
Ngày tôi biến mất
Chương 2
Một cơn ác mộng. Khuôn mặt của Linh Chi, nhợt nhạt, buộc tội. Tiếng súng.
An Hạ tỉnh dậy với một tiếng thở hổn hển, nước mắt chảy dài trên mặt.
Một bóng người ngồi bên giường cô. Minh Triết.
Bác sĩ Minh Triết. Bác sĩ ung thư. Bạn cũ thời đại học. Cũng là bạn của Linh Chi.
Anh đã tìm thấy cô. Cô đã bỏ lỡ một cuộc gọi kiểm tra mà anh đã khăng khăng sau một cuộc gặp gỡ tình cờ vài tuần trước, khi cô trông như một bóng ma.
Mắt anh đỏ hoe. Anh cầm một báo cáo y tế trong tay run rẩy. Báo cáo của cô. Anh chắc đã sử dụng quyền truy cập bệnh viện của mình.
“An Hạ,” giọng anh nghẹn ngào vì những giọt nước mắt chưa rơi. “Em biết bao lâu rồi?”
Cô không trả lời.
“Cái này… cái này rất ác tính. Chúng ta cần bắt đầu điều trị. Ngay lập tức.” Anh nắm lấy tay cô, cái nắm tay mạnh mẽ đến bất ngờ. “Hóa trị, phẫu thuật, có nhiều lựa chọn, An Hạ. Em phải chiến đấu.”
An Hạ nở một nụ cười nhỏ, mệt mỏi. “Không sao đâu, Minh Triết.”
“Không, không ổn chút nào!” Giọng anh cao lên. “Em đang để mặc cho chuyện này xảy ra. Và hắn ta… Hoàng Khải. Anh đã thấy hắn ta bên ngoài tòa nhà của em đêm qua. Hắn ta đang làm gì em vậy?”
Cô nhẹ nhàng rút tay ra. “Em phải làm điều này, Minh Triết. Đó là… một nghĩa vụ.”
Anh hiểu. Anh biết về Linh Chi. Về cảm giác tội lỗi đã nuốt chửng cô.
“Đây không phải là sự chuộc tội, An Hạ. Đây là sự tự hủy hoại.”
Cô chỉ nhìn anh, đôi mắt cô chứa đầy sự cam chịu sâu sắc, mệt mỏi.
Anh ở lại, sự hiện diện của anh là một niềm an ủi nhỏ nhoi trong khung cảnh ảm đạm của cuộc đời cô.
Một lệnh triệu tập khác. Một sự kiện khác.
Công ty của Hoàng Khải đang ra mắt một sản phẩm mới. Một buổi dạ tiệc mùa đông ngoài trời ở Đà Lạt.
An Hạ được giao nhiệm vụ ở bàn đăng ký. Ngoài trời. Trong gió lạnh buốt của Đà Lạt.
Hoàng Khải đã chỉ định trang phục của cô: một chiếc váy mỏng, sành điệu, “vì tính thẩm mỹ.” Không có áo khoác.
Anh ta và Jessica sẽ ấm áp bên trong, tất nhiên.
Jessica, quấn trong lông thú, dừng lại bên bàn của An Hạ khi khách đến.
“Vẫn còn lảng vảng à, An Hạ? Em giống như một cái gai trong mắt vậy.” Giọng cô ta ngọt ngào, đôi mắt cô ta lạnh lùng.
An Hạ không trả lời. Cô tập trung vào việc kiểm tra tên, những ngón tay cô tê cóng.
Hoàng Khải đi ngang qua, hộ tống một quan chức thành phố. Anh ta liếc nhìn An Hạ, run rẩy trong giá lạnh, và không nói gì.
Sự phớt lờ của anh ta là một tuyên bố công khai. Cô không là gì cả.
Sau đó, Jessica làm một màn kịch khi đến gần hồ băng trang trí.
“Ôi, trời ơi!” cô ta kêu lên, ôm lấy tai. “Bông tai của tôi! Đó là một vật gia truyền của nhà họ Hoàng!”
Một chiếc đinh tán kim cương lớn nằm trên băng, gần mép nước bán đông.
Cô ta nhìn thẳng vào An Hạ. “Ai đó cần lấy nó.”
Hoàng Khải xuất hiện ngay lập tức. Anh ta không hỏi chuyện gì đã xảy ra.
Anh ta chỉ nhìn An Hạ. “Lấy nó lại. Ngay.”
Trước mặt mọi người.
Có thể bạn cũng thích





