
Cơn thịnh nộ của sự từ chối: Sự trở về của người vợ
Chương 2
Lê Thảo Chi POV:
Khi tôi trở về biệt thự nhà họ Bùi, dì Lan, người giúp việc lâu năm, nhìn tôi với ánh mắt ái ngại.
"Cô chủ nhỏ... cậu chủ lại..." Dì ngập ngừng, không dám nói hết câu.
Tôi mỉm cười nhẹ nhõm, một nụ cười mà chính tôi cũng thấy xa lạ. "Không sao đâu dì. Con quen rồi."
Sự quen thuộc này mới là điều đáng sợ nhất. Nó bào mòn sự đau đớn, biến nỗi thất vọng thành một thói quen chai sạn.
Tôi bước vào phòng khách. Cảnh tượng trước mắt không nằm ngoài dự đoán. Bùi Hữu Bảo đang ngồi trên sofa, còn Đan Thu Thủy thì gối đầu lên đùi anh, vẻ mặt yếu ớt, đáng thương. Anh đang dịu dàng vuốt tóc cô ta, ánh mắt tràn đầy sự xót xa.
Thật là một bức tranh "tình yêu đích thực" cảm động lòng người.
Và tôi, vị hôn thê danh chính ngôn thuận, lại giống như một kẻ thứ ba thừa thãi.
"Chị Thảo Chi..." Đan Thu Thủy nhìn thấy tôi, vội vàng ngồi dậy, vẻ mặt hoảng hốt như thể bị bắt gian tại trận. "Em... em không cố ý đâu. Tại em đau quá, nên anh Bảo mới..."
Tôi chỉ lặng lẽ nhìn cô ta diễn. Kỹ năng diễn xuất của cô tiểu thư này thật sự ngày càng điêu luyện.
Đúng lúc này, bà Nga từ trên lầu đi xuống. Vừa nhìn thấy tôi, bà ta đã nhíu mày, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt.
"Cô còn mặt mũi mà về à? Lại đi đâu lêu lổng cả ngày rồi bây giờ mới mò về? Có biết là Thủy nó không khỏe không? Thay vì ở nhà chăm sóc cho người bệnh, cô lại đi ăn diện váy vóc. Đúng là đồ không có giáo dục."
Bà ta không thèm liếc nhìn tôi lấy một cái, đi thẳng đến bên cạnh Đan Thu Thủy, rút từ trong túi ra một chiếc vòng tay ngọc bích.
"Thủy à, đây là chiếc vòng gia truyền của nhà bác. Bác thấy con đeo là hợp nhất. Con nhận đi cho bác vui."
Đó là chiếc vòng mà bà ta đã từng hứa sẽ trao cho tôi vào ngày cưới.
"Bác Nga, con không dám nhận đâu ạ." Thu Thủy vờ vịt từ chối, ánh mắt lại liếc về phía tôi. "Chị Thảo Chi sẽ không vui đâu ạ. Dù sao chị ấy mới là vợ sắp cưới của anh Bảo."
"Mẹ!" Hữu Bảo cuối cùng cũng lên tiếng, nhưng giọng anh ta lại có chút do dự. "Mẹ làm gì vậy? Cái vòng đó..."
"Nó thì có tư cách gì mà không vui?" Bà Nga ngắt lời con trai, giọng đầy mỉa mai. "Một đứa con gái tài xế mà cũng đòi làm dâu nhà họ Bùi sao? Thủy à, con đừng để ý đến nó. Con nhận đi."
Tôi nhìn cảnh tượng trước mắt, không cảm thấy đau đớn, chỉ thấy nực cười.
Tôi bước tới, cầm lấy chiếc vòng từ tay bà Nga, rồi tự tay đeo vào cổ tay trắng nõn, mềm mại của Đan Thu Thủy.
"Đúng là rất hợp." Tôi nói, giọng bình thản. "Cô Đan, cô nhận đi. Đồ của cô thì nên thuộc về cô thôi."
Bàn tay tôi, thô ráp vì năm năm làm việc nhà, châm cứu, xoa bóp, chạm vào làn da mịn màng của cô ta, tạo thành một sự tương phản đầy châm biếm.
Bà Nga và Đan Thu Thủy đều sững sờ trước hành động của tôi.
"À phải rồi," tôi chợt nhớ ra, quay sang Hữu Bảo. "Suýt nữa thì quên mất. Hôm nay là ngày chúng ta đi thử váy cưới đấy."
Hữu Bảo lúc này mới giật mình. Anh ta vội vàng đứng dậy, đuổi theo tôi ra ngoài cửa.
"Thảo Chi, em nghe anh giải thích." Anh ta nắm lấy tay tôi. "Hôm nay Thủy đột nhiên bị đau dạ dày, anh không thể bỏ mặc cô ấy được."
Lại là cái lý do cũ rích này. Tôi đã nghe đến phát chán rồi.
"Anh không cần giải thích." Tôi gạt tay anh ta ra, giọng lạnh nhạt. "Tôi hiểu mà."
"Em hiểu là tốt rồi. Đừng trẻ con như vậy nữa." Anh ta thở phào, như thể tôi vừa ban cho anh ta một ân huệ. "Váy cưới chúng ta có thể thử sau. Sức khỏe của Thủy quan trọng hơn."
"Bà Bùi nói đúng." Tôi đột nhiên thay đổi cách xưng hô. Không còn là "mẹ" nữa.
"Em gọi ai là bà Bùi?" Anh ta nhíu mày, có vẻ không vui. "Em ăn nói kiểu gì vậy?"
"Tôi nói bà Bùi, mẹ của anh. Bà ấy nói tôi không có giáo dục, không xứng với anh. Tôi nghĩ bà ấy nói rất đúng."
"Lê Thảo Chi!" Hữu Bảo tức giận gầm lên. "Em lại giở trò gì đấy? Có phải em thấy anh khỏe lại rồi nên bắt đầu dùng ân tình để ép buộc anh không?"
Câu nói của anh ta như một nhát dao đâm thẳng vào tim tôi.
Ép buộc?
Năm năm qua, tôi đã dốc hết tâm can để chăm sóc anh, đổi lại chỉ là hai từ "ép buộc" này sao?
Tôi bật cười, một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc. Tôi rút từ trong túi ra chiếc gót giày đã gãy, ném xuống chân anh ta.
"Bùi Hữu Bảo, anh nói đúng. Tôi chính là đang ép buộc anh đấy. Bây giờ tôi không ép nữa, anh đã tự do rồi."
"Em..." Anh ta nhìn chiếc gót giày, rồi lại nhìn tôi, vẻ mặt đầy kinh ngạc và tức giận. Anh ta dường như bị hành động của tôi chọc tức.
"Ngày mai chúng ta vẫn sẽ kết hôn." Anh ta nghiến răng nói, như thể đang ban ơn. "Nhưng em phải nhớ cho kỹ, vị trí bà Bùi này là do anh ban cho em, vì anh nợ em. Đừng có được voi đòi tiên."
Anh ta đưa tay ra định chạm vào mặt tôi, nhưng tôi đã lùi lại một bước.
"Bùi Hữu Bảo, anh không thấy mình nực cười sao? Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta. "Anh nên vào xem cô Đan của anh thế nào đi kìa. Cô ấy yếu ớt như vậy, không có anh chắc không sống nổi đâu."
Nghe tôi nhắc đến Đan Thu Thủy, vẻ mặt Hữu Bảo dịu lại một chút. Anh ta hừ lạnh một tiếng.
"Em đừng có mà gây sự. Đợi anh thu xếp xong, anh sẽ gọi cho em."
Anh ta quay người bước vào nhà, dáng đi đầy vẻ tự tin, như thể chắc chắn rằng tôi sẽ ngoan ngoãn chờ đợi.
Anh ta luôn như vậy. Luôn cho rằng tôi sẽ ở đó, đợi anh, bất kể anh ta đối xử với tôi tệ bạc đến mức nào.
Nhưng lần này, anh ta đã lầm.
Bùi Hữu Bảo, tôi sẽ không chờ anh nữa.
Không bao giờ.
Có thể bạn cũng thích





