
Cuộc trốn thoát ngọt ngào của người vợ thay thế
Chương 2
Lộc Kiều Trang POV:
"Buông ra!" Tôi cố gắng đẩy tay anh ta ra, nhưng sức lực của tôi so với anh ta chẳng khác nào châu chấu đá xe.
Vết thương trên đầu và cơn đau từ cánh tay khiến tôi gần như không đứng vững.
"Cô còn dám chống cự?" Trác Minh Quốc càng thêm tức giận, anh ta kéo lê tôi ra khỏi phòng vệ sinh như kéo một con búp bê rách.
Anh ta thậm chí còn không thèm liếc nhìn vết thương trên trán tôi, nơi máu vẫn đang chảy.
"Minh Quốc, anh làm em đau..."
Tôi bị anh ta ném xuống sàn nhà lạnh lẽo trước giường bệnh của Phạm Xuân Nghi.
Trong phòng bệnh, Phạm Xuân Nghi đang ngồi trên giường, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt ngấn lệ, trông vô cùng đáng thương.
Cô ta thấy tôi liền co rúm người lại, giọng nói run rẩy: "Minh... Minh Quốc, anh đừng vì em mà làm chị Kiều Oanh bị thương... đều là lỗi của em..."
"Không phải lỗi của em." Trác Minh Quốc dịu dàng an ủi cô ta, rồi quay sang tôi, ánh mắt lại trở nên lạnh như băng. "Xin lỗi Xuân Nghi ngay!"
Xin lỗi?
Tôi mệt mỏi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt giả tạo của Phạm Xuân Nghi.
"Phạm Xuân Nghi, tôi đã làm gì cô?"
Giọng tôi khàn đặc, nhưng không hề có chút sợ hãi.
Phạm Xuân Nghi mím môi, nước mắt lưng tròng. "Chị Kiều Oanh... em biết chị không thích em, nhưng em và Minh Quốc là thật lòng yêu nhau. Chị là Trác phu nhân, là vợ của anh ấy, em không dám tranh giành... Xin chị đừng làm khó em nữa, được không?"
Lời nói của cô ta như một mũi kim, châm vào lòng tự trọng của tôi.
Cô ta đang nhắc nhở tôi, tôi chỉ là một người vợ trên danh nghĩa, một kẻ thế thân.
"Xuân Nghi!" Trác Minh Quốc ngắt lời cô ta, rồi quát lên với tôi, "Cô còn không mau xin lỗi? Có phải cô muốn tôi phải dùng biện pháp mạnh không?"
Tôi biết rõ, Phạm Xuân Nghi đang diễn kịch. Mùi nước hoa đó, chắc chắn là cô ta cố tình vu oan cho tôi.
Nhưng tôi không muốn tranh cãi.
Tôi không muốn lãng phí sức lực cho những người không đáng.
Chỉ còn ba tháng nữa thôi. Tôi phải nhẫn nhịn.
Vì ba mươi tỷ, vì tự do.
"Xin lỗi." Tôi cúi đầu, giọng nói không một chút cảm xúc. "Là tôi sai."
Phạm Xuân Nghi dường như không hài lòng với thái độ của tôi, nhưng Trác Minh Quốc đã ra lệnh: "Cô ở lại đây chăm sóc Xuân Nghi cho đến khi cô ấy xuất viện."
Đây là một sự sỉ nhục.
Anh ta muốn tôi, người vợ hợp pháp, phải ở lại chăm sóc cho tình nhân của anh ta.
Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh ta. Trong một khoảnh khắc, tôi đã muốn từ chối.
Nhưng cuối cùng, tôi vẫn gật đầu. "Vâng."
Những ngày sau đó, tôi gần như sống trong bệnh viện.
Tôi chăm sóc Phạm Xuân Nghi một cách chu đáo, không một lời oán thán. Tôi đút cho cô ta ăn, lau người cho cô ta, đọc sách cho cô ta nghe.
Trác Minh Quốc cũng gần như ở lại bệnh viện, anh ta chăm sóc Xuân Nghi từng li từng tí, ánh mắt dịu dàng đó, tôi chưa bao giờ có được.
Có lần anh ta thức cả đêm để canh cho Xuân Nghi ngủ, vì cô ta nói cô ta sợ bóng tối.
Anh chưa bao giờ làm điều đó cho tôi, dù có những đêm tôi bị sốt cao đến mê sảng.
Nhưng tôi không ghen.
Tôi chỉ cảm thấy nực cười.
Các cô y tá trong bệnh viện đều thì thầm sau lưng tôi, họ nói tôi là một người vợ quá độ lượng, quá bao dung.
"Trác phu nhân thật đáng thương, chồng công khai ngoại tình mà cô ấy vẫn phải ở đây chăm sóc cho 'tiểu tam'."
"Nghe nói cô ấy yêu Trác tổng lắm, yêu đến mức không còn cả lòng tự trọng."
Có một lần, Trác Minh Quốc vô tình nghe được những lời bàn tán đó.
Anh ta đứng ở cuối hành lang, nhìn tôi đang lặng lẽ gọt táo cho Phạm Xuân Nghi. Bóng lưng tôi gầy gò, cô độc.
Tôi cảm nhận được ánh mắt của anh, nhưng tôi không quay đầu lại.
Đêm đó, anh ta không về phòng bệnh của Xuân Nghi. Anh ta đứng ngoài ban công phòng nghỉ của tôi, hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác.
Tôi biết, trong lòng anh ta đang có một sự dao động.
Anh ta bắt đầu nghi ngờ.
Một người phụ nữ, liệu có thể yêu một người đàn ông đến mức độ này không?
Nhưng tôi sẽ không cho anh ta câu trả lời.
Ngày Phạm Xuân Nghi xuất viện, Trác Minh Quốc nói anh ta sẽ đưa cô ta đi du lịch biển để giải khuây.
"Những ngày này đừng gọi cho tôi." Anh ta lạnh lùng nói với tôi.
"Vâng." Tôi gật đầu, trong lòng lại cảm thấy một sự giải thoát.
Tốt quá rồi.
Cuối cùng tôi cũng có thể có vài ngày yên tĩnh.
Tôi bắt đầu thu dọn hành lý của mình. Hợp đồng sắp kết thúc, tôi phải chuẩn bị sẵn sàng để rời đi.
Tôi lướt mạng xã hội, thấy Phạm Xuân Nghi đăng ảnh chuyến đi xa hoa của họ. Du thuyền sang trọng, resort năm sao, những bữa ăn đắt tiền.
Cô ta nép vào lòng Trác Minh Quốc, cười rạng rỡ như một nữ hoàng.
Tôi chỉ lướt qua, không một chút cảm xúc.
Thế giới của họ, tôi không thuộc về.
Có thể bạn cũng thích





