
Bí mật của bảo mẫu, Sự trả thù của người vợ
Chương 3
Bánh kem matcha là món tôi yêu thích. Quốc Hưng nhớ mọi chi tiết nhỏ về tôi, mọi sở thích, mọi ý muốn bất chợt. Anh ta sử dụng những chi tiết này như vũ khí, tạo ra một chiếc lồng của sự quan tâm hoàn hảo đẹp đẽ đến mức tôi chưa bao giờ nhận ra mình bị mắc kẹt.
Vị bánh ngọt ngấy, mỗi miếng cắn là một lời nhắc nhở về lời nói dối cay đắng mà tôi đang sống. Một cơn buồn nôn ập đến.
Tôi không thể ly hôn anh ta. Chưa được. Cho đến khi tôi tìm thấy con trai mình. Vì điều đó, tôi cần phải ở lại trong chiếc lồng mạ vàng này, đóng vai của mình, và thu thập sức mạnh.
"Anh phải kiểm tra một vài thứ cho buổi gây quỹ của phòng tranh," Quốc Hưng nói sau bữa tối, điện thoại của anh ta sáng lên trong tay. Tôi thoáng thấy tên Thảo Chi trên màn hình trước khi anh ta nhanh chóng nghiêng nó đi.
"Ồ?" Tôi hỏi, giọng nhẹ nhàng. "Mọi chuyện ổn chứ?"
Vẻ mặt anh ta thay đổi, một thoáng gì đó tôi không thể đọc được lướt qua mắt anh ta trước khi chiếc mặt nạ quan tâm trở lại. "Là Gia An. Vết xước của nó hôm trước trông hơi đỏ. Thảo Chi đang đưa nó đến phòng khám cho chắc. Anh nên đi."
Lời nói dối quá trắng trợn, quá xúc phạm.
"Anh có muốn em đi cùng không?" Tôi hỏi, giọng lạnh lùng.
Anh ta khựng lại, tay đặt trên tay nắm cửa. "Không, không. Em ở nhà nghỉ ngơi đi. Dạo này trông em mệt mỏi quá. Anh sẽ lo liệu." Anh ta cúi xuống hôn lên trán tôi, một cử chỉ từng cảm thấy như tình yêu và giờ đây cảm thấy như một dấu ấn nhục nhã. "Anh sẽ về sớm."
Ngay khi cánh cửa đóng lại, tôi đã gọi điện thoại. "Theo dõi anh ta."
Người thám tử tư rất hiệu quả. Trong vòng hai mươi phút, điện thoại của tôi rung lên với một bức ảnh gửi đến. Đó là xe của Quốc Hưng, đậu bên ngoài "L'Jardin", nhà hàng sang trọng bậc nhất thành phố. Nhà hàng của chúng tôi. Nơi anh ta đã đưa tôi đến vào kỷ niệm ngày cưới đầu tiên.
Một bức ảnh khác theo sau. Quốc Hưng và Thảo Chi, ngồi ở bàn quen thuộc của chúng tôi bên cửa sổ. Bức ảnh thứ ba cho thấy một người phục vụ đang giới thiệu cho Thảo Chi một chai rượu vang, loại rượu mà tôi đã từng chỉ cho Quốc Hưng, nói rằng chúng ta nên để dành nó cho một dịp đặc biệt.
Tay tôi run rẩy khi nhìn chằm chằm vào những hình ảnh. Anh ta đang trao cho cô ta cuộc sống của tôi, từng mảnh một.
Rồi đến đoạn video.
Chất lượng hình ảnh mờ, được quay từ xa, nhưng cảnh tượng thì không thể nhầm lẫn. Quốc Hưng đang quỳ một gối. Anh ta đang cầm một chiếc hộp nhỏ. Bên trong là chiếc vòng cổ kim cương mà tôi đã thấy trong ngăn kéo bàn làm việc của anh ta nhiều tháng trước. Tôi đã nghĩ đó là một bất ngờ cho kỷ niệm ngày cưới sắp tới của chúng tôi.
Anh ta đang cầu hôn. Với Thảo Chi. Trong nhà hàng của chúng tôi.
Cô ta đang khóc, tay che miệng trong một bức tranh hoàn hảo của niềm vui bất ngờ. Cô ta gật đầu, và anh ta đeo chiếc vòng cổ lên cổ cô ta. Họ hôn nhau, một nụ hôn dài, say đắm khiến dạ dày tôi quặn lại.
Tôi nhìn Thảo Chi thì thầm điều gì đó vào tai anh ta, tay cô ta lướt trên đường viền hàm của anh ta. Anh ta mỉm cười, một nụ cười chân thật, không phòng bị mà tôi đã không thấy trong nhiều năm.
Anh ta thì thầm đáp lại, "Đêm nay anh sẽ ở lại với em."
Rồi cô ta nói điều gì đó khác, vẻ mặt là một sự biếm họa của sự quan tâm. "Còn Mỹ Anh thì sao?"
"Anh sẽ chỉ nói với cô ta là Gia An phải nhập viện qua đêm để theo dõi," anh ta nói, giọng thản nhiên, coi thường. "Cô ta tin bất cứ điều gì anh nói."
Một lúc sau, điện thoại của tôi rung lên với một tin nhắn từ anh ta.
Gia An bị sốt nhẹ. Bác sĩ muốn giữ cháu lại qua đêm. Đừng lo, anh ở đây với con. Yêu em.
Hơi thở tôi nghẹn lại. Anh ta đang ở với cô ta. Và Gia An... Gia An có ở cùng họ không? Có phải... có phải cậu bé tôi đã nuôi nấng cũng là một phần của trò hề này?
Với bàn tay run rẩy, tôi bấm số của Gia An. Nó có một chiếc điện thoại nhỏ cho những trường hợp khẩn cấp.
Nó trả lời ở hồi chuông thứ hai. "Chào mẹ."
"Chào con yêu. Con đang ở đâu?" Tôi hỏi, giọng căng thẳng.
"Con đang ở với bố," nó vui vẻ nói. "Bọn con đang ở bệnh viện."
Nhưng ở phía sau, tôi có thể nghe thấy. Tiếng dao dĩa va vào đồ sứ loảng xoảng, tiếng thì thầm của cuộc trò chuyện trong nhà hàng. Và rồi, giọng của Quốc Hưng, bị bóp nghẹt nhưng rõ ràng. "Gia An, con đang nói chuyện với ai đấy? Bảo mẹ là con đi ngủ bây giờ đi."
"Con phải đi đây, mẹ," Gia An nói nhanh. "Bố bảo đến giờ đi ngủ rồi. Yêu mẹ."
Đường dây bị ngắt.
Chiếc điện thoại tuột khỏi những ngón tay tê dại của tôi và rơi loảng xoảng xuống sàn.
Nó biết. Cậu bé mà tôi đã đắp chăn mỗi đêm, cậu bé mà tôi đã hôn lên những đầu gối bị trầy xước, cậu bé mà tôi yêu bằng cả con người mình... nó biết. Nó là một người tham gia tự nguyện vào lời nói dối của họ.
Sự phản bội là tuyệt đối, một lưỡi dao hai lưỡi cắt nát trái tim tôi. Một từ người đàn ông tôi đã cống hiến cả cuộc đời, một từ đứa trẻ là trung tâm thế giới của tôi.
Tôi trượt xuống bức tường, cuộn tròn thành một quả bóng trên sàn nhà lạnh lẽo. Nước mắt không thể rơi. Chỉ còn lại một khoảng trống rỗng, đau nhói nơi trái tim tôi từng ngự trị.
Họ không chỉ là những kẻ nói dối. Họ là một đội. Và Gia An không phải là một con tốt vô tội. Nó là một trong số họ.
Một cơn thịnh nộ lạnh lùng, cứng rắn bắt đầu hình thành trong sự trống rỗng. Họ sẽ phải trả giá. Tất cả bọn họ.
Nhưng trước tiên, tôi phải tìm con trai mình. Con trai thực sự của tôi. Họ đã làm gì với thằng bé? Thằng bé có an toàn không? Thằng bé có được yêu thương không? Những câu hỏi là một sự tra tấn, một làn sóng đau đớn mới.
Tôi nằm đó hàng giờ, lạc trong bóng tối, cho đến khi giấc ngủ cuối cùng cũng đến.
Có thể bạn cũng thích





