
Nữ thừa kế bị anh hủy hoại
Chương 2
Tâm trí tôi lóe lên hình ảnh bài báo "Những Gia tộc Quyền lực" trên tạp chí Forbes gần đây.
Ông Hoàng Long, hùng hồn và tự hào, nói về di sản của đứa cháu ngoại tương lai, về viên kim cương "Ngôi sao Hoàng Gia" đang chờ đợi người thừa kế mới.
Minh Quân, nhìn tôi với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, thề nguyện một đời chung thủy.
Ký ức đó, từng là một nguồn ấm áp, giờ đây cháy bỏng vị chua chát của sự lừa dối.
Tất cả chỉ là một lời nói dối. Một màn kịch cho máy quay, cho cả thế giới.
Điện thoại tôi reo. Minh Quân.
Tôi nhìn chằm chằm vào tên anh ta, tay run rẩy.
Tôi do dự, rồi vuốt để trả lời ngay khi nó sắp ngắt kết nối.
Tôi không nói gì.
Những giọng nói ồn ào, tiếng cười, tiếng ly chạm nhau. Anh ta vẫn còn ở bữa tiệc đó.
Rồi, không phải giọng của Minh Quân, mà là một trong những người bạn đại học của anh ta, giọng lè nhè và ồn ào.
"Cuối cùng thì Minh Quân cũng có được thứ nó muốn! Nó theo đuổi Hạ Vy bao nhiêu năm trời, mày biết không. Bao nhiêu năm!"
Một giọng khác xen vào, "Ừ, để chắc chân trong tập đoàn Hoàng Gia, nó còn phải chịu đựng con nhỏ tiểu thư ngây thơ An Nhiên đó hai năm trời. Hai năm đấy!"
Một tiếng cười tàn nhẫn. "Minh Quân có duyên thật, phải công nhận! Con nhỏ An Nhiên đó mê nó như điếu đổ. Chả trách nó lừa cho có bầu mà còn chưa có một danh phận chính thức."
"Con nhỏ đó lúc nào cũng coi thường 'con hoang', đúng không? Giờ thì hay rồi, chính con của nó cũng sắp thành đồ con hoang!"
Giọng nói đầu tiên lại vang lên, "Hay nhất là hôm nay! Hạ Vy bảo, 'Nếu mẹ không cưới thì con cũng không cưới', thế là Minh Quân thuyết phục ông Hoàng Long cưới bà Ngọc Lan. Mẹ con cùng gả vào nhà giàu! Đúng là một vụ bê bối động trời!"
Chiếc điện thoại chao đảo, rồi giọng Minh Quân, đột nhiên rõ ràng, lo lắng.
"An Nhiên? Em à? Em có sao không?"
Giọng nói của anh ta, giọng nói từng xoa dịu tôi, giờ đây cứa vào những dây thần kinh đang căng như dây đàn của tôi.
Em à.
Cách gọi thân mật đó như một nhát dao mới.
Tôi không thể thốt nên lời. Một âm thanh nghẹn ngào thoát ra.
Cô y tá nhìn tôi, lông mày nhíu lại lo lắng.
Tôi cúp máy, cơ thể run lên không kiểm soát.
Bài báo Forbes, những lời yêu thương của họ, toàn bộ nền tảng cuộc sống của tôi, vỡ tan thành triệu mảnh.
Tiểu thư ngây thơ. Đó là tất cả những gì tôi là đối với anh ta.
Một công cụ để đạt được mục đích.
Và con tôi… một con tốt trong trò chơi ghê tởm của họ.
Có thể bạn cũng thích





