Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Quả thận anh ta đánh cắp: Sự tính toán của Ava

Quả thận anh ta đánh cắp: Sự tính toán của Ava

Suốt mười năm thanh xuân, tôi dốc lòng hỗ trợ Quách Tuấn Khanh từ kẻ trắng tay trở thành chủ tịch tập đoàn lừng lẫy. Vì quá tin tưởng, tôi đã bị anh ta lừa lên bàn phẫu thuật với lý do điều trị thiếu máu. Khi tỉnh lại trong cơn đau đớn, tôi bàng hoàng nhận ra anh ta đã lấy tủy của tôi để cứu mạng mối tình đầu Diệp Xuân Anh. Sự thật tàn khốc cùng sự bỏ mặc của anh ta khiến trái tim tôi hoàn toàn chết lặng. Nhận ra mười năm hy sinh chỉ là một trò lừa dối rẻ mạt, tôi quyết định không cam chịu. Trong cơn tuyệt vọng và phẫn nộ, tôi đã gọi điện cho Trịnh Nam Anh – đối thủ không đội trời chung của anh ta – để đưa ra một lời đề nghị kết hôn đầy tính toán. Cuộc trả thù chính thức bắt đầu từ đây.
Chương
Chia sẻ

Chương 1

Ngày Quách Tuấn Khanh lừa tôi lên bàn phẫu thuật, anh ta nói tôi bị thiếu máu nặng. Tôi đã mù quáng tin người đàn ông mà tôi đã dành cả mười năm thanh xuân để phò tá từ hai bàn tay trắng trở thành chủ tịch một tập đoàn hùng mạnh.

Nhưng khi tỉnh lại trong cơn đau xé rách sau lưng, tôi nghe thấy cuộc đối thoại của anh ta với bác sĩ. Hóa ra, anh ta đã lấy tủy của tôi để cứu mối tình đầu, Diệp Xuân Anh.

Ngay sau đó, anh ta nhận được điện thoại của cô ta rồi vội vã rời đi, bỏ mặc tôi đang suy yếu trên giường bệnh. Hai cô y tá bên ngoài xì xào: "Tội nghiệp cô gái ở phòng 302 thật. Bị bạn trai lừa lấy tủy cho người yêu cũ."

Từng lời nói như dao đâm vào tim. Mười năm yêu thương và hy sinh của tôi, hóa ra chỉ là một trò đùa, một sự lợi dụng tàn nhẫn.

Trái tim tôi hoàn toàn chết lặng. Tôi run rẩy lấy điện thoại, tìm số của Trịnh Nam Anh, đối thủ không đội trời chung của hắn. Khi đầu dây bên kia bắt máy, tôi hít một hơi thật sâu, hỏi:

"Trịnh Nam Anh, anh... có muốn kết hôn không?"

Chương 1

Đào Thi Ca POV:

Ngày Quách Tuấn Khanh lừa tôi lên bàn phẫu thuật, anh ta nói tôi bị thiếu máu nặng, cần làm một thủ thuật nhỏ để điều trị.

Mùi thuốc khử trùng nồng nặc xộc vào mũi, lạnh lẽo đến tận xương tủy. Tôi nằm trên chiếc giường bệnh trắng toát, ánh đèn phẫu thuật trên đầu chói lòa khiến mắt tôi nhức mỏi.

"Thi Ca, đừng sợ, chỉ là một thủ thuật nhỏ thôi." Giọng nói của Quách Tuấn Khanh trầm ấm, vang lên bên tai tôi, cố gắng trấn an. Anh ta nắm chặt tay tôi, lòng bàn tay ấm áp quen thuộc. "Ngủ một giấc là xong ngay."

Tôi gật đầu, sự tin tưởng mù quáng dành cho anh ta trong suốt mười năm qua khiến tôi không một chút nghi ngờ. Tôi nhìn anh ta, người đàn ông tôi đã dành cả thanh xuân để yêu và phò tá, giúp anh ta từ một kẻ tay trắng trở thành chủ tịch một tập đoàn hùng mạnh.

"Em không sợ." Tôi mỉm cười yếu ớt.

Bác sĩ tiêm một liều thuốc mê vào tĩnh mạch của tôi. Cơn buồn ngủ ập đến nhanh chóng, mí mắt tôi nặng trĩu. Trong cơn mơ màng, tôi cảm thấy một mũi kim sắc nhọn đâm vào xương sống sau lưng, một cơn đau nhói buốt lan tỏa khắp cơ thể.

Ý thức của tôi chìm dần vào bóng tối.

Không biết đã qua bao lâu, tôi dần tỉnh lại trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh. Cơ thể đau nhức rã rời, đặc biệt là vùng thắt lưng, cảm giác như bị ai đó dùng một vật nặng đập vào.

Tôi cố gắng mở mắt nhưng không thể, chỉ có thể nghe thấy những âm thanh mơ hồ xung quanh.

"Chủ tịch Quách, ca phẫu thuật rất thành công. Tủy của cô Đào hoàn toàn tương thích với cô Diệp." Đó là giọng của vị bác sĩ phẫu thuật chính.

Một giọng nói khác, trầm thấp và đầy uy quyền mà tôi không thể nào quên được, vang lên. Là Quách Tuấn Khanh.

"Tốt lắm. Bao giờ thì Xuân Anh có thể tiến hành cấy ghép?"

"Ngay khi cô ấy chuẩn bị xong. Nhưng thưa chủ tịch, sức khỏe của cô Đào hiện tại rất yếu. Việc lấy tủy đột ngột như vậy sẽ gây tổn thương lớn, cô ấy cần được nghỉ ngơi và bồi bổ cẩn thận trong thời gian dài."

"Không sao." Giọng Quách Tuấn Khanh lạnh lùng và dứt khoát. "Cứ nói với cô ấy là do thiếu máu nặng nên cơ thể suy nhược. Đừng để cô ấy biết chuyện này."

"Vâng, thưa chủ tịch."

Từng lời, từng chữ của họ như những mũi dao sắc lẹm, đâm thẳng vào trái tim tôi. Hóa ra không phải thiếu máu, không phải thủ thuật nhỏ. Hóa ra anh ta lừa tôi, lấy tủy của tôi để cứu người phụ nữ khác.

Diệp Xuân Anh. Mối tình đầu trong sáng, thuần khiết mà anh ta luôn khắc cốt ghi tâm.

Nước mắt tôi không tự chủ được mà tuôn rơi, thấm ướt gối. Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đau đến không thở nổi. Mười năm hy sinh, mười năm tận tụy, đổi lại là sự lừa dối và lợi dụng tàn nhẫn này sao?

Một lúc sau, tôi cảm thấy Quách Tuấn Khanh bước vào phòng. Anh ta ngồi xuống bên giường, giọng nói vẫn dịu dàng như trước.

"Thi Ca, em tỉnh rồi à? Thấy trong người thế nào?"

Tôi nhắm chặt mắt, giả vờ vẫn còn hôn mê. Tôi không muốn nhìn thấy bộ mặt giả tạo của anh ta.

"Bác sĩ nói em bị thiếu máu nặng, làm thủ thuật xong sẽ hơi mệt một chút. Em cứ nghỉ ngơi đi, anh ở đây với em." Anh ta vuốt nhẹ tóc tôi, hành động từng khiến tôi cảm thấy ấm áp, giờ đây chỉ còn lại sự ghê tởm.

Sự dịu dàng của anh ta lúc này thật mỉa mai làm sao.

"Ting ting..." Chuông điện thoại của anh ta reo lên.

Anh ta lập tức bắt máy, giọng điệu lo lắng và cưng chiều mà tôi chưa bao giờ có được. "Xuân Anh à? Em sao rồi? Ừ, anh qua ngay đây. Đừng lo, mọi chuyện sẽ ổn thôi."

Anh ta cúp máy, vội vã đứng dậy. Anh ta thậm chí còn không thèm liếc nhìn tôi một cái, cứ thế mà lao ra khỏi phòng. Tiếng bước chân vội vã của anh ta xa dần, để lại tôi một mình trong căn phòng lạnh lẽo với nỗi đau đớn tột cùng.

Ngay sau đó, tôi nghe thấy tiếng hai cô y tá đang nói chuyện khe khẽ bên ngoài.

"Tội nghiệp cô gái ở phòng 302 thật. Bị bạn trai lừa lấy tủy cho người yêu cũ."

"Đúng vậy, chủ tịch Quách đó thật quá đáng. Nghe nói mối tình đầu của anh ta bị bệnh hiểm nghèo, cần ghép tủy gấp. Anh ta vừa thấy cô ấy tỉnh lại là chạy đi ngay."

Sự thật phũ phàng một lần nữa được xác nhận. Trái tim tôi hoàn toàn chết lặng. Mười năm yêu thương, hóa ra chỉ là một trò đùa.

Trong cơn tuyệt vọng, một cái tên chợt lóe lên trong đầu tôi. Trịnh Nam Anh. Đối thủ không đội trời chung của Quách Tuấn Khanh.

Tôi nhớ lại lần tình cờ đến văn phòng của Trịnh Nam Anh để đàm phán. Trên bàn làm việc của anh ta, có một chiếc hộp nhạc nhỏ, phát ra bản nhạc mà tôi rất thích. Đó là bản nhạc tôi đã từng chia sẻ trong một buổi giao lưu ở trường đại học, nói rằng nó là bản nhạc yêu thích nhất của tôi.

Lúc đó tôi chỉ nghĩ là trùng hợp, nhưng bây giờ, tôi lại có một suy nghĩ khác.

Tôi run rẩy lấy điện thoại từ trong túi xách đặt ở đầu giường. Vết thương sau lưng đau nhói, nhưng không thể nào so sánh được với nỗi đau trong lòng. Tôi tìm thấy số của Trịnh Nam Anh.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không run rẩy, rồi bấm nút gọi.

Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy. Giọng nói trầm ổn, điềm tĩnh của Trịnh Nam Anh vang lên: "A lô?"

Tôi mím chặt môi, nỗi uất nghẹn dâng lên cổ họng.

"Trịnh Nam Anh, là tôi, Đào Thi Ca."

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, dường như có chút ngạc nhiên. "Cô Đào? Có chuyện gì sao?"

Tôi nhắm mắt lại, để nước mắt chảy dài trên má. Giọng tôi khàn đi vì đau đớn và căm hận.

"Trịnh Nam Anh, anh... có muốn kết hôn không?"

Im lặng. Một sự im lặng kéo dài đến ngột ngạt. Tôi gần như có thể nghe thấy tiếng hít thở nặng nề của anh ở đầu dây bên kia.

Cuối cùng, anh lên tiếng, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng dường như có một tia cảm xúc không rõ ràng len lỏi vào trong đó.

"Cô đang ở đâu?"

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Trước khi thử ống, chồng lừa tôi hiến tủy cho mối tình đầu
8.1
Sau 5 năm hôn nhân, tôi bàng hoàng nhận ra mình chỉ sống trong một vở kịch dối trá. Chồng tôi không chỉ lén lấy tủy của tôi để cứu tình cũ, mà còn đưa ả vào công ty nhằm chiếm đoạt mọi thành quả lao động của tôi. Khi sự thật phơi bày, tôi quyết định thu thập bằng chứng ngoại tình và ký đơn ly hôn để tìm lại chính mình. Hoắc Dật Thần cứ ngỡ tôi sẽ hối hận quay về, nhưng ngày gặp lại, anh ta hoàn toàn gục ngã khi thấy tôi đang rạng rỡ trong bộ váy cưới, sánh bước bên tài phiệt Cố Đình Uyên.
Bìa tiểu thuyết Tổng Giám đốc Phó, bà xã lại đang ra đề xuất hôn nhân cho anh rồi.
8.6
Suốt năm năm làm thư ký riêng, tôi đã hy sinh mọi hào quang cá nhân để tận tụy hỗ trợ anh, nhưng đổi lại chỉ là thông báo anh sắp kết hôn với người khác. Tuyệt vọng, tôi quyết định rời bỏ vị trí ấy để sống cuộc đời của riêng mình. Khi nữ hoàng doanh nghiệp thực thụ trở lại với sự nghiệp rực rỡ và hàng tá người theo đuổi, anh mới hối hận tìm đến cầu xin cơ hội hàn gắn. Đối mặt với sự níu kéo muộn màng, tôi mỉm cười công khai đăng tin tuyển vợ cho sếp cũ trên mạng xã hội và các trang hẹn hò, kèm theo thông tin cá nhân của anh để trả đũa một cách đầy kiêu hãnh.
Bìa tiểu thuyết Đã ngủ riêng rồi, tôi tái hôn mà anh quỳ làm gì?
9.5
Suốt một năm yêu đương, Phó Cảnh Thành chưa từng chạm vào Ôn Nhiễm khiến cô rơi vào rối loạn cảm xúc. Chỉ đến khi thấy anh lén hôn ảnh chị gái mình, cô mới bàng hoàng nhận ra bản thân chỉ là kẻ thế thân. Trong lúc điều trị tâm lý, cô tình cờ gặp gỡ một bác sĩ điển trai và suýt mất kiểm soát. Oái oăm thay, người đó lại chính là tổng giám đốc mới tại công ty cô. Dù cố giữ khoảng cách, Ôn Nhiễm vẫn bị điều động làm trợ lý riêng cho anh. Khi cô quyết định dứt tình để tìm hạnh phúc mới, Phó Cảnh Thành lại hối hận muộn màng, đỏ mắt cầu xin cô quay lại. Đáp lại sự níu kéo đó, Ôn Nhiễm chỉ cười khẩy mỉa mai sự lãnh cảm của anh và dứt khoát rời đi.
Bìa tiểu thuyết Sau khi ly hôn, cô ấy trở thành đối tượng được theo đuổi trên toàn thế giới.
9.7
Ba năm nỗ lực sưởi ấm trái tim người chồng lạnh lùng chỉ đổi lấy sự chán ghét, cô quyết định buông tay để tìm lại chính mình. Sau ly hôn, cô khiến anh ngỡ ngàng khi tái xuất với thân phận Tổng giám đốc quyền lực, đối đầu trực tiếp trên thương trường. Không chỉ vậy, những lớp mặt nạ dần gỡ bỏ, lộ diện một luật sư huyền thoại, hacker đỉnh cao và nhà thiết kế danh tiếng. Đối mặt với sự truy hỏi đầy hối hận của chồng cũ, cô lạnh lùng đáp trả bằng sự khinh miệt. Dù anh tìm mọi cách theo đuổi, cầu xin tái hôn và bày tỏ tình yêu muộn màng, cô vẫn kiên định với lý trí. Với cô, mọi sự chân thành đến sau khi đã tổn thương sâu sắc đều trở nên rẻ mạt, không còn giá trị để bận lòng.
Bìa tiểu thuyết Sự hy sinh của cô ấy, lòng căm thù mù quáng của anh ấy
9.5
Bảy năm trước, vì bảo vệ người yêu khỏi sự áp bức của cha anh, tôi buộc phải nhận tiền và rời đi trong cay đắng. Ngày Vũ Thông Đạt trở lại với tư thế tài phiệt, anh biến tôi thành trợ lý để trả thù. Anh bắt tôi chứng kiến cảnh ân ái với hôn thê Cung Linh San, thậm chí ép tôi hiến thận cho cô ta. Dù bị gài bẫy và sỉ nhục, tôi vẫn im lặng chịu đựng cho đến khi anh gián tiếp gây ra cái chết của cha mẹ tôi ngay trước mắt. Mang trong mình căn bệnh ung thư giai đoạn cuối, tôi chọn kết liễu đời mình từ tầng thượng để chấm dứt nợ nần, để lại anh trong sự hối hận muộn màng.
Bìa tiểu thuyết Lời hứa của anh, sự hủy hoại của cô
8.7
Trong đêm trao giải Ngôi Sao Vàng, Vũ Thục Uyên bàng hoàng khi vị hôn phu Tô Triệu Việt tước đoạt giải thưởng mười năm nỗ lực của cô để trao cho em gái nuôi Mục Hạ Linh. Vì sự thiên vị mù quáng, anh không tiếc tay chà đạp danh dự, ép cô chịu nhục trên phim trường và tuyên bố phong sát sự nghiệp cô. Đỉnh điểm của bi kịch là khi Triệu Việt đẩy ngã Thục Uyên lúc cô đang mang thai, khiến cô suýt mất con chỉ vì tin lời Hạ Linh. Nhìn sự lạnh lùng của người đàn ông mình từng yêu, Thục Uyên quyết định công khai mọi sự thật, từ bỏ hào quang và rời sang Pháp, vĩnh viễn đặt dấu chấm hết cho quá khứ đau thương.