
Sự trở lại hoành tráng của người vợ cũ
Chương 3
Mây Trà My POV:
Cơn mưa rào mùa hạ bất chợt đổ xuống, gột rửa cả thành phố, nhưng không thể gột rửa nổi nỗi tuyệt vọng trong lòng tôi.
Tôi không biết mình đã rời khỏi bệnh viện như thế nào. Tôi cho tài xế về trước, một mình cầm ô đi lang thang trên con phố đã lên đèn.
Thành phố về đêm thật náo nhiệt, dòng người qua lại tấp nập, những cặp đôi tay trong tay cười nói vui vẻ. Chỉ có tôi, một mình, lạc lõng giữa dòng đời xuôi ngược.
Tôi dừng lại trước một cửa hàng băng đĩa cũ. Từ bên trong vọng ra một bài hát quen thuộc, giai điệu da diết, lời ca như cứa vào tim tôi.
"...Anh có hứa sẽ bảo vệ em không?"
"Anh hứa."
"Nhưng người bắt nạt em lại chính là anh..."
Tôi đứng đó rất lâu, trong đầu chỉ lặp đi lặp lại hai chữ "bảo vệ".
Lần đầu tiên tôi gặp Bá Hoàng Lâm là năm tôi mười tuổi. Khi đó, tôi vừa được nhà họ Mây tìm về sau nhiều năm thất lạc. Trong bữa tiệc ra mắt, tôi rụt rè đứng sau lưng cha, sợ hãi nhìn những người xa lạ.
Chính anh đã bước đến, xoa đầu tôi và nói: "Đừng sợ, có anh ở đây rồi."
Khi đó, anh cũng là một thiếu niên, nhưng trong mắt tôi, anh giống như một vị thần.
Tôi bắt chước Bích Vân, gọi anh là "anh Lâm".
Anh đã từng hứa sẽ bảo vệ tôi.
Nhưng từ khi nào, lời hứa đó đã biến thành một trò đùa? Từ khi nào, người hứa sẽ bảo vệ tôi lại trở thành người làm tôi tổn thương nhất?
Tôi không biết.
Đêm đó, tôi không ngủ được. Những cơn ác mộng nối tiếp nhau, hình ảnh Hoàng Lâm và Bích Vân hạnh phúc bên nhau cứ ám ảnh tôi.
Căn bệnh tim này khiến tôi thường xuyên gặp ác mộng. Trong mơ, tôi luôn thấy mình bị Hoàng Lâm bỏ rơi, anh nắm tay Bích Vân, lạnh lùng nói tôi là kẻ thừa.
Một cảm giác lạnh lẽo đột ngột chạm vào da thịt khiến tôi giật mình tỉnh giấc.
Trước mặt tôi là khuôn mặt lạnh lùng của Bá Hoàng Lâm.
"Anh Lâm..." Tôi theo thói quen gọi tên anh.
"Đừng gọi tôi như vậy." Anh nhíu mày, ánh mắt đầy vẻ chán ghét. "Cô lại gặp ác mộng à?"
"Em..." Tôi định giải thích, nhưng lại sợ anh biết bệnh tình của mình.
"Mây Trà My, cô đừng giả vờ yếu đuối nữa." Anh cắt ngang lời tôi, giọng nói đầy vẻ chế giễu. "Hay là cô lại đi gặp thằng bác sĩ đó rồi?"
Tim tôi như bị một tảng đá lớn đè nặng.
"Anh nói gì vậy? Em không hiểu."
"Không hiểu? Cô dám nói cô và Thân Lam Điền không có gì khuất tất?" Anh cười gằn, bàn tay siết chặt lấy cằm tôi.
Anh kéo tôi vào lòng, hơi thở nóng rực phả vào mặt tôi. Tôi cảm nhận được sự tức giận và ghen tuông vô cớ của anh.
Tôi vùng vẫy, cố gắng thoát khỏi vòng tay anh. Nhưng sự phản kháng của tôi chỉ càng khiến anh thêm tức giận. Anh cho rằng tôi đang chột dạ.
"Buông em ra!"
"Mây Trà My, cô càng ngày càng giỏi diễn kịch rồi đấy." Anh ghì chặt tôi hơn, không cho tôi một cơ hội thoát ra.
Mũi tôi bỗng thấy cay cay, một dòng máu nóng hổi chảy ra. Tôi vội vàng ngửa đầu ra sau, không để anh nhìn thấy.
"Lâm, em mệt."
"Thuốc của cô đâu?" Anh lạnh lùng hỏi, ánh mắt vô tình lướt qua lọ thuốc trên bàn. "Uống đi, đừng để chết ở đây làm bẩn nhà tôi."
Lời nói của anh như một nhát búa tạ, giáng mạnh vào trái tim tôi.
Tôi nhớ lại cuộc đối thoại của anh và Bích Vân ở bệnh viện. Anh lo lắng cho cô ta, còn tôi, trong mắt anh, chỉ là một thứ phiền phức, một thứ bẩn thỉu.
Cổ họng tôi nghẹn lại, không thể thốt ra bất cứ lời nào.
Đêm đó, tôi thức trắng.
Sáng sớm hôm sau, một cuộc điện thoại gấp gáp gọi đến.
"Chủ tịch, không hay rồi! Có người tố cáo nhà may Sen Việt sử dụng vải kém chất lượng, còn có bằng chứng rõ ràng!"
Tim tôi thắt lại. Sen Việt là tâm huyết cả đời của cha mẹ tôi.
"Tôi biết rồi." Tôi bình tĩnh đáp, dù trong lòng đang dậy sóng.
Tôi lái xe đến công ty. Trên đường đi, tôi gọi cho luật sư Dũng, nhờ ông điều tra rõ sự việc.
Tôi tựa đầu vào ghế, nhắm mắt lại. Ký ức về quá khứ lại ùa về.
Tôi vốn là con gái ruột của nhà họ Mây, nhưng từ nhỏ đã bị tráo đổi, lưu lạc bên ngoài. Người thay thế vị trí của tôi chính là Mây Bích Vân.
Mãi đến năm mười tuổi, tôi mới được tìm về. Nhưng khi đó, Bích Vân đã trở thành tiểu thư được cả nhà cưng chiều. Còn tôi, chỉ là một đứa trẻ nhà quê, rụt rè, sợ sệt.
Tôi đến văn phòng Tổng giám đốc. Bích Vân đang ngồi trên xe lăn, khuôn mặt xinh đẹp nở một nụ cười đắc thắng.
"Trà My, em đến rồi à?"
Tôi không đáp lời.
"Bảo vệ, cô Mây Trà My đây bị tình nghi tiết lộ bí mật thương mại của công ty, gây tổn thất nghiêm trọng. Mau đưa cô ấy đến phòng bảo vệ để điều tra." Bích Vân ra lệnh.
Hai người bảo vệ bước đến, giữ lấy tay tôi.
"Mời cô Mây đi theo chúng tôi."
Có thể bạn cũng thích





