
Người vợ họ đã phá vỡ
Chương 3
Diệp Thanh Trà POV:
Tôi không còn sức để tranh cãi với họ nữa.
Tôi lảo đảo trở về phòng, cố gắng dùng keo dán lại những mảnh ngọc vỡ. Nhưng vô ích. Vết nứt hiện ra rõ rệt, giống như cuộc hôn nhân của tôi, không bao giờ có thể trở lại như xưa.
Tôi quyết định sẽ mang nó đến một nghệ nhân chuyên nghiệp để sửa chữa.
Khi tôi vừa bước ra khỏi phòng, Hoàng Bạch Ngọc đã đứng chặn ở cửa, khoanh tay, vẻ mặt đầy đắc ý.
"Chị định đi đâu vậy?"
"Tránh ra."
"Chị Trà, chị thật đáng thương," cô ta cười khẩy. "Anh Việt Thanh và cả Thiện Ngôn nữa, họ đều đứng về phía tôi. Chị nghĩ chị còn có cơ hội sao? Tốt nhất là chị nên tự mình rời đi đi."
Tôi nhìn cô ta, cảm thấy thật nực cười. Một con rối lại dám lên mặt dạy đời chủ nhân của nó.
"Cô nghĩ mình là ai?" Tôi lạnh lùng đáp.
Tôi lách người qua cô ta, nhưng cô ta lại cố tình chặn đường. "Chị không được đi!"
Tôi mất hết kiên nhẫn, đẩy mạnh cô ta ra. "Cút!"
"Á!"
Hoàng Bạch Ngọc hét lên một tiếng thất thanh rồi ngã lăn xuống cầu thang.
Tiếng động lớn kinh động đến Mạnh Việt Thanh và Mạnh Thiện Ngôn. Họ vội vàng chạy ra.
Họ nhìn thấy Hoàng Bạch Ngọc nằm dưới chân cầu thang, đầu chảy máu, còn tôi đứng sững trên đỉnh cầu thang.
"Anh Việt Thanh... Thiện Ngôn..." Hoàng Bạch Ngọc khóc lóc, "Chị Trà... chị ấy nói em không được phép ở gần hai người... chị ấy đẩy em..."
Ánh mắt Mạnh Việt Thanh và Mạnh Thiện Ngôn, khi nghe những lời đó, không phải là sự tức giận, mà là một tia vui mừng lóe lên. Một niềm vui bệnh hoạn khi thấy tôi ghen tuông đến mức phải ra tay hại người.
Họ lại có thêm một "bằng chứng" cho tình yêu của tôi.
Việt Thanh giả vờ nghiêm mặt, bế thốc Bạch Ngọc lên. "Người đâu, mau đưa cô Ngọc đi kiểm tra!"
Rồi hắn quay lại, nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo. "Diệp Thanh Trà, em ngày càng quá đáng."
Hắn ra lệnh cho hai tên vệ sĩ. "Ném cô ta xuống dưới."
Cả người tôi cứng đờ. "Mạnh Việt Thanh, anh điên rồi! Tôi không có đẩy cô ta!"
"Tôi không quan tâm," hắn đáp, "Tôi chỉ biết cô ấy vì em mà bị thương. Em phải trả giá."
Tôi bị hai tên vệ sĩ lôi đi, tôi giãy giụa, hét lên trong tuyệt vọng: "Mạnh Việt Thanh, anh sẽ phải hối hận! Các người sẽ phải hối hận!"
Cơ thể tôi bị ném mạnh xuống nền nhà lạnh lẽo. Một tiếng "rắc" vang lên, xương sườn tôi như gãy lìa.
Trong cơn đau đớn và mơ hồ, tôi thấy Mạnh Việt Thanh và Mạnh Thiện Ngôn đứng trên cao nhìn xuống. Khóe miệng họ nhếch lên thành một nụ cười thỏa mãn.
"Bố ơi," Thiện Ngôn thì thầm, "Nhìn mẹ đau khổ vì chúng ta, con thấy vui quá."
Việt Thanh cũng cười. "Con trai ngoan."
Tim tôi như bị xé thành trăm mảnh.
Hóa ra nỗi đau của tôi chính là trò tiêu khiển của họ.
Tôi ngất đi.
Khi tỉnh lại, tôi đang ở trong bệnh viện. Toàn thân đau nhức.
Một cô y tá bước vào. "Cô Diệp, cô tỉnh rồi à? Chồng cô đã đưa cô đến đây. Anh ấy lo lắng cho cô lắm, đã túc trực ở đây cả đêm."
Chồng tôi? Lo lắng?
Tôi nhếch mép cười cay đắng. Nước mắt không thể kiểm soát mà tuôn rơi.
"Sao cô lại khóc? Có phải đau lắm không?" Cô y tá lo lắng hỏi.
Tôi lắc đầu. Nỗi đau thể xác sao có thể so sánh được với nỗi đau trong lòng.
"Cô Diệp, chồng cô dặn khi nào cô tỉnh thì gọi cho anh ấy."
"Không cần đâu." Tôi mệt mỏi đáp. Hắn ta chắc chắn đang ở bên cạnh Hoàng Bạch Ngọc, diễn tiếp vở kịch của mình.
Vài ngày sau, tôi xuất viện. Luật sư của tôi đã đợi sẵn ở cửa, đưa cho tôi một tập tài liệu.
Đơn ly hôn.
Tôi không chút do dự ký tên mình vào.
Khi tôi vừa bước ra khỏi cổng bệnh viện, tôi lại bắt gặp Mạnh Việt Thanh và Hoàng Bạch Ngọc. Hắn đang dìu cô ta, cử chỉ đầy quan tâm.
Tôi siết chặt tờ đơn ly hôn trong tay, hít một hơi thật sâu, rồi bước thẳng về phía họ.
Tôi đưa tờ đơn cho Mạnh Việt Thanh.
"Cái gì đây?"
Có thể bạn cũng thích





