đã trực tiếp xuất hiện bên cạnh Tư Ninh. Anh nắm chặt tay cô và đưa ra lời tuyên bố đầy thách thức, khiến Mạnh gia không còn cơ hội sửa sai.
Bìa tiểu thuyết Bạn trai tổng giám đốc đã bỏ trốn 1314 lần, tôi đã kết hôn với người khác
9.4
Mối tình mười năm tưởng chừng viên mãn, nhưng đám cưới của tôi đã bị hủy bỏ tới 1314 lần bởi sự vắng mặt của vị hôn phu tổng tài. Kể từ khi thanh mai trúc mã của Ôn Húc Dương trở về, anh luôn bỏ mặc tôi trong ngày trọng đại để chạy đến bên cô ta. Lần này, chỉ vì Đồng Hoàn bị đứt tay, anh sẵn sàng vượt đèn đỏ đưa cô ấy đi cấp cứu và yêu cầu tôi hoãn hôn lễ thêm lần nữa với thái độ thờ ơ, lạnh nhạt. Đối diện với những ánh mắt mỉa mai từ quan khách, tôi nhận ra người kết hôn cùng mình không nhất thiết phải là anh ta. Trong vô số lần bị anh bỏ rơi, tôi đã tìm thấy một người khác sẵn lòng thay thế vị trí đó.
Bìa tiểu thuyết Ông Cố, xin ông đừng ngược đãi tôi nữa. Vợ tôi mất rồi.
9.6
Năm năm trước, Nguyễn Thanh Hạ kiên quyết kết hôn với Cố Khinh Chu bất chấp sự ngăn cản. Cô say mê gương mặt cùng đôi mắt của anh đến mức chấp nhận mọi sự phản bội, kể cả khi anh công khai đưa tình nhân về nhà. Với cô, chỉ cần diện mạo đó còn nguyên vẹn, cô sẽ mãi bao dung để trả món nợ tình trong quá khứ. Tuy nhiên, một vụ tai nạn xe hơi đã khiến khuôn mặt Cố Khinh Chu chằng chịt vết sẹo vĩnh viễn. Ngay lập tức, Thanh Hạ lạnh lùng rời bỏ anh không một dấu vết. Khi Cố Khinh Chu quỳ gối cầu xin lý do, cô chỉ xót xa chạm vào vết sẹo và cay đắng nhận ra người cũ trong lòng mình vừa chết đi thêm lần nữa.
Bìa tiểu thuyết Không tha thứ, không hòa giải cô Nhiễm bám vào ông trùm Kinh Thành
8.6
Nhiễm Tuế Tuế từng dành trọn thanh xuân để yêu và theo đuổi Phó Vân Đình, chấp nhận thay đổi bản thân chỉ mong được gả cho anh. Tuy nhiên, sự lạnh lùng cùng hành động bỏ mặc cô giữa lằn ranh sinh tử đã khiến cô hoàn toàn thức tỉnh. Tuế Tuế quyết định dứt tình, quay lại làm chính mình và đưa gia tộc trở lại thời hoàng kim, khiến kẻ phụ bạc phải hối hận. Khi Phó Vân Đình đau khổ cầu xin cô quay lại, anh bàng hoàng nhận ra người đứng sau bảo vệ cô lại chính là người chú quyền lực của mình. Đối diện với vị ông trùm đáng sợ nhất Kinh Thành, anh cay đắng nghe lệnh phải gọi người mình từng ruồng bỏ là thím.
Bìa tiểu thuyết Cái giá của một tình yêu tỷ đô
8.7
Mẹ mất do chính tay Tào Đông Nghi - tình cũ của chồng tôi gây tai nạn, nhưng Cổ Nam Kha lại ép tôi ký đơn bãi nại. Chưa dừng lại, anh đưa cô ta về nhà, bắt tôi hầu hạ như nô bộc. Vì kẻ đó, anh dùng roi đánh tôi ngất lịm, tát tôi chỉ vì những lý do vô lý. Đau đớn nhất là khi anh đào mộ mẹ tôi, đem tro cốt hòa vào bùn đất, dẫm đạp lên lòng tự tôn cuối cùng của tôi. Người đàn ông từng hứa che chở nay lại bảo vệ kẻ sát nhân và coi tôi không bằng cỏ rác. Vào ngày cưới của họ, khi bị ép làm phù dâu, tôi đã mỉm cười chuẩn bị một món quà đặc biệt để đáp lễ lại tất cả những gì họ đã gây ra.
Bìa tiểu thuyết Ba lần tôi chết đi, những cuộc gọi của anh ấy không được hồi đáp
9.8
Sau bốn năm, tôi về Sài Gòn định tổ chức đám cưới nhưng lại rơi vào bi kịch khi Minh Quân, người giám hộ cũ, đã đính hôn với Châu Khả My – kẻ từng bắt nạt tôi. Anh mù quáng bênh vực cô ta, ép tôi xin lỗi oan ức và bao che cho hành vi cướp đoạt tác phẩm nghệ thuật của tôi. Đỉnh điểm là khi anh dập tắt cuộc điều tra của cảnh sát và giam lỏng tôi. Đau đớn vì bị phản bội, tôi trả hết nợ nần rồi lặng lẽ rời đi. Khi Minh Quân nhận ra sự thật và điên cuồng đuổi theo đến Tuscany, anh chỉ thấy tôi hạnh phúc bên David. Những giọt nước mắt muộn màng không thể xóa nhòa sự thật về ba lần tôi cận kề cái chết, tuyệt vọng gọi cho anh trong vô vọng. Sự lạnh lùng của tôi đã hoàn toàn nghiền nát tâm hồn anh.