
Những lời hứa tan vỡ của Hoàng tử
Chương 2
Nông Khả Doanh POV:
Máu chảy xuống, che mờ tầm mắt tôi. Tôi nhìn theo bóng lưng vội vã của Triệu Thiên Vũ, anh ta ôm Dương Hoàng Yến, giọng nói đầy lo lắng và yêu thương.
"Yến, đừng sợ, có anh ở đây."
Tôi nhớ lại ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau.
Lúc đó, tôi chỉ là một cô gái bán chè ở góc đường Sài Gòn. Anh là thiếu gia của tập đoàn Triệu Thị, một người thuộc về một thế giới khác.
Anh dừng chiếc xe sang trọng của mình trước gánh chè của tôi, ánh mắt anh sáng rực khi nhìn tôi.
"Cô gái, em tên gì?"
Lúc đó, tôi chỉ nghĩ anh là một công tử bột trêu hoa ghẹo nguyệt. Tôi không trả lời, chỉ im lặng múc chè cho khách.
Nhưng anh không bỏ cuộc.
Mỗi ngày, anh đều đến gánh chè của tôi, mua một ly chè rồi ngồi ở một góc, im lặng ngắm nhìn tôi. Anh không làm phiền, chỉ đơn giản là ở đó.
Một ngày, anh nói: "Hay là em đừng bán chè nữa. Anh có thể cho em một cuộc sống tốt hơn."
Tôi ngước lên nhìn anh, ánh mắt kiên định. "Cảm ơn ý tốt của anh, nhưng tôi tự nuôi sống được bản thân."
Sự kiên cường của tôi dường như càng khiến anh thêm hứng thú.
Anh bắt đầu theo đuổi tôi một cách công khai. Anh mua hết gánh chè của tôi chỉ để tôi có thể nghỉ sớm. Anh đứng che ô cho tôi khi trời mưa. Anh đuổi đánh mấy tên côn đồ đến gây sự với tôi.
Một lần, để bảo vệ tôi, anh đã bị một tên côn đồ đâm một nhát dao vào tay. Máu chảy không ngừng.
Tôi hoảng hốt đưa anh đến bệnh viện. Anh nhìn tôi, mỉm cười yếu ớt.
"Anh cứu em một mạng, em phải lấy thân báo đáp."
Nước mắt tôi rơi lã chã. Tôi gật đầu.
Khoảng thời gian sau đó là những ngày tháng ngọt ngào nhất trong cuộc đời tôi. Anh đối xử với tôi như một nàng công chúa.
Một lần, tôi vô tình bị dao cắt vào tay khi đang gọt hoa quả. Vết thương rất nhỏ, chỉ rớm một chút máu.
Anh lại cuống cuồng lên, gọi cả bác sĩ riêng đến nhà. Anh ôm tôi vào lòng, giọng đầy xót xa.
"Sau này đừng làm những việc này nữa, để người giúp việc làm."
Anh từng lo lắng cho tôi như vậy đấy. Chỉ một vết thương nhỏ của tôi cũng đủ khiến anh đau lòng.
Vậy mà bây giờ, tôi ngã ở đây, máu chảy đầy mặt, anh lại không thèm nhìn lấy một cái.
Tôi bật cười, một tiếng cười chua chát và tuyệt vọng.
Nông Khả Doanh, mày thật ngu ngốc.
Tôi tự mình đứng dậy, lê bước đến bệnh viện gần đó. Vết thương trên đầu khiến tôi choáng váng, bước đi không vững.
Đúng lúc tôi gần như ngã quỵ, một cánh tay mạnh mẽ đã giữ tôi lại.
Là Vũ.
"Em lại muốn gây sự gì nữa?" Giọng anh đầy tức giận. "Yến vừa mới ổn định một chút, em lại chạy đến đây làm loạn."
Tôi yếu ớt nói: "Tôi... tôi đến để băng bó vết thương."
Tôi chỉ vào trán mình, nơi máu vẫn đang rỉ ra.
Ánh mắt anh sững lại một chút khi nhìn thấy vết thương của tôi. Có một tia đau xót thoáng qua, nhưng rồi nhanh chóng bị sự lạnh lùng che lấp.
"Anh còn nhìn thấy tôi không?" Tôi hỏi, giọng đầy chua xót.
Anh im lặng, rồi bước tới, muốn chạm vào vết thương của tôi.
Tôi nói một cách bình tĩnh: "Là do anh đẩy tôi ngã."
Cánh tay anh cứng đờ giữa không trung. Anh nhớ lại cảnh tượng lúc nãy, giọng có chút hối lỗi. "Anh xin lỗi, lúc đó anh quá lo lắng cho Yến."
Anh lại giải thích: "Anh phải đối xử tốt với cô ấy và đứa bé, thì gia đình anh mới đồng ý cho chúng ta ở bên nhau. Em hiểu không?"
Tôi gật đầu một cách vô hồn. "Tôi hiểu."
"Vậy em về nghỉ ngơi đi, đừng làm loạn nữa." Anh nói, rồi quay người định rời đi.
"Anh đi chăm sóc cô ấy đi," tôi nói. "Cô ấy cần anh hơn."
Dường như câu nói của tôi đã chạm đến sự áy náy trong lòng anh. Anh quay lại, nắm lấy tay tôi. "Doanh, anh yêu em. Em chỉ cần chờ anh thêm một chút nữa thôi."
Anh dặn dò y tá chăm sóc vết thương cho tôi, rồi mới rời đi.
Nhưng anh không biết, lòng tin của tôi dành cho anh đã tan vỡ rồi.
Tôi ngồi một mình trong hành lang bệnh viện lạnh lẽo, nhìn theo bóng lưng anh khuất dần.
Nước mắt tôi lại rơi.
Lần này, không phải vì đau đớn, mà là vì sự ngu ngốc của chính mình.
Tôi đã hoàn toàn từ bỏ rồi.
Có thể bạn cũng thích





