
Người vợ anh không thể giữ
Chương 2
Phạm Cẩm Hằng POV:
Một tuần trôi qua, Phan Thiên Ngôn vẫn chưa trở về. Có lẽ anh ta đang cùng cô em họ yêu quý của mình tận hưởng kỳ nghỉ ngọt ngào ở Đà Lạt.
Ngôi nhà này, không có anh ta, dường như cũng không có gì khác biệt. Vẫn lạnh lẽo và trống rỗng như vậy.
Tôi bắt đầu dọn dẹp đồ đạc của mình. Quần áo, sách vở, những vật dụng cá nhân. Sau đó, tôi bắt đầu dọn dẹp những thứ thuộc về anh ta.
Tôi thu dọn tất cả quần áo của anh ta, xếp chúng gọn gàng vào vali. Những chiếc cà vạt mà tôi đã cẩn thận lựa chọn, những chiếc áo sơ mi mà tôi đã tự tay ủi phẳng phiu. Mọi thứ liên quan đến anh ta, tôi đều muốn xóa sạch khỏi cuộc sống của mình.
Đúng lúc tôi đang kéo chiếc vali đựng đầy đồ của anh ta ra khỏi phòng ngủ, cửa nhà bật mở.
Phan Thiên Ngôn đứng ở cửa, nhìn tôi với vẻ mặt kinh ngạc. Trông anh ta có vẻ mệt mỏi, nhưng ánh mắt vẫn sắc bén như thường.
"Em đang làm gì vậy?" Anh ta hỏi, nhíu mày nhìn chiếc vali trong tay tôi.
"Dọn dẹp nhà cửa một chút." Tôi trả lời một cách thản nhiên, cố gắng che giấu cảm xúc thật của mình. Tôi không muốn có thêm bất kỳ tranh cãi nào với anh ta.
Anh ta bước vào nhà, cởi áo khoác và ném lên ghế sô pha. "Cuối tuần này có tiệc gia đình ở nhà cũ, em chuẩn bị đi."
Đó là một mệnh lệnh, không phải một lời đề nghị.
"Tôi hơi mệt, không muốn đi." Tôi từ chối thẳng thừng. Tôi không còn là Phạm Cẩm Hằng của trước kia, người phụ nữ luôn răm rắp nghe theo mọi yêu cầu của anh ta.
Phan Thiên Ngôn có vẻ hơi ngạc nhiên trước sự từ chối của tôi. Anh ta nhìn tôi một lúc, trong mắt thoáng qua một tia quan tâm hiếm hoi.
"Em vẫn chưa khỏe hẳn sau lần hiến máu sao?"
Chỉ là một chút quan tâm giả tạo, nhưng cũng đủ khiến trái tim tôi nhói lên một cách vô thức.
Đúng lúc đó, một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía cửa. "Chị Cẩm Hằng, chị phải đi chứ. Bà nội nói rất nhớ chị đó."
Phan Thanh An bước vào, khoác tay Phan Thiên Ngôn một cách tự nhiên. Cô ấy mặc một chiếc váy trắng tinh khôi, trông ngây thơ và đáng yêu, giống như một thiên thần. Nhưng trong mắt tôi, cô ấy chỉ là một con quỷ đội lốt.
Ngay khi Thanh An xuất hiện, sự quan tâm ngắn ngủi trong mắt Thiên Ngôn lập tức biến mất. Anh ta quay sang nhìn cô ấy, ánh mắt dịu dàng trở lại.
"Nếu An An đã nói vậy, vậy thì em đi đi." Anh ta nói với tôi, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào Thanh An.
Lại là như vậy. Luôn luôn là như vậy. Chỉ cần là lời nói của Phan Thanh An, anh ta sẽ không bao giờ từ chối.
Tôi cảm thấy một cơn đau nhói trong lồng ngực. Dù đã quyết định buông bỏ, nhưng trái tim vẫn không thể ngừng đau đớn trước sự thiên vị trắng trợn của anh ta.
Tôi không nói gì nữa, chỉ lặng lẽ gật đầu. Tranh cãi cũng vô ích.
Trên đường đến nhà cũ của gia đình họ Phan, Phan Thanh An ngồi ở ghế sau, không ngừng nói chuyện với tôi.
"Chị Cẩm Hằng, dạo này sắc mặt chị không tốt lắm. Chị phải chăm sóc bản thân thật tốt nhé." Cô ấy nói với giọng đầy quan tâm.
Cô ta đang thăm dò tôi.
"Cảm ơn, tôi ổn." Tôi trả lời một cách lạnh lùng, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Thanh An dường như không nhận ra sự lạnh nhạt của tôi. Cô ấy giơ chiếc vòng tay kim cương trên cổ tay lên, khoe khoang một cách vô ý.
"Chị xem này, chiếc vòng này đẹp không? Là anh Thiên Ngôn mới mua cho em đó. Anh ấy nói, đây là phiên bản giới hạn, cả thế giới chỉ có ba chiếc."
Trái tim tôi lại một lần nữa bị bóp nghẹt. Tôi nhớ, có một lần tôi đã nhìn thấy một chiếc vòng tương tự trong tạp chí và vô tình buột miệng nói rằng nó rất đẹp. Lúc đó, Phan Thiên Ngôn chỉ liếc nhìn tôi một cái rồi nói: "Thứ vô dụng."
Vậy mà bây giờ, anh ta lại sẵn sàng chi một số tiền lớn để mua nó cho Phan Thanh An.
Tôi im lặng, chỉ lặng lẽ quan sát sự tương tác giữa hai người họ qua gương chiếu hậu. Phan Thiên Ngôn thỉnh thoảng lại quay đầu lại, nhìn Thanh An bằng ánh mắt cưng chiều. Bàn tay họ thỉnh thoảng lại chạm vào nhau một cách "vô tình".
Trước đây, tôi thật sự quá ngu ngốc. Tôi đã luôn tự lừa dối mình rằng đó chỉ là tình cảm anh em thân thiết. Tôi đã mù quáng tin vào tình bạn mười năm của chúng tôi, tin vào lời hứa của người chồng mà tôi yêu say đắm.
Nhưng bây giờ, khi lớp màn che đã được vén lên, mọi thứ đều trở nên rõ ràng và trần trụi.
Sự thiên vị của anh ta, sự thao túng của cô ta. Tất cả đều là một vở kịch được dàn dựng công phu, và tôi là khán giả duy nhất bị lừa dối.
Cơn đau vẫn còn đó, nhưng nó không còn khiến tôi bối rối hay tuyệt vọng nữa. Thay vào đó, nó giống như một lời nhắc nhở, nhắc nhở tôi về sự ngu ngốc của mình trong quá khứ.
Tôi tự nhủ, không sao cả. Sắp rồi. Chỉ cần đợi thêm một thời gian ngắn nữa thôi, thủ tục ly hôn sẽ hoàn tất.
Khi đó, tôi sẽ hoàn toàn thoát khỏi cuộc sống giả dối này.
Có thể bạn cũng thích





