
Người vợ vô hình, vị hôn thê không được yêu
Chương 3
LỤC MỘNG LINH POV:
Tôi ở lại bệnh viện thêm hai ngày để theo dõi vết thương ở đầu gối. Trong suốt thời gian đó, Trác Sơn Lâm không hề xuất hiện. Không một cuộc gọi, không một tin nhắn. Cứ như thể tôi đã bốc hơi khỏi thế giới của anh ta.
Đến ngày thứ ba, khi tôi đang làm thủ tục xuất viện cùng mẹ, thì anh ta cuối cùng cũng đến. Vẻ mặt anh ta có chút mệt mỏi, nhưng vẫn không giấu được sự tự mãn.
"Linh, em không sao chứ? Anh xin lỗi. Mấy ngày nay Mai Vy hoảng loạn quá, anh phải ở bên cạnh cô ấy." Anh ta nói, giọng điệu như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên đời.
Tôi nhìn anh ta, không nói một lời. Mẹ tôi thì không thể kìm nén được nữa.
"Cậu Sơn Lâm, cậu còn mặt mũi đến đây sao? Con gái tôi vì cậu mà ngã sõng soài trước mặt bao nhiêu người, cậu không thèm đoái hoài, lại chạy đi chăm sóc cho người phụ nữ khác. Cậu coi nhà họ Lục chúng tôi là gì?"
Sơn Lâm cúi đầu, vẻ mặt hối lỗi. "Cháu xin lỗi bác. Cháu biết mình sai rồi. Nhưng Mai Vy đang mang thai con của cháu, cô ấy lại bị trầm cảm, tâm lý không ổn định. Bác sĩ nói cô ấy không thể chịu thêm bất kỳ cú sốc nào."
Một cái cớ hoàn hảo. Lôi cả đứa bé chưa chào đời và căn bệnh trầm cảm ra làm lá chắn. Tôi gần như muốn vỗ tay cho khả năng diễn xuất của anh ta.
"Được rồi mẹ," tôi nắm tay mẹ tôi. "Con không muốn nói chuyện này nữa."
Tôi quay sang Sơn Lâm. "Em không sao. Anh về đi."
"Không, Linh," anh ta bước tới, nắm lấy tay tôi. "Anh đến để đón em về nhà. Về nhà của chúng ta."
Anh ta nhấn mạnh bốn từ cuối cùng, như thể muốn nhắc nhở tôi về vị trí của mình.
Tôi rút tay ra, nhưng không từ chối. Tôi muốn xem anh ta còn có thể diễn kịch đến mức nào.
Trên đường về, anh ta liên tục nói về kế hoạch tương lai của chúng tôi. Về đám cưới, về tuần trăng mật ở Maldives, về ngôi nhà chúng tôi sẽ xây bên bờ biển. Anh ta nói say sưa, như thể màn kịch cầu hôn tối hôm đó là thật, như thể người nằm trong bệnh viện là một người hoàn toàn xa lạ chứ không phải là người tình mang thai con của anh ta.
Anh ta dừng xe trước một cửa hàng trang sức cao cấp.
"Anh đã đặt làm riêng cho em một thứ," anh ta mỉm cười, mở cửa xe cho tôi.
Bên trong, người quản lý đã chờ sẵn. Ông ta trân trọng đưa ra một chiếc hộp gấm. Sơn Lâm mở nó ra. Là một cặp nhẫn cưới, được thiết kế tinh xảo, với viên kim cương chủ lấp lánh.
"Đây là tín vật của mẹ anh để lại. Anh đã nhờ thợ kim hoàn thiết kế lại theo ý em thích," anh ta nói, cầm lấy tay tôi. "Linh, anh biết anh đã làm em buồn. Hãy tha thứ cho anh. Chúng ta sẽ bắt đầu lại, được không?"
Tôi nhìn vào đôi nhẫn. Thật đẹp. Thật lãng mạn. Và cũng thật giả dối. Tôi tự hỏi, liệu anh ta có đặt một cặp nhẫn khác cho Hà Mai Vy không?
Tôi cảm thấy một nỗi bi ai vô tận. Người đàn ông này, tôi đã yêu anh ta bằng cả sinh mệnh. Nhưng đối với anh ta, tôi chỉ là một phần của một kế hoạch, một sự đền đáp cho món nợ ân tình với người anh đã khuất.
Ngay lúc anh ta định đeo chiếc nhẫn vào tay tôi, điện thoại anh ta reo lên.
Là Hà Mai Vy.
Anh ta liếc nhìn tôi, một thoáng do dự. Nhưng rồi vẫn bắt máy.
"Alo, Mai Vy? Sao thế em?"
Tôi không nghe rõ cô ta nói gì, chỉ thấy sắc mặt Sơn Lâm biến đổi. Anh ta lập tức buông tay tôi ra. "Em đang ở đâu? Đừng làm chuyện dại dột! Anh đến ngay!"
Anh ta cúp máy, quay sang tôi với vẻ mặt khó xử. "Linh, anh..."
"Anh đi đi," tôi nói, giọng bình thản đến đáng sợ. "Cô ấy cần anh hơn em."
"Anh sẽ quay lại ngay," anh ta hứa, rồi vội vã chạy ra khỏi cửa hàng, để lại tôi cùng cặp nhẫn cưới lạnh lẽo.
Tôi không về nhà. Tôi bắt taxi, đi theo chiếc xe của Sơn Lâm.
Anh ta đến một cây cầu lớn bắc qua sông Sài Gòn. Hà Mai Vy đang đứng đó, bên ngoài lan can, vẻ mặt bi thương tuyệt vọng.
Tôi đỗ xe ở một khoảng cách an toàn, đủ để nghe thấy cuộc đối thoại của họ.
"Mai Vy, em làm gì vậy? Nguy hiểm lắm! Mau vào đây!" Sơn Lâm hét lên, giọng đầy hoảng hốt.
"Anh còn quan tâm đến em làm gì?" Mai Vy khóc nức nở. "Anh sắp cưới cô ta rồi! Anh không cần mẹ con em nữa!"
"Không phải như thế!" Sơn Lâm tiến lại gần, cố gắng thuyết phục. "Anh đã nói với em rồi, đám cưới đó chỉ là giả thôi. Anh phải làm vậy vì anh Hải. Anh nợ Mộng Linh."
"Nợ? Anh nợ cô ta, còn em thì sao? Tình yêu của chúng ta thì sao? Đứa con của chúng ta thì sao?" Mai Vy gào lên. "Em không thể sống thiếu anh, Sơn Lâm! Nếu anh cưới cô ta, em sẽ nhảy xuống đây!"
Sơn Lâm đứng khựng lại. Anh ta nhìn Mai Vy, rồi nhìn xuống dòng sông cuồn cuộn bên dưới. Một thoáng do dự lướt qua mắt anh ta.
Trong giây phút đó, một tia hy vọng nhỏ nhoi, ngu ngốc le lói trong tôi. Có lẽ nào... có lẽ nào trong năm năm qua, anh ta đã thực sự có một chút tình cảm với tôi? Có lẽ nào anh ta sẽ nhận ra ai mới là người thực sự quan trọng?
Nhưng rồi, anh ta cất tiếng, và câu nói của anh ta đã dập tắt hoàn toàn tia hy vọng cuối cùng của tôi.
"Được rồi, được rồi, em đừng kích động," anh ta nói, giọng chắc nịch. "Anh sẽ không cưới cô ấy. Anh thề. Anh chỉ yêu mình em thôi. Mộng Linh... cô ấy không là gì cả."
Không là gì cả.
Năm năm thanh xuân, năm năm yêu đương cháy bỏng, năm năm hy sinh và chờ đợi. Trong mắt anh ta, tôi không là gì cả. Chỉ là một món nợ cần phải trả.
Tôi cảm thấy như có ai đó vừa rút hết không khí ra khỏi lồng ngực mình. Nỗi đau này còn hơn cả sự phản bội. Đó là sự phủ nhận hoàn toàn sự tồn tại của tôi, của tình yêu của tôi.
Mai Vy, từ trên lan can, nhìn về phía tôi. Cô ta không thể thấy tôi, nhưng tôi có thể thấy rõ nụ cười đắc thắng trên môi cô ta. Một nụ cười của kẻ chiến thắng.
Tôi lặng lẽ lùi xe, quay đầu và rời đi. Nước mắt chảy dài trên má, nhưng lần này, không có tiếng khóc nấc nào. Chỉ có sự im lặng chết chóc của một trái tim đã hoàn toàn nguội lạnh.
Về đến nhà, tôi thấy một tin nhắn trên Facebook. Từ Hà Mai Vy.
"Chấp nhận lời mời kết bạn của tôi đi. Chúng ta cần nói chuyện, Lục Mộng Linh."
Ngón tay tôi lơ lửng trên nút "Chấp nhận". Tôi biết đây là một cái bẫy. Tôi biết cô ta chỉ muốn khiêu khích và làm nhục tôi.
Nhưng tôi vẫn nhấn nút.
Tôi muốn đối mặt với cô ta. Tôi muốn nghe chính miệng cô ta nói ra tất cả sự thật.
"Được. Hẹn cô ở quán cà phê The Nest, ngày mai, 10 giờ sáng," tôi trả lời.
Trò chơi này, đã đến lúc phải kết thúc.
Có thể bạn cũng thích





