
Sự trả thù của nữ thừa kế tỷ phú
Chương 2
Trang Gia Tiên POV:
Tôi đã không khóc. Không phải ở lễ đường, không phải khi đối mặt với ánh mắt thương hại của hàng trăm khách mời, và cũng không phải khi trở về căn biệt thự trống rỗng của nhà họ Trang.
Tôi chỉ ngồi lặng lẽ trong phòng thay đồ, tự tay tháo bỏ chiếc vương miện kim cương, cởi bỏ chiếc váy cưới nặng trĩu. Tôi nhìn mình trong gương, cô gái với khuôn mặt xinh đẹp nhưng đôi mắt trống rỗng. Tình yêu tám năm, kết thúc bằng một sự phản bội công khai và nhục nhã nhất.
Một tuần sau, Sài Gòn vẫn còn xôn xao về "drama đám cưới thế kỷ". Bùi Quang Tú và Hà Thục Vân trở thành tâm điểm của mọi cuộc bàn tán. Anh ta, người đàn ông phụ bạc. Cô ta, kẻ thứ ba trơ tráo. Và tôi, Trang Gia Tiên, nạn nhân đáng thương bị bỏ rơi ngay tại lễ đường.
Tôi ghét cái danh xưng đó.
Tối hôm đó, em họ tôi, Trang Minh Khang, một thằng nhóc mới lớn lúc nào cũng coi tôi là thần tượng, kéo tôi ra ngoài giải khuây.
"Chị, đi bar đi. Em mời. Tụi mình không say không về!"
Tôi không từ chối. Tôi cần một chút ồn ào để lấp đầy sự trống rỗng trong lòng.
Chúng tôi đến một nhà hàng sang trọng trên tầng thượng của một toà nhà chọc trời, nơi có thể nhìn bao quát cả thành phố về đêm. Ánh đèn neon lấp lánh, tiếng nhạc xập xình, và những con người xa lạ cười nói vui vẻ.
Thật trớ trêu, tôi lại gặp họ ở đây.
Bùi Quang Tú, Hà Thục Vân, và đứa con gái của họ, Bùi Khánh Linh.
Họ đang ngồi ở một bàn gần cửa sổ, trông giống như một gia đình ba người hạnh phúc. Hà Thục Vân đang dịu dàng đút cho con gái ăn, trong khi Bùi Quang Tú nhìn họ với ánh mắt trìu mến.
Một hình ảnh thật chói mắt.
Minh Khang cũng nhìn thấy họ. Thằng bé lập tức sôi máu. "Chết tiệt! Đôi gian phu dâm phụ này còn dám vác mặt đến đây?"
Nó định lao tới, nhưng tôi giữ lại. "Kệ họ đi."
Tôi không muốn gây sự. Tôi chỉ muốn yên tĩnh uống một ly rượu.
Nhưng dường như, số phận không muốn để tôi yên.
Khi chúng tôi đi ngang qua bàn của họ để đến quầy bar, Hà Thục Vân đột nhiên lên tiếng, giọng nói ngọt ngào nhưng đầy khiêu khích.
"Chị Gia Tiên, trùng hợp quá."
Tôi dừng bước, nhưng không nhìn cô ta.
Bùi Quang Tú ngẩng đầu lên, ánh mắt anh ta chạm phải tôi. Phức tạp, áy náy, và một chút gì đó không cam lòng.
Hà Thục Vân mỉm cười, một nụ cười của người chiến thắng. Cô ta ôm lấy cánh tay của Bùi Quang Tú, tựa đầu vào vai anh ta. "Anh Tú, xem chúng ta gặp ai này."
Bùi Quang Tú không nói gì, chỉ im lặng nhìn tôi.
Trang Minh Khang không thể nhịn được nữa. "Trùng hợp cái gì mà trùng hợp? Chị không thấy xấu hổ à? Cướp chồng chưa cưới của người khác rồi còn vênh váo?"
Sắc mặt Hà Thục Vân hơi thay đổi, nhưng cô ta nhanh chóng lấy lại vẻ đáng thương. Đôi mắt cô ta ngấn nước. "Minh Khang, chị biết em tức giận, nhưng tình cảm là chuyện không thể miễn cưỡng. Anh Tú và chị là thật lòng yêu nhau. Lỗi là ở chúng tôi đã không thể kiểm soát được tình cảm của mình."
"Thật lòng yêu nhau?" Minh Khang cười phá lên. "Thật lòng đến mức phải lén lút sau lưng chị tôi, đến mức phải mang cả con ra để phá đám cưới của người ta à? Cái thứ tình yêu của chị rẻ mạt thật đấy."
Những người xung quanh bắt đầu chú ý đến chúng tôi.
Bùi Quang Tú cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh ta trầm xuống, mang theo sự tức giận. "Minh Khang, đủ rồi đó. Đừng nói về Thục Vân như vậy."
Anh ta đứng dậy, chắn trước mặt Hà Thục Vân, tạo thành một tư thế bảo vệ.
"Cô ấy là mẹ của con anh. Anh có trách nhiệm phải bảo vệ cô ấy."
Trái tim tôi lại nhói lên một lần nữa. Anh ta đang công khai bảo vệ kẻ thứ ba, trước mặt tôi, người phụ nữ đã cùng anh ta đi qua tám năm thanh xuân.
Tôi nhìn thẳng vào mắt Bùi Quang Tú, giọng lạnh như băng. "Trách nhiệm? Anh nói với tôi về trách nhiệm?"
"Vậy trách nhiệm của anh với tôi đâu? Tám năm của tôi, anh định dùng cái gì để trả?"
Sự lạnh lùng trên mặt anh ta rạn nứt. Anh ta nhìn tôi, môi mấp máy nhưng không thể nói ra lời.
Hà Thục Vân ở phía sau, kéo tay áo anh ta, giọng nức nở. "Anh Tú, đừng cãi nhau nữa. Là lỗi của em. Đều là lỗi của em. Chúng ta đi thôi."
Đứa con gái của họ, Bùi Khánh Linh, có lẽ cảm nhận được sự căng thẳng, cũng bắt đầu khóc ré lên. Cô bé nhìn tôi với ánh mắt sợ hãi và căm ghét.
"Cô là người xấu! Cô bắt nạt mẹ tôi!"
Bùi Quang Tú vội vàng quay lại dỗ dành con gái. "Khánh Linh ngoan, không phải đâu. Không ai bắt nạt mẹ con cả."
Anh ta bế con bé lên, vỗ về tấm lưng nhỏ bé của nó. Sau đó, anh ta quay lại nhìn tôi, ánh mắt hoàn toàn lạnh lẽo.
"Trang Gia Tiên, em đừng quá đáng. Chuyện của chúng ta đã kết thúc rồi. Em muốn gì, Trang Gia muốn gì, anh đều chấp nhận. Nhưng đừng động đến mẹ con cô ấy."
Nói xong, anh ta ôm lấy Hà Thục Vân đang khóc lóc, bế con gái, và lướt qua tôi như một người xa lạ.
Tôi đứng đó, chết lặng.
Minh Khang tức giận đến mức mặt đỏ bừng. "Chị! Chị thấy chưa? Cái tên khốn đó! Em phải cho hắn một bài học!"
Tôi nắm chặt tay Minh Khang lại. "Không cần."
Tôi biết Hà Thục Vân. Cô ta từng là thực tập sinh dưới quyền tôi. Một cô gái có vẻ ngoài trong sáng, ngây thơ, nhưng bên trong lại đầy tham vọng và thủ đoạn. Cô ta biết cách dùng sự yếu đuối của mình làm vũ khí, biết cách khơi dậy lòng thương hại và cảm giác tội lỗi của đàn ông.
Bùi Quang Tú, một người đàn ông lớn lên trong mặc cảm của một đứa con riêng, luôn khao khát có một gia đình trọn vẹn. Hà Thục Vân và đứa con đã đánh trúng vào điểm yếu chí mạng đó của anh ta.
Tôi nhìn theo bóng lưng của gia đình ba người họ, một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
Tôi đã thua. Thua một cách thảm hại.
Nhưng tôi là Trang Gia Tiên. Tôi sẽ không bao giờ để mình chìm trong thất bại.
Tôi quay người, đi về phía quầy bar. "Cho tôi một ly mạnh nhất."
Minh Khang lo lắng nhìn tôi. "Chị, chị ổn không?"
Tôi ngửa cổ uống cạn ly rượu. Vị cay nồng xộc lên mũi, làm mắt tôi cay xè.
"Ổn," tôi đặt mạnh chiếc ly xuống. "Chưa bao giờ ổn hơn."
Trò chơi này, vẫn chưa kết thúc. Nó chỉ mới bắt đầu thôi.
Bùi Quang Tú, anh đã chọn con đường của mình. Vậy thì hãy chuẩn bị tinh thần để trả giá cho sự lựa chọn đó. Tôi sẽ cho anh biết, thế nào là địa ngục.
Tôi lấy điện thoại ra, bấm một dãy số.
"Alo, thư ký Lâm phải không? Chuẩn bị cho tôi tất cả tài liệu về các dự án mà Bùi Quang Tú đang phụ trách. Đúng vậy, tất cả. Gửi vào email cho tôi ngay lập tức."
---
Có thể bạn cũng thích





