
Quả thận anh ta đánh cắp: Sự tính toán của Ava
Chương 3
Đào Thi Ca POV:
Ngay sau khi Quách Tuấn Khanh đưa Diệp Xuân Anh đi, tôi bắt đầu dọn dẹp. Mọi thứ trong căn phòng bệnh này, những thứ anh ta mua, tôi đều vứt vào thùng rác. Bó hoa hồng bị vứt bỏ dưới sàn, tôi cũng nhặt lên, ném thẳng vào đó không một chút do dự.
Khi trở về căn hộ mà chúng tôi đã chung sống suốt năm năm, tôi tiếp tục công việc dọn dẹp của mình. Quần áo, giày dép, túi xách, tất cả những món đồ hiệu đắt tiền mà anh ta mua cho tôi, những thứ mà tôi từng coi là biểu tượng của tình yêu, giờ đây tôi đóng gói tất cả vào những chiếc thùng carton lớn và gọi dịch vụ từ thiện đến mang đi.
Tôi muốn xóa sạch mọi dấu vết của anh ta khỏi cuộc đời mình.
Trong lúc dọn dẹp tủ sách, một tập tài liệu cũ rơi ra. Đó là thư thông báo nhập học và học bổng toàn phần của một trường đại học danh tiếng ở nước ngoài. Giấc mơ du học của tôi.
Năm đó, tôi đã vui mừng đến phát khóc khi nhận được lá thư này. Nhưng rồi, Quách Tuấn Khanh đang trong giai đoạn khởi nghiệp khó khăn nhất, và Diệp Xuân Anh, người lúc đó đang giận dỗi anh ta, đã nũng nịu nói với anh ta rằng cô ta không muốn tôi đi.
"Nếu Thi Ca đi rồi, ai sẽ giúp anh đây? Em thì chẳng biết gì về kinh doanh cả."
Chỉ vì một câu nói đó, Quách Tuấn Khanh đã giấu nhẹm lá thư này đi. Anh ta nói với tôi rằng tôi đã bị từ chối. Tôi đã tin anh ta, đã từ bỏ giấc mơ của mình để ở lại giúp anh ta xây dựng sự nghiệp.
Nhìn lá thư đã ố vàng, trái tim tôi lại nhói lên một cơn đau âm ỉ. Hóa ra, anh ta không chỉ lừa dối tôi bây giờ, mà đã hủy hoại tương lai của tôi từ rất lâu rồi.
Sự căm hận trong tôi càng thêm sâu sắc. Tôi xé nát lá thư, vứt vào thùng rác cùng với tất cả những kỷ niệm về anh ta.
Ngày hôm sau, tôi đến tập đoàn Hưng Thịnh, nơi tôi đã cống hiến mười năm thanh xuân. Tôi không lên văn phòng chủ tịch của Quách Tuấn Khanh, mà đi thẳng đến phòng nhân sự.
Tôi đặt lá đơn từ chức đã được ký sẵn lên bàn.
Trưởng phòng nhân sự, một người đã làm việc cùng tôi nhiều năm, vô cùng kinh ngạc. "Giám đốc Đào, cô... sao lại đột ngột như vậy? Chủ tịch sẽ không đồng ý đâu."
"Tôi đã quyết định rồi. Cảm ơn mọi người đã giúp đỡ tôi trong suốt thời gian qua." Tôi nói, giọng điệu bình thản nhưng không cho phép ai xen vào.
Tôi dọn dẹp những đồ đạc cá nhân ít ỏi của mình ở văn phòng. Các đồng nghiệp xúm lại, ai cũng tỏ ra tiếc nuối. Họ biết tôi là "vũ khí bí mật" đằng sau thành công của Quách Tuấn Khanh. Không có tôi, tập đoàn này sẽ gặp rất nhiều khó khăn.
"Chị Thi Ca, chị đừng đi mà. Chị đi rồi chúng em biết làm sao?"
"Đúng vậy, mọi dự án lớn đều do một tay chị phụ trách. Chị đi rồi, ai sẽ gánh vác đây?"
Tôi chỉ mỉm cười, cảm ơn mọi người rồi rời đi. Tôi không còn lưu luyến gì ở nơi này nữa.
Vừa ra khỏi tòa nhà, điện thoại tôi reo lên. Là Quách Tuấn Khanh.
"Thi Ca, em đang làm loạn gì vậy? Tại sao lại từ chức?" Giọng anh ta có chút bực bội. "Có phải vì chuyện hôm qua không? Anh xin lỗi, lúc đó Xuân Anh không khỏe, anh lo lắng quá. Em đừng giận, tối nay anh sẽ đền cho em."
Tôi cười lạnh. Đến lúc này, anh ta vẫn nghĩ tôi chỉ đang giận dỗi.
"Quách Tuấn Khanh, chúng ta kết thúc rồi." Tôi nói, giọng điệu lạnh như băng.
"Kết thúc? Em nói gì vậy? Đừng đùa nữa, Thi Ca. Ngoan, rút lại đơn từ chức đi. Tối nay anh sẽ đưa em đi ăn ở nhà hàng em thích nhất."
Đúng lúc đó, tôi nghe thấy giọng nũng nịu của Diệp Xuân Anh xen vào từ đầu dây bên kia.
"Anh Khanh, tay em đau quá... Anh xoa cho em đi..."
"Được rồi, được rồi, anh xoa ngay đây." Giọng Quách Tuấn Khanh lập tức dịu xuống, đầy cưng chiều.
Rồi anh ta quay lại nói với tôi, giọng điệu có chút mất kiên nhẫn. "Thi Ca, em đừng trẻ con nữa. Anh đang bận, tối nói chuyện sau."
Anh ta cúp máy.
Tôi đứng chết lặng giữa dòng người qua lại, cảm thấy mình thật nực cười. Tôi còn mong chờ gì ở một kẻ như vậy chứ?
Tối hôm đó, tôi lướt mạng xã hội. Diệp Xuân Anh đăng một bức ảnh. Trong ảnh, cô ta đang ngồi trên giường bệnh, một bàn tay đang gọt táo cho cô ta. Mặc dù không thấy mặt người đàn ông, nhưng chiếc đồng hồ Patek Philippe phiên bản giới hạn trên cổ tay đó, tôi nhận ra ngay. Đó là món quà sinh nhật tôi đã tặng Quách Tuấn Khanh năm ngoái.
Dòng trạng thái cô ta viết: "Cảm ơn ai đó đã luôn ở bên, chăm sóc cho mình từng chút một. Cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian."
Trái tim tôi đã không còn cảm giác gì nữa. Mọi thứ đã hoàn toàn kết thúc.
Tôi tắt điện thoại, nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố về đêm lung linh ánh đèn, nhưng lòng tôi chỉ một màu tro tàn.
Có thể bạn cũng thích





