
Vị Hôn Thê Trở Về Từ Cõi Chết
Chương 3
Khi tôi dọn dẹp xong mọi thứ, đứng giữa căn phòng trống rỗng, tôi cảm thấy một sự giải thoát chưa từng có. Không còn những kỷ vật gợi nhớ, không còn những ảo tưởng ngọt ngào. Chỉ còn lại một trái tim trống rỗng và một quyết tâm sắt đá.
Đúng lúc đó, cánh cửa đột ngột mở ra.
Khiếu Duy Cẩn bước vào. Anh ta vẫn mặc bộ đồ bệnh nhân, nhưng vẻ mặt hoàn toàn không giống một người vừa bị tai nạn. Anh ta cau mày nhìn căn phòng trống hoác, ánh mắt dừng lại ở túi rác lớn đặt cạnh cửa.
"Em vứt cái gì vậy?" Giọng anh ta có chút không vui.
"Những thứ không cần thiết." Tôi đáp, giọng điệu lạnh nhạt.
Anh ta tiến lại gần tôi, sự bất mãn hiện rõ trên khuôn mặt hoàn hảo. "Tại sao mấy ngày nay không đến thăm anh? Em có biết anh lo lắng lắm không?"
Tôi suýt nữa đã bật cười. Lo lắng? Một kẻ đã dựng lên cả một màn kịch tai nạn để lừa gạt tôi mà cũng biết lo lắng sao?
"Anh bị thương nặng đến mức không đi lại được cơ à?" Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng nói đầy mỉa mai. "Vậy mà bây giờ đã có thể tự mình đi từ bệnh viện về đây rồi sao? Đúng là kỳ tích."
Sắc mặt Khiếu Duy Cẩn thoáng chút sững sờ, nhưng anh ta nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. Anh ta bước tới, nắm lấy tay tôi, giọng điệu đột nhiên trở nên dịu dàng.
"Anh biết em giận vì anh không cho em ở lại chăm sóc. Nhưng anh không muốn em nhìn thấy bộ dạng yếu đuối của anh. Em hiến nhiều máu như vậy, có đau không?"
Anh ta định vuốt ve vết kim tiêm trên tay tôi.
Tôi rụt tay lại như bị điện giật. "Không đau."
Sự lạnh lùng của tôi khiến anh ta khựng lại. Anh ta nhìn tôi chăm chú, ánh mắt dò xét. "Kim Linh, em làm sao vậy? Em có gì đó rất khác."
"Em vẫn vậy thôi." Tôi qua quýt đáp, cố gắng che giấu sự căm hận đang sôi sục trong lòng.
Tất nhiên là chúng tôi đều biết tôi đã thay đổi. Sự thờ phụng, sự si mê trong mắt tôi đã biến mất, chỉ còn lại sự trống rỗng lạnh lẽo. Anh ta không thể không nhận ra.
Anh ta nhìn tôi một lúc lâu, dường như muốn nhìn thấu tâm can tôi. Nhưng tôi đã không còn là Bùi Kim Linh ngây thơ ngày xưa nữa. Anh ta sẽ không bao giờ nhìn thấy gì ngoài một bức tường băng giá.
Đột nhiên, anh ta mỉm cười, nụ cười vẫn ấm áp như trước. "Thôi được rồi, đừng giận nữa. Tối nay đi dự tiệc với anh nhé? Bạn bè anh đều muốn gặp em."
Nói rồi, không đợi tôi đồng ý, anh ta kéo tay tôi ra ngoài, đẩy tôi vào chiếc xe thể thao sang trọng của mình.
Chiếc xe dừng lại trước một biệt thự xa hoa ven hồ. Khiếu Duy Cẩn vòng qua, lịch lãm mở cửa xe cho tôi.
Tôi im lặng bước xuống. Ngay khi bước vào sảnh tiệc, ánh mắt tôi đã bị thu hút bởi một người.
Hình Đăng Việt.
Anh ta đứng giữa đám đông, như một vầng trăng sáng thực sự, thu hút mọi ánh nhìn. Và ánh mắt của Khiếu Duy Cẩn, không hề che giấu, cũng đang dán chặt vào người đó. Một ánh mắt chứa đầy sự dịu dàng, yêu chiều và cả sự chiếm hữu mà tôi chưa bao giờ nhận được.
Tôi chợt hiểu ra.
Ánh mắt Hình Đăng Việt lướt qua tôi, mang theo một tia đắc thắng và chế giễu. Anh ta biết. Anh ta biết tất cả kế hoạch trả thù này.
Lồng ngực tôi như bị một tảng đá đè nặng, khiến tôi không thở nổi.
Khiếu Duy Cẩn dường như cũng nhận ra sự hiện diện của Hình Đăng Việt. Anh ta buông tay tôi ra, lẩm bẩm: "Anh ra ngoài nghe điện thoại một chút."
Rồi anh ta bước nhanh về phía Hình Đăng Việt. Hai người họ cùng nhau đi ra khu vườn phía sau.
Ngay khi Cẩn vừa rời đi, đám bạn của anh ta đã vây lấy tôi.
"Bùi tiểu thư, sao lại đứng một mình thế này? Uống với bọn tôi một ly đi." Một người chìa ly rượu về phía tôi.
"Tôi không biết uống rượu." Tôi từ chối.
"Không nể mặt bọn này à? Hôm nay là tiệc của Cẩn, không uống không được đâu."
Họ bắt đầu ép tôi. Ly rượu vang đỏ sóng sánh trước mặt, trông như màu máu tôi đã hiến cho kẻ bội bạc kia.
Tôi kiên quyết từ chối.
Một kẻ trong số họ mất kiên nhẫn. Hắn ta đột ngột đẩy mạnh vào lưng tôi.
Tôi mất thăng bằng, cả người ngã nhào về phía sau.
Ùm!
Nước hồ lạnh lẽo bao trùm lấy tôi. Tôi không biết bơi. Tôi hoảng loạn vẫy vùng trong nước, cố gắng ngoi lên để thở.
Xung quanh là tiếng cười khoái trá của bọn họ.
"Haha, xem kìa, cô ta không biết bơi."
"Cứ để cô ta uống vài ngụm nước đi cho tỉnh táo."
Nước tràn vào mũi, vào miệng, vào phổi. Cơ thể tôi ngày càng chìm sâu xuống. Ý thức của tôi dần trở nên mơ hồ.
Trong khoảnh khắc cuối cùng, trước khi hoàn toàn mất đi tri giác, tôi dường như nhìn thấy bóng dáng Khiếu Duy Cẩn và Hình Đăng Việt đang đứng trên ban công, lạnh lùng nhìn xuống.
Có thể bạn cũng thích





