
Sự khinh miệt của chị kế, lời nói dối của người tình
Chương 2
Cầm Yên Bằng lái xe đưa tôi về căn hộ của anh. Anh ta vẫn dịu dàng như mọi khi, cẩn thận thắt dây an toàn cho tôi, bàn tay ấm áp của anh ta vô tình chạm vào mu bàn tay lạnh ngắt của tôi.
"Đừng lo, anh sẽ giải quyết mọi chuyện. Anh sẽ không để ai làm tổn thương em." Giọng nói của anh ta trầm ấm, đầy sức thuyết phục, nhưng đối với tôi lúc này, nó chỉ khiến tôi cảm thấy buồn nôn.
Tôi im lặng, quay mặt ra ngoài cửa sổ, để mặc nước mắt chảy dài trên má.
Đến căn hộ, anh ta rót cho tôi một cốc nước ấm, rồi nói có việc gấp phải ra ngoài một lát. "Ngoan, ở đây đợi anh. Áo khoác của anh để trên ghế sofa, nếu lạnh thì cứ mặc vào."
Anh ta đi rồi, trong căn phòng rộng lớn chỉ còn lại một mình tôi. Tôi nhìn chiếc áo khoác màu đen vắt trên ghế sofa. Đó là chiếc áo tôi quen thuộc, vẫn còn vương vấn mùi nước hoa nam tính của anh ta, mùi hương đã từng khiến tôi mê đắm.
Nhưng giờ đây, nó chỉ khiến tôi cảm thấy ghê tởm.
Tôi vô tình liếc thấy một chiếc điện thoại khác rơi ra từ trong túi áo khoác. Không phải chiếc điện thoại anh ta thường dùng.
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu, tôi run rẩy cầm chiếc điện thoại lên. Màn hình khóa là một bức ảnh phong cảnh, không có mật khẩu.
Tôi vuốt màn hình, trái tim đập thình thịch. Mật khẩu mở khóa là gì? Tôi do dự một lúc, rồi run rẩy nhập ngày sinh của mình. Không đúng.
Vậy... là ngày sinh của Đường Phương Chi?
Tôi hít một hơi thật sâu, nhập một dãy số khác. Màn hình mở khóa.
Trái tim tôi như rơi xuống vực thẳm.
Danh bạ chỉ có một số duy nhất, được lưu là "Vợ yêu". Lịch sử cuộc gọi dày đặc những cuộc gọi đến và đi, mỗi cuộc đều kéo dài hàng giờ đồng hồ.
Tôi run rẩy mở tin nhắn.
"Bằng, anh đang làm gì vậy? Sao không trả lời tin nhắn của em?"
"Con nhỏ Đường Phương Yến đó có làm phiền anh không?"
Cầm Yên Bằng trả lời ngay lập tức: "Đang dỗ con mồi ngu ngốc thôi. Sao có thể so sánh với Chi Chi của anh được."
Tin nhắn này được gửi đi chỉ vài phút trước.
Tôi lướt lên, đọc từng dòng tin nhắn của họ. Họ đã ở bên nhau từ rất lâu rồi. Mỗi một lần anh ta nói với tôi rằng anh ta phải đi công tác, thực chất là anh ta đang ở bên cạnh chị họ của tôi. Mỗi một lần anh ta nói với tôi rằng anh ta bận họp, thực chất là anh ta đang gọi điện cho cô ta.
Tôi nhớ có lần tôi gọi cho anh ta, anh ta nói đang họp, nhưng tôi nghe thấy tiếng sóng biển. Anh ta giải thích là đang xem một đoạn video tài liệu. Giờ thì tôi đã hiểu, lúc đó anh ta đang đi nghỉ mát cùng Đường Phương Chi.
Lịch sử chuyển khoản cũng hiện ra. Mỗi tháng, anh ta đều chuyển cho Đường Phương Chi một số tiền lớn, đủ để cô ta sống xa hoa như một bà hoàng.
"Chồng ơi, em muốn cái túi kia."
"Mua đi, vợ yêu thích là được."
Những tin nhắn sặc mùi tình tứ, những lời lẽ ngọt ngào mà tôi chưa bao giờ nhận được.
Hóa ra, tôi chưa bao giờ thực sự hiểu người đàn ông này. Tôi chỉ là một quân cờ trong tay anh ta, một công cụ để anh ta trả thù.
Cửa mở, Cầm Yên Bằng bước vào, trên tay cầm một hộp thuốc. "Phương Yến, em có bị đau đầu không? Anh mua thuốc cho em rồi này."
Anh ta bước đến, giọng nói vẫn dịu dàng như trước. "Uống thuốc đi rồi ngủ một giấc, mọi chuyện sẽ ổn thôi."
Tôi nhìn hộp thuốc trong tay anh ta. Đó là loại thuốc mà tôi bị dị ứng, chỉ cần uống một viên nhỏ cũng đủ khiến tôi phát ban và khó thở. Anh ta biết rõ điều đó.
Tôi nhìn sâu vào mắt anh ta, cố gắng tìm kiếm một tia áy náy, một chút cảm xúc thật, nhưng tất cả những gì tôi thấy chỉ là sự lạnh lùng và toan tính.
Trái tim tôi chết lặng.
"Em không muốn uống." Tôi đẩy tay anh ta ra.
"Ngoan nào, đừng bướng." Anh ta vẫn kiên nhẫn, cố gắng đưa viên thuốc đến miệng tôi.
"Tôi nói là tôi không muốn!" Tôi gạt mạnh tay anh ta, viên thuốc rơi xuống đất.
Tôi đứng dậy, muốn rời đi. Nhưng anh ta đã giữ chặt lấy tay tôi. "Phương Yến, em lại làm sao vậy? Anh chỉ muốn tốt cho em thôi."
Tốt cho tôi? Tốt cho tôi là ép tôi uống thuốc độc, là tung video của tôi lên mạng để hủy hoại danh dự của tôi sao?
Tôi vùng vằng chạy ra khỏi căn hộ của anh ta, không ngoảnh đầu lại.
Vừa về đến nhà, tôi đã bị chú mình, bố của Đường Phương Chi, chặn lại ở cửa.
"Mày còn mặt mũi mà về đây à?" Ông ta giáng cho tôi một cái tát trời giáng. Má tôi bỏng rát, một bên tai ù đi.
"Đồ không biết xấu hổ! Mày làm mất hết mặt mũi của nhà họ Đường rồi!" Ông ta chỉ vào mặt tôi mà chửi rủa. "Mẹ mày chết sớm chắc cũng là vì có đứa con gái hư hỏng như mày!"
"Cút ra khỏi nhà này ngay! Nhà họ Đường không có đứa cháu gái như mày!"
Tôi đứng chết lặng, không một giọt nước mắt. Trái tim tôi đã vỡ nát, không còn cảm giác gì nữa.
Tôi bình thản nhìn ông ta. "Được thôi."
Phản ứng của tôi khiến ông ta ngạc nhiên. Ông ta nghĩ tôi sẽ khóc lóc cầu xin, nhưng không.
"Tối mai là tiệc sinh nhật của bố, cũng là lễ đính hôn của Chi Chi và Yên Bằng. Mày phải đến đó, xin lỗi Chi Chi và Yên Bằng trước mặt mọi người." Ông ta ra lệnh.
Tôi gật đầu. "Được."
Tôi quay người, bước vào phòng mình, đóng sầm cửa lại. Tôi ném chiếc điện thoại Cầm Yên Bằng tặng tôi vào thùng rác, cùng với tất cả những món quà anh ta đã tặng.
Mọi thứ đã kết thúc rồi.
Có thể bạn cũng thích





