
Người phụ nữ anh gọi là cún con
Chương 2
Ninh Thanh Hiền POV:
Tôi vừa bước chân vào tiệm vest, hơi ấm từ bên trong phả vào mặt, xua đi chút lạnh lẽo của đêm đông.
Sầm Duy Nghĩa cũng lập tức theo sau, bước chân của anh ta nặng nề trên sàn gỗ, tạo ra những tiếng động đầy áp lực.
Anh ta không nói một lời, chỉ ném chiếc khăn choàng cashmere màu be lên người tôi, giọng điệu đầy vẻ bực bội và ghét bỏ.
"Đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng có vứt đồ của em lung tung trong xe của tôi."
Anh ta bị ám ảnh bởi sự sạch sẽ, đặc biệt là không gian riêng tư trên chiếc xe yêu quý của mình. Bất kỳ thứ gì không thuộc về anh ta đều bị coi là rác rưởi.
Tôi nhìn chiếc khăn choàng rơi dưới chân mình.
Đó không phải là của tôi.
"Cái này không phải của em," tôi bình thản nói, giọng không một chút gợn sóng.
Sầm Duy Nghĩa sững người. Có lẽ anh ta không ngờ tôi lại phủ nhận một cách thẳng thừng như vậy. Vẻ mặt anh ta dịu đi một chút, sự bực bội thoáng chốc được thay thế bằng một chút bối rối.
Anh ta cúi xuống, nhặt chiếc khăn lên, cẩn thận phủi bụi rồi gấp lại gọn gàng.
Trong lòng tôi chợt dâng lên một cảm giác chua chát. Tôi biết chiếc khăn này là của ai. Bá Khanh Linh. Lại là cô ta.
Tôi nhớ lại vô số lần trước đây, mỗi khi tôi vô tình để quên thứ gì đó trên xe anh ta, dù chỉ là một chiếc kẹp tóc nhỏ, anh ta cũng sẽ nổi trận lôi đình, mắng tôi là đồ bừa bãi, không có ý thức. Nhưng với đồ của Bá Khanh Linh, anh ta lại nâng niu như báu vật.
Trái tim tôi đã chết lặng. Tôi không còn cảm thấy đau đớn hay ghen tuông nữa. Chỉ còn lại sự mệt mỏi và chán ghét vô tận.
"Chào cô Ninh, chào anh Sầm," một nhân viên cửa hàng tươi cười tiến lại. "Bộ vest mà hai vị đặt may chung đã hoàn thành rồi ạ. Mời hai vị vào trong thử đồ."
Tôi cung cấp số điện thoại của mình.
Nhân viên vui vẻ thông báo rằng bộ đồ đôi chúng tôi đặt may đã xong.
Cô ấy mời chúng tôi vào phòng thử đồ.
Sầm Duy Nghĩa không thèm hỏi ý kiến tôi, cứ thế bước thẳng vào phòng thay đồ nam bên cạnh. Sự tự phụ của anh ta lúc nào cũng vậy, coi sự hiện diện của tôi là điều hiển nhiên. Tôi nhớ lại lần trước, cũng tại đây, anh ta đã nổi giận với tôi chỉ vì tôi mất quá nhiều thời gian để chọn vải.
Khi tôi mặc chiếc váy trắng tinh khôi, được thiết kế riêng để sánh đôi với bộ vest của anh ta, bước ra khỏi phòng thử đồ, tôi thấy anh ta đã đứng đợi sẵn. Bộ vest đen được cắt may hoàn hảo ôm lấy thân hình cao lớn của anh ta, càng làm nổi bật vẻ ngoài điển trai và khí chất hơn người.
Tôi đứng trước mặt anh ta.
Anh ta liếc nhìn tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt không có lấy một tia ấm áp, chỉ có sự phán xét lạnh lùng.
"Trông quê mùa chết đi được," anh ta buông một câu nhận xét cay độc.
Tôi không phản bác.
Tôi chỉ bình thản quay sang nhờ cô nhân viên chụp cho mình một tấm ảnh.
Sầm Duy Nghĩa tỏ vẻ mất kiên nhẫn. Ban đầu, anh ta có vẻ định đứng vào chụp chung với tôi, nhưng đúng lúc đó, điện thoại của anh ta reo lên.
Là nhạc chuông dành riêng cho Bá Khanh Linh.
"Anh Duy Nghĩa ơi..." Giọng nói nức nở, đáng thương của cô ta vang lên từ đầu dây bên kia. "Em... em làm mất chiếc khăn choàng anh tặng rồi... Em tìm mãi không thấy... Anh có thể... có thể mua cho em một chiếc khác được không?"
Cô ta khóc lóc, kể lể về chiếc khăn bị mất.
"Chỉ cần anh mua cho em, anh muốn em làm gì cũng được..." Giọng cô ta đầy vẻ gợi tình.
Sầm Duy Nghĩa cúp máy.
Anh ta thậm chí không thèm thay bộ vest đang mặc trên người, vội vã lao ra khỏi cửa hàng.
Anh ta di chuyển nhanh đến mức gần như là chạy.
Tôi nghe thấy tiếng động cơ xe của anh ta gầm lên rồi mất hút trong màn đêm.
Tôi đứng lặng người trong chiếc váy trắng.
Sau đó, tôi cầm lấy cây kéo trên bàn của người thợ may.
Không một chút do dự, tôi cắt nát chiếc váy. Từng nhát, từng nhát một. Tiếng vải lụa cao cấp bị xé toạc vang lên khô khốc, như tiếng trái tim tôi đang vỡ vụn.
Đêm đó, tôi thức trắng để dọn dẹp đồ đạc của mình.
Một tin nhắn từ Sầm Duy Nghĩa gửi đến.
"Anh đang ở quán bar với mấy người bạn. Sẽ về muộn."
Tôi nhìn tin nhắn, cảm thấy nực cười. Mười năm qua, đây là lần đầu tiên anh ta chủ động báo cáo lịch trình của mình. Thường thì tôi phải gọi hàng chục cuộc điện thoại, anh ta mới miễn cưỡng trả lời.
Tôi nhìn đôi găng tay cao su đang đeo trên tay mình.
Tôi phớt lờ tin nhắn của anh ta.
Tôi dọn dẹp sạch sẽ mọi dấu vết của mình trong căn nhà này.
Sau đó, tôi đi tắm.
Và ngủ một giấc ngon lành, lần đầu tiên sau rất nhiều năm.
Có thể bạn cũng thích





